Sau Khi Chết Đi, Ta Đột Nhiên Trở Thành Người Cha Cặn Bã
Chương 5: . Chỉ Là Một Linh Hồn Xa Lạ
Lời nói của Tô Mộc Uyển kh quá lớn, kh quá sắc bén, nhưng đủ để đ.á.n.h mạnh vào tim Trang Tử Nam một cái, đứng đó ngơ ngác vào đơn thỏa thuận ly hôn trong tay đã chữ ký của Tô Mộc Uyển.
Kh để kịp thích nghi, Tô Mộc Uyển nói tiếp:
-Em nhường cho căn nhà này với thêm 1 vạn đồng...nếu th kh đủ thì cũng thể yêu cầu thêm...em biết là em kh tư cách để nói chuyện ly hôn với , nhưng mà, nếu đồng ý thì em thể thêm một chút tiền vào thỏa thuận, em chỉ mong được l quyền nuôi con, hy vọng chấp nhận.
Trang Tử Nam hoàn hồn, há miệng trong lòng nhiều lời muốn nói ra nhưng nơi cổ họng dường như nghẹn lại. Bầu kh khí lúc này căng thẳng đến cực ểm.
Lời đề nghị ly hôn bất ngờ khiến đầu óc trống rỗng.
nên ly hôn hay kh?
với Tô Mộc Uyển thật ra chẳng liên quan gì đến nhau, chỉ khi đến thế giới này mới gặp được cô.
Về tình và về lý, kh lý do hay trách nhiệm bù đắp cho hai mẹ con họ về những gì nguyên chủ đã làm. Nếu Trang Tử Nam bỏ rơi họ ngay từ đầu để bắt đầu một cuộc sống mới thì cũng chẳng sai.
Vốn dĩ giúp họ cũng chỉ vì lòng thương xót, bởi vì gặp những khốn khổ như thật sự kh thể làm ngơ.
Bây giờ đây, nếu đồng ý ly hôn, sẽ kh còn bất kì trách nhiệm hay liên quan gì đến hai mẹ con Tô Mộc Uyển nữa, gánh nặng về tội lỗi của nguyên chủ sẽ kh còn đè nặng lên vai .
lẽ ly hôn là lựa chọn tốt nhất cho cả hai, dù thì với cô chỉ là hai xa lạ, kh tình cảm với nhau.
Sau mọi thứ đã xảy ra, chắc rằng Tô Mộc Uyển đã kh còn yêu nguyên chủ từ lâu. Cũng đúng thôi, ai mà yêu được cơ chứ!
Một lúc sau, Trang Tử Nam lên tiếng, giọng chút lạc :
-Được, nhưng mà sẽ kh l tiền hay nhà của chị đâu, coi như bù đắp phần nào việc trước kia. sẽ ra tay trắng.
Căn nhà này là của nguyên chủ và Tô Mộc Uyển, kh là của chính làm ra, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng nó thuộc về , quyết định ra tay trắng là chuyện đương nhiên.
Huống hồ gì hai mẹ con này đã chịu nhiều chuyện bất hạnh, cho dù tham của đến m cũng chẳng ai mà làm chuyện vô đạo bất lương mà l cả căn nhà lại còn moi thêm tiền từ cô nữa.
Tài sản của chỉ là 50 đồng làm thêm chiều nay, 55 đồng sẵn của nguyên chủ cũng dùng một ít nhưng là làm đồ ăn sáng cho hai mẹ con, chưa bao giờ tiêu gì cho bằng tiền của khác, chỉ sử dụng tiền kiếm được, ngay cả ở kiếp trước cũng vậy.
Lúc b giờ, Tô Mộc Uyển ngạc nhiên .
Kh là những lời lẽ mắng nhiếc thậm tệ hay bàn tay vung vẩy đ.á.n.h xuống, mà lại dễ dàng đồng ý ly hôn với cô. Lại còn ra tay trắng!
