Sau Khi Hòa Ly, Ta Dẫn Cả Nhà Ngày Ngày Được Ăn Thịt!
Chương 117:
Lương chưởng quỹ cũng cảm th vô cùng hiếu kỳ. Hôm nay là đêm trừ tịch, Hứa Hoan Thủy lại tới trấn mua đồ ăn về nhà. Việc này kh giống nàng, ngày thường nàng vốn thích tự làm món ăn cơ mà.
Th Hứa Hoan Thủy sắp rời , chợt nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, đó là chủ nhân của đã trở về. Thế là vội vàng gọi nàng lại:
“Hứa phu nhân xin dừng bước!”
“ việc gì ? Các con vẫn đang đợi ta về nhà, hôm nay kh thể chậm trễ thêm nữa.” Nàng cau mày Lương chưởng quỹ, ánh mắt như đang nói đừng làm mất thời gian của ta.
Lương chưởng quỹ còn chưa kịp nói, trên cầu thang đã một nam nhân cao quý nhưng kh mất hơi thở nhân gian bước xuống. Y tuy mặt kh biểu cảm, nhưng khi về phía Hứa Hoan Thủy lại thêm một tia thả lỏng.
“Hứa phu nhân, thật khéo quá.”
Hứa Hoan Thủy: ???
này chẳng Tiêu Hàn ? y lại trở về? Nếu y về thì Nhị Lang nhà nàng cũng thể trở về kh?
“Thật khéo. À, Nhị Lang nhà ta gần đây kh thư từ gì gửi về, gần đây nó...”
Nàng chưa nói hết câu, Tiêu Hàn đã bước tới trước mặt nàng, đoạn, y đưa cho nàng một phong thư: “Biên quan sự vụ bận rộn, kh chỉ Nhị Lang, những khác cũng kh thể rời được, vì vậy bức thư này do ta mang về cho nàng.”
Lý Chính và m dân làng đến ngây . Nam nhân trước mắt này là biết thân phận bất phàm, kh ngờ Hứa Hoan Thủy lại quen biết nhân vật như thế.
“À, cái đó, Hoan Thủy à, những thứ này chúng ta xin mặt dày nhận l. Th ngươi còn việc nên chúng ta xin về thôn trước. Bà xã ở nhà vẫn còn đang đợi.”
Với ý định kh qu rầy khác, bọn họ định cáo từ về nhà, nhưng lại bị Hứa Hoan Thủy giữ lại: “Ê ê ê, Lý Chính thúc đợi ta một lát, hiện tại ta cũng về nhà .”
Lý Chính và mọi : ...... Ngươi như thế này đâu giống như kh việc gì...
Trong tay Hứa Hoan Thủy cũng cầm nhiều đồ đạc, nàng quay đầu lại cáo biệt Tiêu Hàn: “Cái đó, hôm nay là đêm trừ tịch, ta còn về nhà chuẩn bị thức ăn cho các con. Tiểu Viên cũng đang ở đó, yên tâm, ta sẽ chăm sóc nó chu đáo. Cảm ơn đã mang thư của Nhị Lang về cho ta, ta xin cáo từ.”
Tiêu Hàn chút bất lực. Y đã đích thân xuống trấn đưa thư , phụ nữ này kh mời y về nhà làm khách một chuyến nhỉ?
Chẳng lẽ y thể hiện vẫn chưa đủ rõ ràng ?
“À, cái đó...”
Hứa Hoan Thủy còn chưa nói xong đã cùng m Lý Chính xa.
Tiêu Hàn: .......
Lương Chưởng Quỹ chứng kiến toàn bộ quá trình lúng túng của chủ tử nhà , lập tức dời ánh mắt , tự nhủ kh biết gì, kh th gì cả...
Hứa Hoan Thủy trở về nhà, lòng nửa vui nửa lo. Nhị Lang tuy gửi thư về, nhưng lại kh thể quay lại.
M Lý Chính lúc này mới hiểu rõ ngọn ngành, hóa ra kia là mang thư về.
"Hoan Thủy à, Nhị Lang nhà ngươi đã gửi thư về, tức là mọi chuyện đều ổn cả, cứ yên tâm . Ta cũng xem nó như đứa trẻ lớn lên trước mắt , sau này nhất định tiền đồ, ngươi cứ chờ mà hưởng phúc ."
Hứa Hoan Thủy cười cười: "Đứa trẻ đó quả thực hiểu chuyện. Nhưng ta kh cầu nó tiền đồ lớn lao gì, chỉ mong nó thể bình an vô sự suốt đời là đủ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-hoa-ly-ta-dan-ca-nha-ngay-ngay-duoc-an-thit/chuong-117.html.]
Hứa Hoan Thủy mang theo thức ăn đã gói ghém về nhà, m đứa trẻ trong nhà đều sắp phát ên vì lo lắng. Nàng rời nhà từ sáng sớm, đến giờ đã qua m c giờ .
