Sau Khi Chết Đi, Ta Đột Nhiên Trở Thành Người Cha Cặn Bã
Chương 6: . Tên Cặn Bã Đó Dường Như Đã Thay Đổi
Sáng hôm sau, Trang Tử Nam dậy sớm như thường lệ. Mặc dù đã thức khuya nhưng cảm th kh buồn ngủ. Việc thức khuya đến tận sáng là việc diễn ra thường ngày như cơm bữa ở kiếp trước của .
Sau khi làm đồ ăn sáng cho hai mẹ con, khoác áo ra ngoài, đến chỗ phỏng vấn.
Nhờ tấm bằng đại học và kinh nghiệm buôn ba của bản thân ở kiếp trước cùng với kí ức của nguyên chủ, nh chóng được nhận vào làm.
- đã được nhận vào làm, nhưng hôm nay nơi làm việc của vẫn chưa chuẩn bị, cũng kh ngờ lại ứng tuyển vào phòng ban kĩ thuật, nơi đó ít muốn vào làm lắm nên cũng chẳng chuẩn bị gì, vì vậy mai hẳn làm nhé.
-Kh đâu, giám đốc Lý, hôm nay cũng nhiều việc riêng cần giải quyết nên cũng tiện.
- tiềm năng đ, hy vọng làm việc tốt.
-Điều đó là chắc c .
Nói , Trang Tử Nam mỉm cười lịch sự bắt tay với đàn trung niên.
đàn tóc chỉ còn vài sợi, chút béo với cái bụng bia, gương mặt hiền hòa, tên Lý Minh, là giám đốc c nghệ của c ty Tần Thủy.
Lý Minh vỗ vai , cười kha khả:
- lại, cũng là th tiềm năng.
Lúc này tại nhà,
Tô Mộc Uyển chằm chằm vào chảo cơm chiên trên bếp, bên cạnh còn một mẫu gi nhỏ.
“Đây là cơm chiên làm, hi vọng hợp khẩu vị của hai , nếu chị kh muốn ăn thể bỏ cũng được. Hôm nay chút việc nên ra ngoài sớm, chị đừng nghĩ nhiều nhé!”
Chẳng hiểu , cô kh còn cảm th sợ hãi trước con đó nữa, mà mà một cảm giác ấm áp xa lạ lại dâng lên trong lòng. Một giọt nước mắt lăn trên má cô, nhẹ nhàng rơi xuống làm nhòe một phần của dòng ghi chú.
đã thay đổi, thay đổi nhiều, lẽ là tất cả...Tô Mộc Uyển lẽ đã đoán ra được ều gì đó...nhưng cô muốn...muốn những lời đó là do nói ra.
Sau khi rời c ty Tần Thủy, Trang Tử Nam bộ đến nhà hàng nơi làm thêm.
-Ồ nay đến sớm thế! Chưa đến giờ làm mà?
Ông chủ quán đang ngồi đọc báo trong phòng nghỉ, ngạc nhiên khi th bước vào.
-Kh gì đâu! Cháu tìm được việc , hôm nay là bữa cuối cháu làm ở đây nên đến sớm một chút.
-Vậy à! Vậy thì tốt .
Gấp tờ báo lại, chủ đứng dậy vào khoang bếp.
-Được ...lại đây giúp ta khiêng cái này...
8h00 sáng, cửa hàng bắt đầu mở cửa, hôm nay khách đ hơn mọi ngày, Trang Tử Nam vì thế cũng bận rộn hơn mọi khi.
Tiếng cười nói rôm rả vang lên tứ phía làm khung cảnh trở nên sống động nhộn nhịp.
Như thường lệ, Trang Tử Nam di chuyển thoăn thoắt giữa các bàn, đưa thức ăn, lau dọn bàn ghế, thi thoảng mỉm cười đáp lại lời cảm ơn của khách.
Mọi thứ dường như đang ổn định, tuy vậy cũng thể nhiều biến động trong tương lai mà kh thể biết trước.
Thời gian nh chóng trôi qua, đồng hồ bây giờ đã ểm 4 giờ chiều.