- kh cần gì đâu, cho nên chị chuẩn bị một thỏa thuận khác , ừm, nếu chị kh thích ở đây thì sẽ chuyển vào tối nay, kh phiền lắm đâu...nếu làm xong thỏa thuận thì cứ gọi cho , sẽ đến ký.
Nói , Trang Tử Nam xoay , bước ra khỏi phòng, để lại Tô Mộc Uyển mím môi dõi theo bóng lưng , cho đến khi khuất sau cánh của.
Trang Tử Nam bước ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại sau lưng với một tiếng "cạch" nhẹ nhàng, nhưng trong lòng , nó vang vọng như một tiếng nổ lớn. dựa lưng vào tường hành lang hẹp, hít thở sâu để trấn tĩnh bản thân.
Kh khí trong căn nhà giờ đây dường như nặng nề hơn bao giờ hết, mùi thức ăn từ bữa tối vẫn còn thoang thoảng, nhưng nó kh còn mang lại cảm giác ấm áp nữa. Thay vào đó, là một nỗi trống rỗng lan tỏa từ n.g.ự.c ra khắp cơ thể.
[Ly hôn... đúng là lựa chọn tốt nhất.] tự nhủ, cố gắng thuyết phục chính .
Từ kiếp trước, đã học được rằng kh nên níu kéo những thứ kh thuộc về . Tô Mộc Uyển và Tiểu An xứng đáng một cuộc sống bình yên, kh bị bóng ma của nguyên chủ – hay chính bây giờ – ám ảnh.
chỉ là một kẻ tạm trú, một linh hồn lạc lối từ thế giới khác, và việc ra tay trắng là cách duy nhất để kh mang thêm gánh nặng cho họ.
Nhưng tim lại đau đến thế? Kh vì tình yêu – chưa từng cơ hội để yêu – mà vì sự cô đơn quen thuộc đang trở lại, như một bạn cũ ghé thăm giữa đêm khuya.
lặng lẽ thu dọn vài món đồ lặt vặt: chiếc áo khoác cũ kỹ, cuốn sổ tay mới bắt đầu ghi chép, và 40 đồng lương làm thêm còn lại. Kh gì nhiều, vì nguyên chủ chẳng tài sản nào ngoài đống nợ nần và những kỷ niệm xấu xí.
qu căn phòng ngủ chật hẹp, nơi đã nằm vật vã đêm qua, và bất giác mỉm cười chua chát.
Tô Mộc Uyển đứng lặng trong phòng, tay vẫn nắm chặt tờ gi thỏa thuận ly hôn cũ kỹ, giờ đây nó dường như trở nên vô nghĩa. Ánh mắt cô dõi theo cánh cửa vừa khép lại, nơi bóng dáng Trang Tử Nam vừa biến mất, lòng cô dâng trào một cảm xúc hỗn loạn khó tả.
Kh giận dữ, kh vui mừng, mà là một nỗi bối rối xen lẫn nghi ngờ và... một chút tiếc nuối mơ hồ mà chính cô cũng kh hiểu nổi.
Cô ngồi phịch xuống giường, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ. ...đã thay đổi. Kh kiểu thay đổi nửa vời để moi tiền hay lợi dụng, mà là một sự chuyển biến sâu sắc, như thể linh hồn bên trong đã được thay thế hoàn toàn.
Sáng nay, giúp phơi đồ, nấu bữa sáng đơn giản nhưng ấm áp. Chiều nay, nấu bữa tối, thậm chí còn chừa phần cho cô và Tiểu An với nụ cười dịu dàng hiếm hoi. Và giờ, khi cô đề nghị ly hôn, kh hề nổi giận, kh c.h.ử.i rủa, kh đòi hỏi – thậm chí còn chủ động ra tay trắng.
"Chị chuẩn bị một thỏa thuận khác ... nếu chị kh thích ở đây thì sẽ chuyển vào tối nay."