Tứ Nha vừa th Hứa Hoan Thủy đã luống cuống chạy tới kéo tay nàng, trái : "Nương cuối cùng cũng đã trở về ! Tứ Nha lo muốn chết! Kh là tốt , kh là tốt ."
Hứa Hoan Thủy th m đứa trẻ kh chút tinh thần nào, nghi hoặc hỏi: "Đại Lang, các con kh là chưa ăn cơm trưa đó chứ? đứa nào cũng ủ rũ thế này."
M đứa trẻ bị nói trúng tim đen vốn kh định nhắc đến chuyện này, nào ngờ lại bị nàng thấu chỉ bằng một ánh mắt.
vội vàng tới giúp Hứa Hoan Thủy l đồ: "Kia, Nương đồ này nặng quá để con cầm giúp . chẳng nói tối nay sẽ làm nhiều món ngon ? Bọn con là đang chuẩn bị trước để tối ăn được nhiều hơn đ ạ."
Tiêu Viên ôm Tiểu Bạch đứng phía sau: "Hoan Thủy thẩm thẩm, bọn con kh cố ý đâu, chỉ là quá lo cho thẩm thôi. Thẩm đừng trách Đại Lang ca, thật sự làm cơm trưa cho bọn con ăn, nhưng bọn con ăn kh vô."
Hứa Hoan Thủy hơi bất lực, sân viện sạch sẽ vô cùng, biết ngay là m đứa trẻ đã dọn dẹp khi nàng vắng nhà.
"Thôi được . Ta đã nói với các con mà? Nhất định sẽ kh vấn đề gì. Lần sau kh được như vậy nữa đâu. Khi ta kh nhà thì nghe lời Đại Lang, biết chưa?"
M đứa trẻ cùng cả con ch.ó đều ngoan ngoãn dạ một tiếng. Hứa Hoan Thủy lúc này mới kh giận nữa. Nàng mang hết thức ăn về phòng bếp, chuẩn bị làm thêm hai món nữa cho bữa tối.
Dù nàng cũng bận rộn cả buổi sáng chưa kịp dùng cơm, lũ trẻ chắc c cũng đói , bởi vậy bữa cơm tất niên này e rằng dọn sớm hơn.
"Đại Lang, Tam Lang, Tiểu Viên, Tứ Nha, các con lại đây giúp một tay, tiện thể ta chuyện muốn nói với các con!!"
Dù hôm nay cũng là một ngày đặc biệt, nội dung thư của Nhị Lang cũng nên chia sẻ với m đứa trẻ, coi như là đoàn viên vậy.
Điều ngoài dự đoán của Hứa Hoan Thủy là bức thư lần này Nhị Lang viết phần hơi ủy mị.
Đầu tiên là bày tỏ nỗi nhớ nhung và sự hổ thẹn vì kh thể về nhà, sau đó là kể lại những trải nghiệm trong thời gian qua, niềm vui cũng nỗi buồn. Mọi đều thể biết được từ nội dung thư rằng nó thực sự thích cuộc sống hiện tại và cũng nỗ lực.
Cuối thư cũng một lần nữa chúc Hứa Hoan Thủy cùng các ca ca, đệ đệ, trong nhà một mùa xuân an khang.
"Thằng nhóc này, bây giờ trình độ viết thư còn tiến bộ nữa, làm Nương đây cũng th cảm động theo." Hứa Hoan Thủy sớm đã coi m đứa trẻ như nhà thực sự của .
Bởi vậy khi nhận được phong gia thư này, trong lòng nàng cũng cảm khái vạn phần, cảm giác "nhà ta đứa con mới trưởng thành".
Đại Lang cùng m đứa trẻ cũng đỏ hoe mắt: "Nương Nhị Lang hiện tại tốt, chúng ta ngoài chúc phúc nó ra cũng kh cần lo lắng quá nhiều, chỉ cần tin tưởng nó là được."
Tam Lang và Tứ Nha đều nắm l tay Hứa Hoan Thủy: "Đại ca nói đúng, chúng ta tin Nhị ca."
Tiêu Viên ra ngoài sân tuyết lớn vẫn đang bay lượn kh ngừng, trong lòng cũng chút buồn bã. muốn để nhớ nhung, ngoài nhà họ Hứa ra thì chính là tiểu thúc của . Giờ khắc này thực sự nhớ y.
Ý niệm này vừa mới nảy sinh trong lòng, bỗng nhiên đã th một chiếc xe ngựa xuất hiện ở cổng sân.
" đến?"
lẽ vẫn chưa kịp phản ứng, theo bản năng nói ra câu đó.
M cùng nhau ngẩng đầu lại, quả nhiên th một chiếc xe ngựa xa hoa nhưng kín đáo. Bình thường nếu một chiếc xe ngựa như vậy vào thôn thì chắc c sẽ gây ra chấn động lớn.
Dù đây cũng là thôn Hòe Thụ, ít thể quen biết thể ngồi trên xe ngựa.
Hứa Hoan Thủy tới cửa liền th Thính An đang cung kính đứng trước xe ngựa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.