Sao Băng Qua Trời
Chương 86: Dự Tính Dở Dang - 2
Hoàng hôn trên biển mới tuyệt vời làm , những tia nắng cuối ngày rơi vào lòng đại dương tựa hồ muốn nhấn chìm cả bầu trời xuống sâu lớp sóng mang lại vẻ đẹp siêu thực đến lịm tim, lãng mạn nhưng kh kém phần hùng vĩ.
Giữa khung cảnh chói lọi của ráng chiều, đôi tình nhân mệnh khổ ôm l nhau, gởi trao đối phương nụ hôn nồng nàn tha thiết, hai trái tim hòa chung nhịp đập, ngân lên giai ệu bản tình ca bất tận.
- Em vậy? – hụt hẫng hỏi khi th Tử Hân đột ngột đẩy ra.
- Em…kh thở được. – Cô e thẹn cúi đầu.
Tr bộ dạng vừa xấu hổ vừa như hối lỗi của Tử Hân, Thiên Thuận chỉ còn biết cười trừ, ai bảo cô đáng yêu quá mức, khiến khó kiềm nén cảm xúc mà triền miên trên đôi môi hồng.
Đưa tay kéo cô ôm vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve làn tóc dài xõa bu phủ tấm lưng gầy.
Vẻ đẹp chiều hoàng hôn khó diễn tả thành lời và tình cảm dành cho cô cũng vậy, ba chữ “ yêu em” đâu thể nào bộc bạch hết tâm tư cõi lòng .
- Tử Hân, sang đó, nhớ chăm sóc tốt bản thân nhé.
- đừng nhớ em quá, đổ bệnh đ.
Cô thì thầm nói nhỏ, giọt nước mắt long l vỡ tan, nhuộm khóe mi nhạt nhòa. Một năm qua, thời gian gặp nhau vỏn vẹn m lần, nhung nhớ cô đến hao gầy thân xác, huống hồ là hai năm.
Tạm biệt biển chiều, cả hai dìu nhau trở lại khách sạn. Họ chỉ còn nốt đêm nay để bên nhau thôi, ngày mai, khi ánh dương ló dạng, đôi ngã sẽ chia xa. Cô về Lý gia, chuẩn bị lên đường xuất ngoại, còn tiếp tục với những bộn bề c việc.
Đang chuẩn bị thay đồ ra ngoài dùng bữa bỗng nghe tiếng chu ện thoại trong túi xách ngân nga. Tử Hân vội vàng lục tìm, th màn hiện tên Tô Mộc Linh, cô bất giác linh tính chẳng lành. Vừa nhấn phím thì ở đầu máy bên kia, giọng nữ l lảnh cất cao.
- Trời ơi, đừng xài ện thoại nữa. biết ngồi c cả buổi kh?
- xin lỗi, tại dạo biển nên đâu mang ện thoại. Nhưng mà…xảy ra chuyện gì? – Tử Hân gấp gáp hỏi.
Thế , Tô Mộc Linh đem chuyện ở trung tâm mua sắm kể rõ ngọn ngành cho Tử Hân nghe và hối thúc cô bạn hãy mau quay về trước khi quá muộn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tử Hân, Hạo Nhiên hỏi vì Chu Hà chỉ th mỗi ở trung tâm thì nói là tắm biển mệt quá nên ghé nhà nghỉ chứ kh theo được nhé. – Tô Mộc Linh nhiệt tình bày vẽ giúp bạn thân cách chống chế.
Bên cạnh Tử Hân, Thiên Thuận đứng lặng im, chăm chú quan sát sắc mặt bạn gái. Tuy chưa biết nội dung cuộc gọi nhưng tr cô thất thần, cũng phập phồng bất an.
- chuyện gì vậy em? – cất tiếng hỏi ngay khi cô cúp máy.
Lúc này, Tử Hân cũng vừa th tin n SOS của dì Hà. Thầm nghĩ chắc là tên Chu đầu sọ kia đã tọc mạch với Hạo Nhiên mới khiến đổ bệnh đổ hoạn ra n nỗi.
Cô lo lỡ dùng mạng sống gây áp lực cho Lý Hạo Nam, buộc giữ cô lại, bắt tổ chức đám cưới luôn thì c.h.ế.t chắc.
- , đưa em về Lý gia liền . Tô Mộc Linh đến trung tâm mua sắm, gặp trúng Chu Hà, chắc mách Hạo Nhiên hay mà dì Hà n tin báo sốt cao lắm, mê man bất tỉnh, chẳng ăn uống gì hết.
Thiên Thuận gật đầu, vỗ nhẹ vai cô nh chóng thu xếp hành lý. Vẻ lắng lo trên gương mặt th tú làm tim đột nhiên nhói đau.
Dẫu biết khi hai lớn lên bên nhau và bé do một tay cô chăm chút từng bữa ăn, giấc ngủ, đương nhiên sẽ tình cảm nhưng vẫn sợ, sợ thứ cảm xúc mà cô dành cho Hạo Nhiên kh đơn thuần chỉ là tình chị em thân thuộc.
Mặt trời khuất hẳn, vô vàn ánh đêm lấp lánh đã xuất hiện khắp nền trời đen sẫm. Sương bắt đầu rơi, thấm nhẹ con đường dài hun hút rực rỡ ánh ện soi dọc dải bờ.
Tử Hân chống cằm ra mênh m, cô tiếc nuối quá, niềm hạnh phúc bên ngày cuối chẳng được trọn vẹn. Nước mắt mặn lời, cô kh thể nào mở miệng để trò chuyện cùng nữa, cứ lặng lẽ hoài thương quá khứ.
Bàn tay Thiên Thuận lần tìm đến những ngón búp măng mong m siết chặt. mong hơi ấm từ thể xoa dịu bớt ngổn ngang trong lòng Tử Hân.
con gái nhỏ bé chịu đựng quá nhiều áp lực. Còn , một gã trai cường tráng lại chẳng thể che nổi bầu trời gi bão cho cô.
Ánh đèn nhiều màu của phố biển dần lùi xa, chỉ còn những ngọn đèn vàng hiu hắt soi rọi quãng đường vắng vẻ. Mưa lất phất bay, vương trên ô cửa kính vài vệt nước mờ.
Mưa chỉ là mưa hay là đất trời cũng đang tuôn lệ, khóc thương mối tình lắm nỗi bi ai.
Tới trước cổng ngôi biệt thự, Thiên Thuận thả cô xuống rời trong sầu não. Đêm đâu đã tàn mà tình nhân nỡ vội xa nhau.
Bao nhiêu năm về trước, vô tình uống nhầm một ánh mắt để cho cơn say theo hành hạ gần nửa kiếp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.