Sao Băng Qua Trời
Chương 91: Xứ Lạ Quê Người - 1
Chiếc phi cơ đưa Tử Hân đến nước B đáp xuống lúc trời đã xế chiều. Hoàn tất thủ tục nhập cảnh xong, cô nh chóng kéo hành lý tiến ra ngoài.
Vào mùa cao ểm, lượng khách đổ về sân bay tăng đột biến. Ngồi cả nửa ngày trên bầu trời, Tử Hân đã thấm mệt, giờ lại chen chúc trong dòng đ đúc, bản thân cô hoàn toàn kiệt sức.
Từ đó giờ, đây là lần đầu cô xuất ngoại, cũng là lần đầu xa và lâu như vậy.
Đảo mắt ngang liếc dọc, phát hiện tấm biển đề tên , cô vội vã len lỏi qua đám hành khách xôn xao, bước tới gần.
đàn với cặp kính cận, trạc khoảng bốn mươi tuổi, mặc tây trang tr lịch thiệp, cúi đầu chào ngay khi vừa chạm mặt cô.
- Chào cô chủ, cô chủ mệt lắm kh ạ?
- Một chút thôi ạ. Cám ơn chú Nghiêm đã tới đón cháu. – Cô cúi đầu lễ phép.
Hành động của Tử Hân làm Nghiêm Đức bối rối, vội cúi theo. Vì tuy tuổi đời hơn gần gấp đôi nhưng vẫn mang phận thấp kém, còn cô chính là vị nữ chủ Nam Thành trong tương lai gần.
- Cô chủ đừng nói thế. Chủ tịch đã phân phó trước .
Th chú thích trang trọng kính cẩn, Tử Hân chỉ biết gật đầu thuận ý. Đây là đặc quyền, phúc lợi của cô gái gắn trên cái mác vợ chưa cưới của chủ Lý gia, con dâu Lý Hạo Nam.
Cô đưa hành lý để Nghiêm Đức xách giúp theo chân đến chỗ đỗ ô tô. Giây phút này, cô chỉ ước mau về nhà, lăn quay, ngủ một giấc cho tỉnh hồn.
Xe bon bon chạy, qua hết tầm nửa tiếng thì tới nơi. Nghiêm Đức bước xuống, mở cửa mời Tử Hân và trao chìa khóa nhà cho cô, xong lại vòng sau cốp l đồ. Chờ cô mở cửa, mang tất cả vào nhà cúi chào tạm biệt.
- Cô chủ nghỉ ngơi ạ, xin phép. Nếu cần bất cứ thứ gì, cô hãy gọi . – Vừa nói, Nghiêm Đức vừa rút d ra.
- Chú Nghiêm, ngày mai, chú chở đến chi nhánh nhé, chưa biết đường. – Tử Hân gấp gáp gọi với theo.
- Chủ tịch bảo để cô chủ nghỉ ngơi một tuần cho khỏe đã, ngài cũng sắp xếp tài xế riêng đưa đón cô ạ. – Nghiêm Đức xoay , nhỏ giọng.
- À. Vậy ? Thôi, chú về .
Nghiêm Đức cúi đầu lần nữa và cất bước thật nh. Trước lúc gặp Tử Hân, còn tưởng tượng ra hình ảnh con gái chảnh chọe, tỏ vẻ ta đây như bao tiểu thư con nhà quyền quý khác. Nào ngờ lại là cô bé lễ phép, biết ều, hiểu chuyện.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xem bộ, chủ tịch Lý Hạo Nam thật mắt , chọn giúp con trai một vợ đáng yêu, đẹp , đẹp nết.
Tử Hân khóa cổng cẩn thận tiến vào bên trong. Vì chỉ cô ở nên Lý Hạo Nam chọn căn nhà với diện tích vừa , thiết kế hiện đại, độc đáo theo phong cách tân cổ ển, đơn giản nhưng kh đơn ệu.
Sau m phút đảo vòng từ dưới lên trên, Tử Hân mang hết hành lý vô phòng ngủ và bắt đầu sắp xếp.
Biết bên nước X giờ trời hãy còn sớm, cô chưa dám gọi báo tin, sợ phá hỏng giấc ngủ của mọi .
Đồ đạc mang qua chỉ giày dép, quần áo, khăn quàng cổ, son phấn cùng những trang sức là quà tặng của Hạo Nhiên lẫn Thiên Thuận qua m dịp sinh nhật, lễ tết, hộp đựng kỷ vật của ba mẹ cô, sách dạy võ của Diệp sư phụ, một cái laptop và chiếc thẻ quẹt kh giới hạn.
Nhác th chiếc hộp đựng cài áo hình hoa đào, Tử Hân bất giác cầm lên, mở ra, tiến đến trước gương, cài vào.
Đường nét chế tác tỉ mỉ, tinh tế, uyển chuyển đem lại nét th lịch trang nhã như ểm nhấn độc đáo nâng tầm phong cách trang phục khiến cô lặng ngắm hồi lâu.
Mãi khi nghe bụng biểu tình, cô mới tháo nó ra, cất gọn tất cả quay xuống nhà bếp, lục tìm trong tủ lạnh.
những hộp cá, thịt đã sơ chế sẵn, chất gọn gàng cùng nhiều rau, củ quả tươi ngon và vô số thức ăn nguội tiện lợi, sống mũi Tử Hân bỗng cay cay.
Cô biết rõ các thứ này đều là Hạo Nhiên dặn dò, nhờ vả Nghiêm Đức chuẩn bị chứ Lý Hạo Nam vốn đâu rảnh mà quan tâm chi tiết thế.
Vì mệt nên cô chỉ làm một chiếc bánh sandwich kẹp lót dạ và trở lại phòng.
Với l chiếc ện thoại đặt trên bàn nhỏ kế bên đầu giường, Tử Hân thoăn thoắt nhấn số gọi về biệt thự bởi di động vẫn đang sạc pin. Sau hai hồi chu đổ mới bắt máy, nhận ra giọng dì Hà, cô vội vàng cất tiếng.
- Là cháu, Tử Hân đây dì, cháu đã tới nhà ạ.
- Ôi, thế thì yên tâm . Cô chủ mệt kh?
- Hơi hơi thôi, lát cháu ngủ dậy sẽ tỉnh ngay mà. À… chủ dậy chưa dì? – Tử Hân hơi chút ngập ngừng khi đề cập đến Hạo Nhiên.
- Vẫn đang ngủ ạ. Hôm qua về nhà khuya lắm, còn say mèm nữa. – Dì Hà buồn rầu đáp.
- Vậy ạ? Thôi, cháu cúp máy đây, cháu buồn ngủ quá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.