Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Chồng Mất, Thực Ra Tôi Không Hề Đau Lòng

Chương 5:

Chương trước Chương sau

Đứa bé thức giấc khóc oa oa, y tá đến dạy cách cho bú.

Mới sinh xong chưa xuống sữa, thằng bé uống sữa bột.

Cơm đến , mẹ chồng đút cho ăn, bố chồng và bố mẹ thì tr nhau đút sữa cho thằng bé, kết quả là chẳng ai đút được miếng nào vào miệng, thằng bé đói khóc oa oa.

" thế này?" Mẹ chồng cũng sốt ruột, " nhớ mẹ kh?"

cười khẩy.

Mới sinh ra được bao lâu, làm gì biết “ mẹ “ là ai?

quay đầu kh muốn .

Cũng thật lạ, sau khi thằng bé chào đời, cái cảm giác ruột thịt chẳng th đâu, chỉ th nó là một sinh vật nhỏ xấu xí.

Một vật lạnh lẽo trượt vào trong chăn, kinh ngạc quay đầu, phát hiện mẹ chồng đang đặt thằng bé về phía .

Thằng bé chỉ mặc một chiếc bỉm, cơ thể trần truồng dán vào da thịt .

ngửi th một mùi t.

Lạ thật, rõ ràng sau khi sinh y tá đã tắm cho thằng bé mà.

Đứa bé đang khóc kh ngừng bỗng nhiên nín bặt.

Bàn tay nhỏ đặt hai bên đầu, khua khoắng trong kh khí như nắm l thứ gì đó, miệng vẫn kh ngừng mấp máy.

"Xem kìa! Thằng bé đúng là nhớ mẹ ."

thở dài, ôm nó vào lòng.

Sau thai kỳ là thời kỳ cho con b.ú dài đằng đẵng.

Kỳ nghỉ thai sản của kết thúc, trong tủ lạnh đã chuẩn bị sẵn một đống sữa đ lạnh.

Hai mẹ con xa lạ dần dần trở nên thân thiết, làm kh gặp thằng bé tự nhiên lại th nhớ.

Bố chồng đặt tên cho thằng bé là Từ Cẩn Hoài, nhưng cụ thể là hoài niệm ai thì họ kh nói.

Cuộc sống của dần vào quỹ đạo, c việc và gia đình hai ểm một đường thẳng, cũng kh còn nghĩ đến những buổi hẹn hò mai mối bị bỏ dở nữa.

Trong cuộc sống vụn vặt đầy ắp hình bóng con, hiếm khi nhớ đến Từ Phong.

Việc nhắc đến lần nữa là sau khi con biết nói.

Mẹ chồng đưa thằng bé chơi với các bạn nhỏ, một bạn lớn hơn hỏi bố thằng bé đâu, nó mở to đôi mắt ngơ ngác và ngây thơ: "Bố là gì ạ?"

Th Thời ☀️

giật nhận ra thằng bé đã đến tuổi nhà trẻ .

ôm thằng bé vào lòng, cơ thể nhỏ bé thơm tho mềm mại dán chặt vào .

l ra cuốn album ảnh, kể cho thằng bé nghe từng chút một câu chuyện về bố.

Thằng bé còn nhỏ, hôm nay kể xong, ngày mai lại quên, đến ngày kia khi nhớ ra, lại hỏi lại một lần nữa.

Thằng bé ngày nào cũng muốn nghe chuyện về bố.

Mẹ chồng nói thằng bé kể với các bạn: "Bố tớ làm thiên thần , thời gian sẽ về."

M đứa bạn nhỏ đều th bố thằng bé thật ngầu.

kh đính chính, chỉ ngây đàn trong album ảnh.

dường như cảm nhận được một chút nỗi buồn.

Cảm giác này giống như thủy triều rút , ánh chiều tà phủ xuống mặt đất ẩm ướt, ngồi xổm ở đó, sóng biển xa dần, bất lực.

Khi ăn cơm, c.ắ.n một hạt cát, cố nuốt xuống, nhưng nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống bàn.

"Mẹ vậy?"

Tg bé cố nhón cơ thể nhỏ xíu của lên lau nước mắt cho ..

Vẻ mặt nó nghiêm túc, như một lớn tí hon: "Mẹ bị bệnh à?"

Nó học theo động tác thường ngày của , bàn tay nhỏ mềm mại kéo đến ghế sofa, dùng chiếc khăn nhỏ đắp lên trán : "Lần này con kể truyện cho mẹ nghe nhé."

Thằng bé lật cuốn album ảnh, học theo dáng vẻ thường ngày của , kể chuyện về bố một cách vấp váp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-chong-mat-thuc-ra-toi-khong-he-dau-long/chuong-5.html.]

