Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 262: Nhìn cô
Nguyễn Ân do dự một lát, mở camera sau, vén váy ngủ lên:
Chỉ trong một giây, cô lại bu váy xuống.
Nh đến mức kh ai rõ được gì.
"Chỉ giỏi m trò vặt vãnh." Chu Bách Thần cười mắng, "Cô cởi quần lót ra, để xem cô."
Nguyễn Ân chưa kịp phản ứng, " , lại bắt cởi quần lót?"
Chu Bách Thần cô bằng ánh mắt của kẻ ngốc.
Nguyễn Ân chợt nhận ra, kh cô, mà là của cô...
Mặt cô đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận, "Đòi nợ kh ai đòi như đâu. đang cố ý chiếm tiện nghi của , kh muốn."
"Vậy để cô chiếm lại." nói xong, ống kính trong tay lia về một chỗ nào đó.
Cái vật khổng lồ đó đang ngủ say.
Nguyễn Ân "á" một tiếng quay mặt , nghiến răng nói: "Chu Bách Thần, vô liêm sỉ!"
"Đối với cô, cần liêm sỉ làm gì?" Chu Bách Thần lại chiếu vào , khóe môi nhếch lên nụ cười bất cần, "Ngoan, để xem cô. Tối mai cho cô nghỉ phép."
Đây là lời nói của tên chủ nợ khốn nạn nào vậy? Cho cô nghỉ phép kh cần ngủ cùng ?
Nguyễn Ân thầm mắng ta trong lòng, nhưng lại chút động lòng với đề nghị của ta.
Ngày mai kh cần cùng ta, vậy thì kh cần đối phó với Ngô Tú Lan nữa.
"Ngày kia cũng kh được."
"Được, ngày kia cũng cho cô nghỉ phép."
"Ngày kìa cũng kh được." Cô được đằng chân lân đằng đầu.
Chu Bách Thần cười bất lực và chiều chuộng, "Cô nói khi nào được, sẽ tìm cô khi đó, được chưa?"
Mắt Nguyễn Ân sáng rực lên.
Đây còn là Chu Bách Thần ? Dễ nói chuyện đến vậy!
Kh cần do dự nữa, cô vội vàng cởi quần lót, nhưng khi định di chuyển ống kính, cô vẫn xấu hổ.
Cô thật sự chưa từng làm chuyện này, trước đây khi yêu Lý Hàn Xuyên, nhiều nhất cũng chỉ hôn hít ôm ấp, làm gì nhiều trò như ta.
Nguyễn Ân c.ắ.n răng, đặt camera xuống.
Trong tai nghe truyền đến tiếng cười khẽ của đàn , "Bỏ chăn ra, tối quá kh th."
Nguyễn Ân khí phách, " đừng quá đáng."
"Vậy tối mai..."
Nguyễn Ân "xoạt" một tiếng vén chăn ra.
Đèn sáng trưng, kh còn gì che giấu.
Cô cụp mắt, th biểu cảm chuyên chú và nghiêm túc của trong video, như thể đang thưởng thức một báu vật quý hiếm.
Nguyễn Ân xấu hổ đến mức các ngón chân co quắp lại, khẽ rên rỉ, " xem xong chưa?"
Chu Bách Thần chỉ muốn xem cô đã hết sưng chưa, nhưng vừa thì kh nỡ rời mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-262-nhin-co.html.]
" đẹp." khen ngợi, "Như một con bướm nhỏ."
Cảm ơn, nhưng lúc này cô kh muốn được khen!!
Cô kìm nén ý muốn ném gối vào , nén giận nói: " còn muốn xem bao lâu nữa?"
Cô sắp tức giận . Chu Bách Thần kh muốn cô cảm th bị x.úc p.hạ.m nên đã cúp video.
Nguyễn Ân màn hình tối đen, ngẩn . Kết thúc đột ngột như vậy ?
"Nghỉ ngơi ." gửi tin n, "Nhưng thời gian tối mai vẫn dành cho ."
Nguyễn Ân tức giận, " lại trêu à?!!"
"Nói là cho cô nghỉ phép, là để làm những chuyện khác."
Nguyễn Ân thắc mắc, " và ngoài chuyện đó ra, còn chuyện gì khác thể làm?"
"Tối mai cô sẽ biết."
Nguyễn Ân kh tin lời nói dối của ta, dù Chu Bách Thần đã tiền án với cô lần chơi golf đó, ta đã hành hạ cô t.h.ả.m hại.
Ngày hôm sau làm, cô bỏ vào túi một chai nước ớt.
Nếu Chu Bách Thần tối nay dám trêu chọc cô nữa, cô sẽ dùng chai nước ớt này xịt ta, đá nát trứng của ta.
Tan làm, Hạ Đằng Phi cùng cô ra khỏi c ty.
"Để đưa cô về nhé, tiện đường mà." Hạ Đằng Phi nói.
"Kh cần, kh cần. một bạn nói sẽ đến đón chơi."
Nguyễn Ân vừa nói xong, xe của Chu Bách Thần đã dừng trước mặt cô.
hạ cửa kính xe xuống, Nguyễn Ân, "Lên xe." Nguyễn Ân: "..."
Hạ Đằng Phi quả nhiên cô thêm một cái, ánh mắt đầy ẩn ý.
Nguyễn Ân trong lòng bực bội, đúng là đến sớm kh bằng đến đúng lúc, chuyên chọn lúc cô dễ bị hiểu lầm mà đến.“Này, Hạ, em trước đây.” Cô cứng rắn chào Hạ Đằng Phi nh chóng lên ghế phụ lái.
Chu Bách Thần liếc cô một cái, “Sợ đến thế à? là tình nhân kh thể c khai của em ?”
Nguyễn Ân cười khà khà một tiếng, “Đừng nói đùa nữa, ai dám để l.à.m t.ì.n.h nhân chứ?”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Chu Bách Thần dùng đầu lưỡi chạm vào răng hàm, giả vờ vô ý nói: “Nếu đã biết ều đó, vậy thì hãy để làm bạn trai của em.”
Nguyễn Ân: “?!”
Cô suýt bị nước bọt của làm sặc, trợn tròn mắt , “Chu tiên sinh, trò đùa này kh vui chút nào.”
Xem cô sợ đến mức nào, kính ngữ cũng bật ra .
Nụ cười trong mắt Chu Bách Thần nhạt vài phần, tự nhiên chuyển chủ đề, “ chiếc xe này xem, th ều gì bất thường kh?”
Nguyễn Ân ngơ ngác, “Đây là lần đầu tiên ngồi chiếc xe này, gì bất thường ?”
Chu Bách Thần lên đỉnh đầu cô.
Nguyễn Ân thuận theo lên, từ từ nhớ ra.
Đêm cô tính kế , đầu cô đã va vào trần xe.
Cô nói xe thấp, thì nói ngày mai sẽ mua xe mới.
Bây giờ thì thật sự đã mua .
Chưa có bình luận nào cho chương này.