-Nghe nói kiếm được việc ! Chúc mừng nhé!
-Cảm ơn.
Lam Ngọc Tuyết, chính là cô gái hôm trước dẫn vào làm, giờ đây lại nói lời tạm biệt.
-Tử Nam! Lại đây chút...
Ông chủ quán từ quầy gọi vào.
-Đây, tiền lương hôm nay.
-Cháu nhớ là chỉ 50 đồng thôi mà?
-Hôm nay cháu đến sớm nên ta thêm một chút.
-Nhưng thêm tận 30 đồng thì hơi...
-Kh , đây là bữa cuối cháu làm ở đây nên ta tặng thêm, đừng khách sáo.
Nghe vậy, kh khách sáo nữa, bây giờ thứ cần nhất là tiền nên từ ai thì đều l hết. Chỉ l tiền của Tô Mộc Uyển mới khiến cảm th tội lỗi mà thôi.
-Vậy mới đúng chứ! Nhiều tên kh nể mặt ta, kh biết tại cứ kh nhận tiền.
-Ừm...chắc là họ ngại mà, thôi cháu đây, nhà cháu kh gần đây cho lắm.
-Ừ, sau này mà bị đuổi việc thì cứ đến đây làm, hôm nay tính thăng lên làm đầu bếp mà , m trong bếp nói nấu ăn ngon lắm cơ.
Thong
-Sau này mà kh còn việc cháu sẽ đến chỗ của chú, nhưng mà chác kh chuyện đó đâu!
-Được , tạm biệt nhé, nhớ là nơi này luôn chào đón !
Trên đường về nhà, ghé chợ mua một ít thực phẩm và một ít bánh ngọt cho Tiểu An.
Khi qua một con hẻm nhỏ, Trang Tử Nam bị một đám chặn lại.
quay đầu, định chỗ khác nhưng một tên trong số đó giữ vai lại.
-Đi đâu đ! Quên bọn này à, dạo này trốn cũng kĩ đ.
Trang Tử Nam gạt tay kia, sắc mặt trở nên lạnh lùng:
- chuyện gì?
Chưa biết chuyện gì xảy ra, một cú đ.ấ.m đã giáng thẳng vào mặt . Theo phản xạ, Trang Tử Nam nh chóng tránh sang nhưng vẫn bị trúng ở bên mắt khiến loạn choạng ngã về sau.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một tên th vậy nhân cơ hội đạp một cái khiến đứng còn chưa vững ngã nhào xuống đất.
Đồ đạc văng tứ tung, chiếc bánh nhỏ thì bị một tên giẫm nát.
Gân x nổi lên trên mặt Trang Tử Nam nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, từ dưới đất loạng choạng ngồi dậy.
- chuyện gì các cứ từ từ nói.
-Ông chủ nói , nói chuyện với mày cũng vô ích, cho mày một trận cái đã.
Nghe xong, Trang Tử Nam lạnh mặt, nở một nụ cười lạnh.
-Kh nói chuyện bình thường được đúng kh?
Một lát sau, trên mặt Trang Tử Nam thêm vài vết thương, nhưng đám kia giờ đây lại nằm rạp dưới đất.
lạnh lùng đến gần một tên trong số đó, nắm cổ áo :
-Giờ nói chuyện bình thường được chứ.
Tên kia vẻ mặt nhăn nhó vì đau đơn, nhưng lại nhăn nhó vì tức giận, ta bất mãn gào lên:
-Mày quá đáng thật! Đã mượn nợ chủ 5 vạn lại còn kh trả, đã vậy còn đ.á.n.h tụi tao.
Trang Tử Nam ngớ trong giây lát, bàn tay bu lỏng cổ áo của tên kia ra, nhân cơ hội liền dãy thoát, cố gắng cách xa vài mét.
-5 vạn gì cơ!? vay số tiền lớn như vậy ?
Lục lọi lại ký ức của nguyên chủ, cố gắng nhớ ra.
Cuối cùng, một hình ảnh hiện lên trong đầu.