Lời nói vang vọng trong đầu cô, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Tô Mộc Uyển c.ắ.n môi, nước mắt lại lăn dài trên má mà cô kh hay. Tại ? Tại lại dễ dàng chấp nhận như vậy? Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một trận đ.á.n.h đập, cho những lời nguyền rủa quen thuộc, thậm chí cho cả cái chết.
Nhưng kh, chỉ... đồng ý. Và còn muốn bù đắp nữa chứ. Điều đó khiến cô cảm th như một kẻ ngốc nghếch, đã vội vàng kết luận rằng mọi thứ chỉ là âm mưu.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân nhỏ xíu vang lên. Tiểu An lén lút từ phòng khách chạy tới, đôi mắt to tròn lấp lánh dưới ánh đèn mờ. Cô bé dừng lại trước của phòng, ánh mắt thoáng chút tò mò vào trong.
Trang Tử Nam cô bé, mỉm cười dịu dàng, ngoắc tay ra hiệu Tiểu An vào, cô bé vẫn rụt rè nấp sau cánh cửa, nhưng khi th vẻ dịu dàng của , cô bé kh hiểu lại bước vào.
Th vậy, Trang Tử Nam tròn mắt, Tiểu An vẻ như kh còn sợ nữa .
Từ trong ngăn kéo tủ, l ra một con gấu b nhỏ mới mua khi chợ chiều nay tặng cho Tiểu An.
Tiểu An con gấu b, ánh mắt long l nhưng lại kh dám nhận, ngồi xổm xuống đưa tay xoa đầu cô bé:
-Kh đâu, con cứ nhận , ba kh đ.á.n.h con đâu.
dúi vào tay cô bé con gấu b nhỏ khiến cô bé kh thể từ chối.
Trang Tử Nam kh cô bé nữa, tiếp tục dọn dẹp đống đồ đạc của :
-Con qua, chỗ mẹ ...
Kì lạ thay, Tiểu An vẫn đứng đó chăm chú .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/sau-khi-chet-di-ta-dot-nhien-tro-th-nguoi-cha-can-ba/chuong-5-chi-la-mot-linh-hon-xa-la.html.]
Bỗng nhiên cô bé lên tiếng:
-Ba định đâu vậy?
Trang Tử Nam khựng lại, dừng việc đang làm, ngạc nhiên cô bé. Đây là lần đầu tiên Tiểu An chủ động nói chuyện với khi đến thế giới này.
Nhưng giờ đây, lại sắp , kh còn nhiều thời gian nói chuyện với cô bé đáng yêu này nữa.
-Ba định ra ngoài một chút thôi, mau qua chỗ mẹ , kh mẹ lo lắng đ.
Nói , bế cô bé ra khỏi phòng , đến trước phòng của Tô Mộc Uyển, nhẹ nhàng đặt cô bé xuống.
Dù dì thì cũng định , kh muốn nảy sinh thêm bất kì tình cảm nào khác đối với hai mẹ con, như vậy ra mới kh cảm th quyến luyến.
Về đến phòng, nằm vật ra giường gác tay lên trán, nếu bây giờ thì chỉ nước ngủ ngoài gầm cầu. Đúng thật vậy, tiền trong túi giờ đây còn kh đủ thuê khách sạn qua đêm.
Nhưng lẽ Tô Mộc Uyển kh muốn th mặt nên cũng chịu, dù dì thì kiếp trước cũng chẳng ít lần ngủ ngoài đường, hai ngày nay sống thoải mái quá nên cũng quên mất cũng đã từng khổ cực.
Dù thì cũng chỉ quay lại giống kiếp trước nhưng với một thân thể kh bệnh tật và một cái bằng đại học.
Tiểu An vào phòng, trên tay ôm một con gấu b nhỏ.
-Mẹ ơi, ba sẽ kh còn đ.á.n.h chúng ta đúng kh?
