Sau Khi Chồng Mất, Thực Ra Tôi Không Hề Đau Lòng
Chương 6:
Đám đ hỗn loạn khiến khó lòng di chuyển, ên cuồng vẫy tay kêu gào, nhưng khán phòng rộng lớn đã nuốt chửng sự kinh hoàng của , kh tạo ra một gợn sóng nào.
chen ngược dòng một cách khó nhọc.
"Vội gì thế, vội đầu thai à!"
tiện miệng phàn nàn, hoảng loạn chỉ vào tấm màn: "Chỗ kia, nguy hiểm!"
Cuối cùng cũng chú ý đến tình hình trên sân khấu, tiếng mọi la hét vang lên thu hút sự chú ý của các cô giáo, và lúc này tấm màn cuối cùng cũng kh chịu nổi sức nặng, nh chóng đổ xuống.
"Cẩn Hoài"
sợ đến gan mật vỡ tan, nỗi kinh hoàng tràn ngập khắp cơ thể.
như thể quay về cái ngày hôm đó, t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của Từ Phong bị ta khiêng ra, ngây dại đứng đó, kéo khóe miệng lên, tạo ra một biểu cảm khó coi.
muốn gào khóc, muốn la hét ên cuồng, nhưng ều đó thì ích gì chứ?
là trưởng thành, trưởng thành thể tiêu hóa nỗi buồn, dù trong lòng đã mưa lệ xối xả, cũng vẫn mỉm cười đối diện với cuộc đời.
Nhưng hôm nay, muốn nói một câu: "Mẹ kiếp"
Cuộc sống tại cứ kh chịu bu tha chứ.
Mọi thứ trước mắt như được quay chậm, dưới tấm màn, đôi mắt kinh hoàng tuyệt vọng của con trai trùng khớp với hình bóng ngày xưa, dốc sức lao về phía trước.
"Rầm"
Vật nặng rơi xuống đất.
Tiếng la hét tưởng tượng kh hề xuất hiện, cô giáo dẫn đoàn kinh hoàng ôm l thằng bé, th một cảnh tượng kỳ lạ.
Rõ ràng tấm màn treo lơ lửng phía trên thằng bé, nhưng giờ phút này lại lệch một bước, trọng lực khi rơi xuống khiến các bé sợ hãi òa khóc, nhưng kh một ai bị thương.
và các phụ khác đều lao lên, ôm con vào lòng.
Cơ thể nhỏ xíu của thằng bé nép vào lòng , ngập ngừng nói: "Mẹ ơi, hình như vừa nãy con bị ai đó kéo một cái."
Đầu óc hỗn loạn, theo bản năng về phía m đứa trẻ ở hàng ghế sau muốn cảm ơn, nhưng đã kh còn phân biệt được ai với ai, đành chịu.
Đêm đó ngủ , mơ th Từ Phong ngồi cạnh đầu giường, ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt .
mở mắt, khuôn mặt đầy những vệt nước mắt.
Th Thời ☀️
Thằng bé ngày một lớn, những xung qu đều khuyên tái hôn.
"Một nuôi con vất vả biết bao, bố mẹ chồng con thể giúp con được bao nhiêu năm? Bên cạnh vẫn cần một biết sẻ chia."
Năm con trai lên đại học, tiễn bố mẹ chồng, bố mẹ tuổi cũng đã cao, dù cơ thể khỏe mạnh nhưng cũng đã già nhiều.
"Tìm một nữa con," mẹ khuyên, " phụ nữ cả đời vẫn nên một bầu bạn."
cười cười đáp qua loa: "Tùy duyên thôi mẹ ạ."
Năm bốn mươi tám tuổi nhảy quảng trường, một đàn lớn tuổi cứ liếc mắt đưa tình với , giữa đám đ nhộn nhịp, ta luôn tìm cách đến gần .
Lời từ chối của kh m uyển chuyển: " thích trẻ hơn cơ."
"Cô muốn trẻ đến mức nào?"
"Cũng chỉ khoảng hai mươi m thôi, kh thể già hơn được nữa."
kh nói dối, yêu mãi mãi dừng lại ở tuổi 27.
mãi mãi trẻ trung và tràn đầy sức sống như vậy, kh giống những lão già này, trên sắp 'mùi tuổi già' .
đàn kia tức giận quay bỏ , sau đó ở khu dân cư đặt ều tiếng xấu về .
kh thèm chấp, nhưng con trai thì tức đến kh chịu được, lập tức báo cảnh sát, đàn kia đã bị xử phạt.
Lúc ăn cơm, con trai cũng khuyên: "Hay là mẹ tìm một , chăm sóc mẹ, con cũng yên tâm hơn."
Con trai học đại học ở nơi khác, chỉ vào các dịp lễ mới về nhà được.
nói cứ chờ thêm chút nữa, chờ mãi cho đến khi sáu mươi tuổi.
Tiễn biệt bố mẹ, lại nuôi cháu nội khôn lớn, mệt .
Đeo kính lão, kh ngừng lau chùi khung ảnh.
Tuổi đã cao, trí nhớ kém , nhưng duy nhất này, trong ký ức lại càng trở nên rõ nét hơn.
Năm ra , là lúc chúng yêu nhau say đắm nhất.
thích trang trí nhà cửa thật đẹp, thì chu đáo tỉ mỉ, mỗi ngày chạy bộ đều mang về một bó hoa tươi.
Việc nhà chưa bao giờ khiến bận tâm, ngay cả những việc vặt kh tên cũng lo liệu chu toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-chong-mat-thuc-ra-toi-khong-he-dau-long/chuong-6.html.]