Nó kh nhớ hết câu chuyện, chỉ vài từ lưa thưa và những câu vô nghĩa, nghe mà muốn bật cười, thủy triều rút , nỗi buồn cũng biến mất.

Ngày diễn tập tốt nghiệp nhà trẻ, đến từ sớm.

Mọi ngồi trong khán phòng, các bậc phụ cao giọng trò chuyện, khoe con ưu tú thế nào, lại chỉ trích con làm chưa đủ tốt.

xem một lúc đầy hứng thú, lại ngồi thẳng nghiêm chỉnh.

Tiết mục của thằng bé sắp bắt đầu .

kh muốn bỏ lỡ, quay video bằng ện thoại suốt cả buổi.

Trong màn hình được phóng lớn, khuôn mặt Cẩn Hoài tràn ngập nụ cười.

Thằng bé đã lớn nhiều, kh còn là bộ dạng nhăn nheo vừa mới chào đời nữa.

Ở cái tuổi mới lớn, thường xuyên tức đến mức muốn đ.á.n.h nó.

Đôi khi sẽ giận dữ gào lên: "Nghịch ngợm thế này, kh biết là giống ai nữa."

Mẹ chồng sẽ ôm chặt thằng bé vào lòng, "Đừng giận, chắc c là giống cái đồ khốn đó , đều tại nó, mẹ sẽ dạy dỗ Cẩn Hoài thật tốt."

lại kh thể nổi giận nữa.

Tiếng nhạc vang lên, những động tác còn vụng về của các bé kết hợp với biểu cảm vui đùa.

th một đứa bé ở góc bỗng nhiên đứng dậy, đùa giỡn với đứa bé bên cạnh.

Các cô giáo cũng kh ngăn cản, sân khấu trong hỗn loạn lại trật tự, tuổi đẹp nhất, dáng vẻ ngây thơ nhất.

mỉm cười dõi theo hướng con trai. Trong bóng tối, va một đàn .

Mùi nước hoa quen thuộc ập đến, theo bản năng nắm l cổ tay đàn .

"Từ Phong?"

"Cô em làm gì thế?"

Giọng nói lạ vang lên, như bị bỏng mà rụt tay lại.

"Xin lỗi , nhận nhầm ." Giọng khàn đục và nghèn nghẹn.

Khi lướt qua nhau, gọi ta lại: "Cho hỏi mua loại nước hoa này ở đâu vậy?"

đàn nhiệt tình, tìm giúp cửa hàng trên Taobao bằng ện thoại của , ta vừa khoa tay vừa nói: "Con trai thích mùi này, cũng khá rẻ, mua ở cửa hàng này nhiều lần , mua hai tặng một, hời lắm."

mím môi, lịch sự cảm ơn.

Các bé trên sân khấu đang xếp hàng, tiếng bước chân đều tăm tắp hòa lẫn với tiếng ồn ào, mắt bỗng dưng ướt nhòe.

Tiếng ồn ào vụn vặt như thể qua một đường hầm dài, cuối cùng cũng chạm tới màng nhĩ .

Cảnh vật đen trắng cũng bắt đầu trở nên sống động, vô số màu sắc va đập vào mắt .

ngẩng đầu lên, khuôn mặt non nớt càng trở nên quen thuộc, dường như trai năm nào đang bước về phía .

Nồng nhiệt, chân thành.

Nước mắt nóng hổi nhỏ xuống cổ tay, cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi lã chã lên đó.

Cảm xúc đã bị kìm nén bao năm cuộn trào, nhấn chìm .

ngồi xổm xuống đất, tim đau đến mức thở kh nổi.

Nỗi đau đã cách biệt gần mười năm, xuyên qua thời gian, dịu dàng len lỏi vào trái tim .

ôm mặt, khóc kh thể kìm nén.

Ngẩng đầu lên, khuôn mặt quen thuộc dường như đang vẫy gọi ở kh xa, như thể chỉ cần đưa tay ra là thể chạm tới.

Tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang lên, đèn khán phòng bật sáng, các bé xếp hàng, con trai vẫy tay với giữa đám đ, lau khô nước mắt đáp lại thằng bé, nhưng lại th một cảnh tượng đau lòng đến xé ruột gan

Tấm màn sân khấu nặng nề treo lơ lửng giữa kh trung, lung lay sắp đổ.

Các cô giáo đang bận duy trì trật tự, kh hề chú ý đến cảnh tượng này.

th tấm màn sắp sửa rơi xuống, con trai đầu tiên bị ảnh hưởng.

Lúc này cách thằng bé một trăm mét.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...