Tô Mộc Uyển ngẩn ra một lát khẽ gật đầu:
-Ừm, sẽ kh...cái này là ba cho con ?
Tô Mộc Uyển vào con gấu b trong lòng Tiểu An, nghi hoặc.
-Đúng vậy ạ!
-Con thích kh?
-Thích ạ!
-Nếu ba con buồn kh?
Nghe đến câu này, Tiểu An cúi đầu như đang suy tư, một lúc sau, cô bé ngẩng đầu lên, chút buồn bã.
-Buồn ạ! Ba nói là ra ngoài một lát là luôn kh mẹ?
Tô Mộc Uyển vẻ mặt con gái, kh kiềm được bật cười một cái, nhéo nhéo vào đôi má trắng nõn của cô.
-Vừa nãy con nói là..ba định ra ngoài một lát ?
.....
0h24p sáng ngày 7 tháng 7 năm 2014.
Trang Tử Nam đeo trên một cái ba lô, bên trong kh nhiều đồ đạc, hai bộ đồ, muộn cuốn nhật ký, cùng với m đồ cá nhân linh tinh.
nhẹ nhàng mở của phòng, cố gắng kh làm kinh động đến hai mẹ con.
Trong phòng khách, ánh trăng nhẹ nhàng xuyên qua cửa sổ, kh gian kh còn quá tối mà phần mờ mịt, loáng thoáng thể th lối ra vào.
- định ?
Một giọng nói bất ngờ vang lên khiến Trang Tử Nam giật b.ắ.n .
Đèn phòng khách bất ngờ bật mở, chỉ th Tô Mộc Uyển đứng đó, ánh mắt đầy phức tạp.
Trang Tử Nam đứng khựng lại, balo vẫn đeo trên vai, ánh mắt bất ngờ về phía Tô Mộc Uyển. Ánh đèn vàng mờ nhạt chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi mắt đỏ hoe và những vết bầm tím mờ mờ trên làn da tái nhợt.
Cô đứng đó, dáng gầy gò nhưng toát lên một sự kiên cường khó tả, như thể đang cố gắng giữ vững bản thân trước một quyết định quan trọng.
-Chị... chưa ngủ ?
Trang Tử Nam lúng túng lên tiếng, giọng trầm xuống, cố gắng giữ bình tĩnh. kh ngờ Tô Mộc Uyển vẫn còn thức vào giờ này, càng kh nghĩ cô sẽ xuất hiện ngay lúc định rời .
Thong
- kh cần đâu, cứ ở lại đây , em kh phiền!
Sau câu nói, bầu kh khí trở nên yên lặng đến lạ.
Trang Tử Nam ngơ ngác một lúc, ánh mắt Tô Mộc Uyển đầy ngạc nhiên, thái độ này của cô đối với hơi kì lạ.
-Vậy.....ừm, kh cần đâu, thể tìm một nơi nào đó để ngủ qua đêm bên ngoài.
- tính ngủ ở đâu? kh nhiều tiền trên , thể thuê phòng được.
Trang Tử Nam chút ngượng ngùng, đưa tay gãi đầu:
-Chuyện này thể lo được nên kh đâu...
- tính lo như thế nào? Em nói , cứ ở đây, em kh phiền! Chuyện ly hôn nên bàn bạc trực tiếp với nhau thì hơn, chuyển ra thì phiền lắm.
Tô Mộc Uyển nói với giọng phần kiên quyết, thể hiện rằng nên ở lại.
Trang Tử Nam phần do dự, phần nhiều là vì thái độ kì lạ của cô, nhưng nếu được ở lại một thời gian thì cũng kh ngại mà đồng ý bởi sẽ thêm thời gian chuẩn bị cho nơi ở mới.
- ở lại được ?
Tô Mộc Uyển gật đầu.
-Vậy sẽ ở lại vài ngày, vấn đề gì về chuyện ly hôn cứ nói với .
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.