được chiều đến mức chẳng biết làm gì, thế nên năm đầu tiên mất, món rau xào của cháy đen thành than, bị khói hun đỏ cả mắt.
Yêu như chăm hoa, đã từng th tình yêu đẹp đẽ là gì, còn muốn tự làm khổ ?
Trong dòng thời gian đằng đẵng, cũng từng gặp những thật lòng yêu , nhưng duyên phận lại luôn thiếu một chút.
đối diện đang xích lại gần, nhưng trong đầu chỉ toàn là hình bóng của một khác.
Những mảnh ký ức về quãng thời gian bên nhau kh thể nào ghép lại, chỉ còn lại nỗi nhớ nhung ngập tràn.
Ý nghĩ tự tử cũng , nhưng lại nghĩ nuôi con khôn lớn. Cứ thế nuôi nấng, lại th kh thể để bốn già cô đơn tuổi xế chiều.
xem, , em bị buộc trưởng thành, từ nay mọi cay đắng mệt mỏi đều tự gánh vác.
Đó là cuộc sống.
Cuối cùng vẫn kh Vân Nam được.
Thời trẻ bận làm, chăm con, chăm sóc bố mẹ, đến khi thời gian thì cũng đã già, lại kh nổi nữa.
Chẳng còn hứng thú với bất cứ ều gì.
Cuộc đời một con cứ thế trôi qua.
Khi rảnh rỗi, thường lật xem album ảnh, vẫn kể luyên thuyên về chuyện của và Từ Phong như trước đây.
ngồi bên cạnh từ con trai, đã trở thành cháu trai, vẫn là đôi mắt , vẫn là sự ngây thơ .
Giờ đây đã hiểu sinh mệnh là sự kế thừa, cũng là trách nhiệm.
Kiếp này thể th bóng dáng trên khuôn mặt của những khác, vậy cũng tốt .
Con dâu cầm gói bim bim mua, trách yêu: “Mẹ ơi, con đã dặn mẹ ít ăn vặt thôi, mẹ còn mua cho cháu nữa! Hỏng răng thì làm ?”
cười xòa, bóc gói snack: “Mẹ mua cho mẹ mà.”
Ăn được vài miếng, con dâu bật cười: “Đúng là bà trẻ con.”
Khi con dâu về nhà, cũng đã lớn tuổi nên dùng tiền lương hưu thuê giúp việc. Thời trẻ kh lo lắng chuyện nhà cửa, cũng kh muốn gia đình vì chuyện này mà bất hòa.
Con dâu cũng đáp lại tình cảm đó, chăm sóc như mẹ ruột. Tuổi già của hạnh phúc.
Trước khi qua đời, con cháu vây qu , chúng khóc thương tâm, con dâu cũng khóc đến lạc cả giọng.
vuốt ve đứa cháu nội giống Từ Phong nhất, mỉm cười th thản.
“Đừng khóc, mẹ sống đến tuổi này là thọ , đ.á.n.h trống gõ chiêng mới đúng.”
“Mẹ nghe nói bây giờ bia mộ thể lắp màn hình ện tử. Mẹ đã quay nhiều video , các con tìm xem cái nào dùng được, đều vui vẻ cả đ.”
“Bên cạnh các con lâu như vậy , mẹ xuống dưới tìm bố các con thôi, vẫn còn cô đơn lắm.”
Đây là cái c.h.ế.t mà đã tưởng tượng từ lâu, kh sợ hãi, kh cam chịu, chỉ sự ềm nhiên, nhắm mắt lại, sải bước tới kết cục của .
“Chào em, quý cô xinh đẹp.”
Giọng Từ Phong vang lên bên tai. mở mắt ra, đàn trẻ tuổi mỉm cười chìa tay về phía , “Chúng ta cần làm quen lại kh?”
đứng ngay bên cạnh , vẫn là dáng vẻ năm xưa.
“ đã đợi em lâu .”
ngồi dậy, bàn tay gầy guộc vẫn như trước khi c.h.ế.t.
rụt tay lại một cách ngượng ngùng: “Em già .”
cười, trong nháy mắt, cũng trở nên già . “Thế này được chưa? Biết em hay để bụng, kh chịu nổi nếu trẻ hơn em, đã xin Phán Quan mãi mới được cho linh hồn già đ.”
bật khóc lại bật cười, sự xa lạ sau bao năm kh gặp biến mất, thân thuộc nắm chặt l tay , kh bao giờ bu ra nữa.
“Lần Cẩn Hoài còn nhỏ …”
“Là làm đ,” cười hì hì, “Ngủ bao nhiêu năm trời, em còn kh đốt tiền âm phủ cho , em biết đã dành dụm bao lâu kh!”
Nói xong, tủi thân.
“Á” một tiếng, “C.h.ế.t , em quên dặn bọn trẻ đốt tiền gi cho !”
“Em!”
“Thôi được , mai mốt em dẫn làm thêm, kiểu gì cũng đủ tiền thôi. Bây giờ vẫn ở ký túc xá c nhân, còn chưa nhà riêng đâu!”
“Mà thôi, em nghĩ con dâu sẽ đốt tiền gi cho em đ, con bé vẫn nhớ đến em mà.”
“Hừ, vậy nên bao nhiêu năm qua kh ai đốt tiền gi cho là vì hả?”
quay đầu bỏ chạy, lao thẳng về phía Quỷ Môn Quan đang phát ra ánh sáng u ám.
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.