Sao Băng Qua Trời
Chương 92: Xứ Lạ Quê Người - 2
Nắm chặt chiếc ện thoại trong tay, Tử Hân ngẩn hồi lâu mới tiếp tục gọi cho Thiên Thuận. Những lúc cảm xúc trôi vào khoảng kh hỗn độn thế này, lời chính là liều thuốc xoa dịu tất cả giúp cô.
- , Thiên Thuận nghe đây ạ. – Giọng nam trầm ấm nhẹ nhàng cất lên.
- , em đây, Tử Hân đây.
- Tử Hân, Tử Hân, em đến nhà ? Em mệt lắm kh? Em ăn uống gì chưa? – gấp gáp hỏi dồn.
- Vâng, em tới hồi sớm, sợ đang ngủ nên giờ mới gọi. Em vẫn bình thường và vừa ăn xong, đừng lo nhé.
- Tử Hân, thực ra hôm qua, đến sân bay tiễn em, núp sau cột, sợ em khóc.
Câu nói ngắt đoạn bộc bạch nỗi lòng của đàn khiến Tử Hân chẳng cầm được nước mắt. Mường tượng ra hình ảnh lúc , cô th đau đớn thay.
- Em khóc hả Tử Hân? – Thiên Thuận lo lắng hỏi khi nghe cô sụt sùi.
- Đâu . à, tối gọi video cho em nhé, giờ làm việc .
Nghe tiếng thuận tình khe khẽ từ yêu. Tử Hân cúp máy, tiện tay l di động chỉnh sửa dãy số quen thuộc thành tên Thiên Thuận, lưu lại và ngả lưng xuống giường, nhắm mắt.
Cảm giác hạnh phúc xen lẫn xót xa len lỏi khắp tim. Hóa ra đã đến, cô thầm trách chẳng kỹ thêm chút nữa thôi là gặp . Vòng tay ôm cuối cùng trước phút biệt chỉ còn là mơ ước.
Bao nhiêu suy nghĩ cứ từ từ nhấn chìm cô vào sâu giấc ngủ.
Giật thức dậy thì đồng hồ ểm bảy giờ tối. Tử Hân lục tủ lạnh, tìm đồ nấu cơm. Ăn xong chẳng biết làm gì, cô quyết định đến trung tâm thương mại mua ít đồ dùng cá nhân và chiếc dây nhảy thể dục vì lỡ quên mang từ nước X sang.
Mới tới nước bạn, mọi thứ đều lạ lẫm nhưng ngại phiền hà Nghiêm Đức nên cô tự gọi taxi.
Vòng suôn sẻ, vòng về xảy ra sự cố. M con phố ở đây cứ hao hao nhau, ban nãy, đọc nhầm một số mà tên tài xế ngoại quốc thả Tử Hân ở tít đằng kia. Lúc nhận biết thì xe cũng chạy mất , thành thử cô đành cuốc bộ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
So với những con đường sầm uất và tập nập tại trung tâm thương mại, khu phố Tử Hân ở vắng vẻ vô cùng. Mới chín giờ đêm, nhà nào nhà n đều đóng cửa im ỉm.
Đang lầm lũi trong con hẻm vắng, bỗng đột nhiên cảm giác bất an, Tử Hân lập tức quay đầu. Trước mắt cô là ba gã đàn ngoại quốc cao to, râu ria rậm rạp, chưng ba cái bộ mặt dê xồm, hau háu cô.
Vốn đã học qua ngôn ngữ nước này nên cô hiểu rõ bị rủ vui vẻ. lẽ chúng tưởng cô hành nghề đó.
- Các làm gì vậy hả?
Giọng đàn nói tiếng nước B chuẩn bất ngờ vang lên khiến ba gã mê gái ngoái đầu. Trong phút chốc, ta bước khỏi góc khuất bóng tối và lộ diện, tiến tới kề vai sát cánh bên Tử Hân.
Đây là lần đầu tiên, Tử Hân được giáp mặt một ển trai hơn cả Hạo Nhiên cùng Thiên Thuận. Vẻ đẹp của khiến đám kia cũng đứng hình hết m giây.
- Mày đừng xen vào chuyện khác.
Tên dê đứng trước cất cao giọng, hai dê kia gật gù đắp đuôi. Sau cả đỗi nhạo qua báng lại. Gã dê đầu đàn rút chiếc côn nhị khúc ra hăm he nh chóng biểu diễn l le, quật quật về thế nào mà trúng hai gã bên cạnh đôm đốp, lúc dừng còn hú lên một tiếng rõ to.
Tử Hân cùng soái ca cứ nghệch mặt ngắm, thầm nghĩ ba tên này là đang diễn trò hề hay , thật quá sức khôi hài.
Tr gã dê đầu đàn nghếch mặt thách thức, trai liền giựt l sợi dây nhảy trên tay Tử Hân, xé bịch nilong, giũ giũ trước con mắt ngỡ ngàng, ngớ ngẩn của cô và ba gã ý đồ cướp sắc.
- Nó làm cái quái gì kia nhỉ?
Dê đầu đàn quay sang hỏi hai tên dê còn lại nhưng đáp lời chỉ là những cái lắc đầu lia lịa. Tử Hân cũng chẳng biết hùng xuất hiện giữa màn đêm tính múa ệu gì nữa.
Giũ dây thẳng thớm xong, hùng của Tử Hân bắt đầu quay và nhảy. Ba gã đần th thế liền chửi đổng m câu, mon men tới. Khổ nỗi, mỗi lần định tiếp cận thì sợ dây quật trúng vì lực quay khá mạnh nên chúng cứ chờn vờn chạng vạng.
Thế là, gã đầu đàn nhắm nhứ đếm một, hai, ba liền lao vô để kh bị dây quật, nhảy liên tục theo vòng quay. Tiếp đó, hai gã kia cũng bắt chước chạy vô góp vui. Ban nãy bị đàn quất cho m cái sảng hồn nên chúng ngu luôn, th làm vậy.
Xem cả bốn cùng chung một nhịp, nhảy nhót tưng tưng dưới ánh đèn mờ mà Tử Hân há miệng chẳng thốt nên lời. Rốt cuộc cô gặp chuyện gì đây nhỉ. lẽ nào là ba gã dê già và một tên thiểu năng ư.
Chưa có bình luận nào cho chương này.