Sau Khi Bị Ép Gả, Tôi Bị Cha Chú Rể Để Ý
Chương 263: Lời tỏ tình
Chu Bách Thần gõ gõ vô lăng, trong mắt ẩn chứa sự mong đợi, “Kh gì muốn nói ?”
“Tốt lắm. thật sự ngưỡng mộ những giàu như , muốn đổi xe chỉ là chuyện nhỏ.” Mắt Nguyễn Ân sáng lên như những vì nhỏ, “Bố ơi, nếu trước đây bố tặng con nhiều quà hơn thì tốt , con cũng thể tự do tài chính .”
Chu Bách Thần: “………………”
Nhắc đến quà, kh khỏi nhớ đến chiếc đồng hồ khiến đau lòng.
“Chiếc đồng hồ đó rốt cuộc em đã bán cho ai?”
đã thử mọi cách nhưng vẫn kh tìm được tung tích của chiếc đồng hồ đó.
Nguyễn Ân cười tủm tỉm nói: “Đã nói mà, đối phương đã hủy số, lẽ đã lưu lạc đến chợ đen nào đó ở nước ngoài .”
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Chu Bách Thần: “…………”
cười nghiến răng nghiến lợi, “Em biết tại lại đổi chiếc xe này kh?”
“Chẳng lẽ kh rảnh rỗi kh việc gì làm muốn đốt tiền chơi ? Chứ kh thể nào là vì một câu nói của chứ?”
“Em đoán đúng , thật sự là vì em.”
Những lời sau đó của Nguyễn Ân nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt đẹp của cô hơi mở to, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Chu Bách Thần chậm rãi bổ sung: “Để sau này khi làm em trong xe, sẽ kh làm em bị đập đầu.”
Nguyễn Ân: “……”
Cô thật sự đã nghĩ Chu Bách Thần quá tốt !!
Cảm động vừa dâng lên trong lòng lập tức tan vỡ.
Chu Bách Thần khuôn mặt ủ rũ của cô, khóe môi vui vẻ cong lên.
Những đứa trẻ hư như Nguyễn Ân kh thể cứ mãi dỗ dành, nếu kh cô sẽ cưỡi lên đầu mà làm mưa làm gió.
Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng lại nhớ đến Nguyễn Ân ngoan ngoãn trước đây, nhưng lại cảm th cô tinh nghịch như bây giờ mới là bản chất thật của cô.
Cuộc sống ở Dung Thành đối với cô mà nói quá áp lực, một cô gái đôi mươi lại sống như một quả khổ qua năm mươi tuổi.
Bây giờ như vậy, tốt.
Chu Bách Thần đưa Nguyễn Ân ăn tối, sau khi trở lại xe, xe chạy về một hướng mà cô kh quen thuộc.
Nguyễn Ân hơi lo lắng, tên xấu xa này sẽ kh tìm một con hẻm nhỏ nào đó để đè cô trong xe mà làm chuyện này chuyện kia chứ?
Cô nắm chặt bình xịt hơi cay, nhưng kh dịp dùng đến, xe dừng lại ở bờ biển.
Sắp vào đ , trên bãi biển về đêm kh bóng .
Chu Bách Thần gọi cô xuống xe.
Nguyễn Ân ngơ ngác, nước biển buổi tối tr đen kịt, gì đẹp đâu?
Giây tiếp theo, pháo hoa màu x bay lên trời, chiếu sáng bầu trời đêm như ban ngày.
Ánh lửa biến hóa thành hình những con bướm, sau đó hóa thành băng rơi xuống.
Nguyễn Ân kinh ngạc che miệng, trong mắt hiện lên sự bất ngờ.
“Thích kh?” Giọng nói trầm thấp của đàn xen lẫn gió biển mặn chát truyền đến.
Nguyễn Ân gật đầu mạnh, “Cảm ơn, thích.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Bách Thần hài lòng cong môi, “Em ra phía sau xem.”
Nguyễn Ân quay đầu lại, cốp xe kh biết từ lúc nào đã mở ra, những b hồng màu hồng lấp đầy cốp xe, ểm xuyết trong đêm tối, bí ẩn và lãng mạn.
Chu Bách Thần l ra bó hoa lớn nhất và rực rỡ nhất, đến trước mặt Nguyễn Ân.
Nguyễn Ân trợn tròn mắt đẹp, cảnh giác lùi lại vài bước, “Cho dù làm lãng mạn đến m, cũng kh thể đồng ý làm chuyện đó với trong xe đâu.”
Chu Bách Thần: “………………”
kh vui gõ nhẹ vào đầu cô, “Nếu muốn làm chuyện đó với em trong xe, cần đường vòng lớn như vậy kh?”
Nguyễn Ân nghĩ nghĩ, hình như đúng là như vậy.
“Vậy muốn làm gì?”
Chu Bách Thần dừng lại, kh tự nhiên ho nhẹ một tiếng, “ nghĩ đã thể hiện đủ rõ ràng .”
Khuôn mặt tuấn tú của hiếm khi hiện lên một chút màu đỏ, kh quá đậm nhưng Nguyễn Ân đã th.
Trong lòng cô nảy ra một ý nghĩ kh thể tin được.
“ sẽ kh là… muốn tỏ tình với chứ?”
“Nếu nói là thì ?”
Nguyễn Ân ngây ngốc , “…… Trò đùa này kh vui chút nào.”
“ kh đùa với em.” Ánh mắt Chu Bách Thần dịu dàng và kiên định, “Ân Ân, chắc c, yêu em.”
Gió biển đột nhiên trở nên mạnh hơn.
Nguyễn Ân đứng ngây tại chỗ.
Đây là phản ứng mà Chu Bách Thần đã dự đoán cô sẽ , khẽ thở dài, vén những sợi tóc bị gió thổi rối của cô ra sau tai.
“ làm em sợ ?”
Thật sự đáng sợ.
Trái tim Nguyễn Ân như cát bị gió thổi, rối bời.
Trong sự im lặng kéo dài của cô, trái tim Chu Bách Thần dần dần chìm xuống.
đã quá vội vàng.
nghĩ, Nguyễn Ân ít nhiều cũng tình cảm với .
đưa bó hoa cho Nguyễn Ân, “Lên xe, đưa em về nhà.”
Nguyễn Ân chậm rãi “ừ” một tiếng, thuận thế làm rùa rụt cổ.
Trên đường về, tâm trạng của Nguyễn Ân hoàn toàn khác so với lúc , cô ra ngoài cửa sổ, kh dám quay đầu lại, sợ rằng chỉ cần một động tác nhỏ, Chu Bách Thần sẽ bắt cô trả lời.
Xe dừng dưới lầu, Chu Bách Thần kh mở khóa ngay lập tức, một bầu kh khí tinh tế trôi chảy giữa hai .
Nguyễn Ân cảm th như một con d.a.o đang treo trên đầu , cô cứng rắn mở miệng: “ gì muốn nói thì cứ nói thẳng .”
Đầu ngón tay Chu Bách Thần khẽ nhúc nhích, giọng nói vốn luôn ềm tĩnh của mang theo một chút căng thẳng khó nhận ra: “ biết hành động hôm nay của đột ngột, xin lỗi, làm em sợ kh là ý định của .
Nhưng mọi chuyện đã bắt đầu , hy vọng em thể cho một thái độ, là trực tiếp từ chối , hay là cho một cơ hội?”
, bấm đăng nhập để nhận
Chưa có bình luận nào cho chương này.