[ À! Nhớ ra ... ]
Nguyên chủ đã từng vay tiền của một đàn , tên là Tống Giang.
này là một tay xã hội đen tiếng ở khu vực này, nhiều mối quan hệ và từng là bạn cũ của nguyên chủ.
Sau khi gia đình phá sản, nguyên chủ đến mượn này 5 vạn.
Tống Giang tưởng mượn tiền để lập nghiệp lại từ đầu nên cũng cho mượn mà kh cần l lãi, thậm chí là muốn tặng luôn số tiền.
Nhưng lại l để đ.á.n.h bạc.
Khi biết nguyên chủ l tiền để đ.á.n.h bạc, tên Tống Giang ban đầu ý định tặng luôn 5 vạn lại đổi ý.
Kh cho vay thêm bất kỳ khoản vay nào và bắt trả lại tiền.
Vì nể tình bạn bè, nên kh l lãi của nguyên chủ, chỉ bắt trả lại đúng 5 vạn.
Đến hạn, kh những kh trả mà còn nói nhiều lời khó nghe đến Tống Giang.
Mối quan hệ của hai từ đây đổ vỡ.
Nhiều lần Tống Giang đến đòi nợ, nguyên chủ lại trốn , kh muốn gặp mặt.
Tống Giang cũng kh thèm trực tiếp gặp mặt nữa, chỉ lệnh cho m đàn em gặp nguyên chủ ở đâu đ.á.n.h ở đó.
Đánh cho đến khi nguyên chủ chịu trả tiền thì thôi.
Trang Tử Nam đám bị đ.á.n.h đang nằm la liệt dưới đất, ngượng ngùng cười:
-Các kh nói sớm, nếu biết thì cũng kh đ.á.n.h các đâu, cũng tại các động thủ trước nên theo bản năng tự vệ thôi.
Đám nghe vậy liền Trang Tử Nam với ánh mắt kì lạ.
M lần gặp trước đây, luôn bị đám này đ.á.n.h cho bầm dập, nhưng miệng thì luôn tuôn ra những lời c.h.ử.i mắng thậm tệ chứ kh chịu khuất phục.
Nhưng hôm nay là ngược lại, đám bị một đ.á.n.h cho lên bờ xuống ruộng, áp đảo hoàn toàn. Kh ngờ bây giờ lại bản lĩnh đến mức này.
Đã vậy, còn tỏ ra áy náy khi biết bọn chúng đến đòi nợ thay cho Tống Giang nữa chứ.
Thật kì lạ!
Trang Tử Nam liếc qu, th đống nguyên liệu nấu bữa tối của đã bị dơ bẩn hết, chiếc bánh mua cho Tiểu An giờ đây đã bị giẫm nát, đầy bụi bẩn.
thở dài một hơi:
-Đống này của hết 30 đồng, vì các là của Tống Giang nên thiệt hại này cũng coi như là Tống Giang gây ra, cũng nên trừ vào nợ của . Các về nói với ta rằng là nợ sẽ trả, chuyện gì muốn nói thì cứ đến gặp trực tiếp .
Đám nghe vậy, dường như chút kh tin nổi.
Bởi vì lúc trước, cho dù đ.á.n.h thế nào, cũng kh chịu trả. Mỗi lần bị đ.á.n.h đều bu lời c.h.ử.i rủa đến bọn chúng và Tống Giang.
Tuy là xã hội đen, cũng chẳng dạng tốt đẹp gì, nhưng với Trang Tử Nam thì họ lại chẳng ưa nổi.
Nhưng giờ đây...Trang Tử Nam kì lạ. Từ thái độ, hành xử, đều kh giống trước kia.
Lại còn trả nợ!? Thật sự kh thể tin nổi.
Đám côn đồ nghi hoặc về phía Trang Tử Nam.
Nhưng chỉ cúi , nhặt nhạnh lại những thứ trên đất, kh quan tâm đến họ.
sau đó, rời một cách nhẹ nhàng, để lại những ánh mắt ngơ ngác
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.