Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 90: Tiễn Biệt - 2

Chương trước Chương sau

Trời dần khuya, mưa đã nhẹ hạt, hiu hắt rơi ngoài quán vắng. Con phố nhỏ những đêm mưa tr càng buồn hơn, khiến lữ khách cũng chạnh lòng.

Tử Hương đưa tay giữ chặt chai rượu, đôi mắt buồn khổ xoáy thẳng vào Hạo Nhiên.

- say , đừng uống nữa.

- Chỉ lần này thôi, vậy thì, mới ngủ được.

Hạo Nhiên gỡ tay Tử Hương ra, tiếp tục rót thêm cho đầy ly. lẽ đêm nay là đêm buồn nhất của kể từ ngày Tử Hân đến Lý gia. Cô lạnh lùng bảo quên tất cả .

thể xóa hết dấu chân son đã in hằn khắp trái tim khốn khổ. Ánh mắt dáo dác tìm bóng nhân tình mà bắt gặp khi bất giác ngoái như muối xát vào lòng, thật sự quá đau.

- Tàn nhẫn, phụ nữ m.á.u lạnh vô tình.

Nghe phán câu x rờn, Lưu Nhược Bân lập tức quay sang Tử Hương, lắc đầu ý bảo kh chủ nhà đang ám chỉ cô đâu.

Cô gật đầu chứng tỏ hiểu, xong, nâng ly lên, uống một ngụm. Đối với cô mà nói, nếu vinh hạnh được làm phụ nữ đề cập tới đã là niềm hạnh phúc lớn lao.

Giấc chiều, đột nhiên gọi ện rủ rê ăn tối khiến cô khấp khởi mừng thầm. Đến nơi và nghe Lưu Nhược Bân rỉ tai mới biết đang buồn tình, muốn tìm bạn uống rượu.

Mà nhóm bạn của toàn cô chiêu ấm loi nhoi, bao giờ chịu ngồi những nơi thế này. Vậy nên, chọn cô, một con gái trầm tính, nghe nhiều hơn nói, tửu lượng tốt, chẳng khóc nhè hay nhõng nhẽo khi say.

Chai rượu thứ năm vừa cạn thì Hạo Nhiên cũng say khướt, gục luôn xuống bàn, miệng liên tục gọi tên thương.

Th toán xong, Lưu Nhược Bân cùng Tử Hương ghé vai dìu ra xe. Bất chợt, mưa lại ào ào trút nước.

- đưa về , để kêu taxi, vòng tới vòng lui xa lắm.

Tử Hương nói nh cho Lưu Nhược Bân nghe chạy trở vào trong, rút ện thoại gọi tổng đài. Tuy tiếc nuối vì chẳng được gần bên cô thêm chút nữa nhưng vì Hạo Nhiên quá say nên Lưu Nhược Bân đành ngậm ngùi quay xe.

Cả hai về đến biệt thự, đồng hồ cũng đã ểm mười một giờ khuya. Lý Hạo Nam vừa xử lý tài liệu xong, liếc th ánh đèn ô tô chấp chới xen màn mưa dưới sân, liền rảo bước xuống.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Cháu chào chủ tịch ạ. – Lưu Nhược Bân lễ phép cúi đầu.

Hạo Nhiên giống bị rút mất xương, quặt quẹo bám víu Lưu Nhược Bân và cô hầu gái, Lý Hạo Nam chỉ thở dài lắc đầu. Ông kh la mắng gì thằng con trai bởi biết rõ lý do nó trở thành cái bộ dạng thảm hại này.

- Cháu phụ đưa Hạo Nhiên về phòng giúp bác nhé. – Lý Hạo Nam dịu giọng.

Lưu Nhược Bân vâng dạ, cùng cô hầu gái dốc sức dìu Hạo Nhiên lên cầu thang, vô phòng, đỡ nằm xuống giường. Kéo chăn đắp kín xong, họ gấp gáp quay ra. Lưu Nhược Bân cúi chào Lý Hạo Nam lần nữa vội vàng cất bước.

- Tử H…â…n, Tử Hân em, Tử Hân à. Tử H..â...n

Giữa khoảng lặng của bóng đêm, vẳng lên tiếng nỉ non gọi tên con gái lẫn tiếng khóc rấm rứt thê lương. Cơn say khiến Hạo Nhiên kh vững nhưng chẳng thể giúp tạm quên cô.

Chỉ kêu tên cô, mới vơi nhẹ nỗi nhớ thương day dứt, như lúc đau đớn, ta thường rên la.

nào muốn làm em trai cô, nào muốn bị cô thương hại. muốn làm đàn của cô, muốn được tình yêu nam nữ với cô.

Vì cớ gì mà tất cả những ều đó cô đều trao cho kẻ tên Thiên Thuận kia chứ. Tận giây phút cuối cùng, cô vẫn kiên trì tr đợi ta trong vô vọng.

Hôm nay, một về viễn xứ, mang theo trái tim của hai . Bên khung cửa sổ mù hơi nước lạnh. Thiên Thuận đứng lặng ra mênh m.ô.n.g bóng tối.

Biết trước Tử Hân sẽ buồn, nhưng ngờ đâu lại buồn nhiều đến vậy.

Khoảng cách giữa đôi bên giờ đâu đoạn đường từ trang trại qua biệt thự hay từ thành phố K về tỉnh J nữa mà là nửa vòng trái đất, xa xăm trùng khơi.

Hình ảnh cô quay quắt tìm kiếm ở sân bay bỗng xuất hiện, xé nát trái tim tình chung. hối hận thật , lý ra ngay khi Hạo Nhiên rời khỏi, nên chạy tới ôm cô mới đúng. sợ cô đau lòng. Thế mà, giờ đây chính lại cảm th nhức nhối vì đã bỏ lỡ phút giây quý giá .

- Tử Hân, xin lỗi, xin lỗi em, Tử Hân à, sai , quá sai .

Men rượu trong khiến Thiên Thuận chẳng còn đủ sức mà giữ cho bản thân mạnh mẽ, bật khóc nức nở y hệt đứa trẻ bị bỏ rơi. đau một, ở đau mười.

Cơn mưa chiều kéo dài đến tận đêm như muốn gội sạch tất cả quá khứ của một buổi sáng chan hòa ánh nắng, những dấu chân , những bụi mờ bám trên khung cửa kính. Chỉ là, nó khó mà cuốn trôi muộn phiền kiếp .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...