Sau Khi Hòa Ly, Ta Dẫn Cả Nhà Ngày Ngày Được Ăn Thịt!
Chương 118:
Gần như ngay lập tức nàng biết trên xe ngựa rốt cuộc là ai.
Tiêu Hàn vừa bước xuống xe ngựa, Tiêu Viên lập tức nhào vào lòng y: "Tiểu thúc! Cuối cùng cũng đến thăm cháu . Cháu cứ tưởng sẽ lâu nữa mới xuất hiện chứ."
Cảm nhận được sự ấm áp trong vòng tay, khóe miệng Tiêu Hàn cũng cong lên một chút. Tiểu gia hỏa này cuối cùng cũng biết làm nũng . Xem ra quyết định để nó ở đây là đúng đắn, nếu kh ở Vương phủ kh biết sẽ trở thành tính cách gì nữa.
"Ừm, ta đã trở về ."
Hứa Hoan Thủy nghe th kỳ lạ, cảm giác như này nói cứ như là về nhà vậy.
Tiêu Hàn dường như nhận ra ánh mắt của nàng, bèn giải thích: "Hứa phu nhân, ta mạo đến đây qu rầy là do ta cân nhắc chưa được chu đáo. Ta chỉ đến thăm Tiểu Viên một chút sẽ . Nó thích nơi này chứng tỏ phu nhân đã đối đãi với nó tốt."
Tiêu Viên nghe vậy lập tức nhíu chặt mày. Tiểu thúc chỉ một cái ? Nh thế cơ à? đang nghĩ nên theo tiểu thúc về kinh thành một thời gian kh. Nhớ tới Gia gia đang bị bệnh, vẫn chút lo lắng.
Hứa Hoan Thủy suy nghĩ một chút vẫn mở lời: " lại thế được? Tiểu Viên hiểu chuyện, thời gian này nó ở nhà ta ngoan ngoãn. Ngài tiện thì thể lưu lại cùng chúng ta dùng bữa, trong nhà ta còn nhiều phòng trống nên kh cần lo lắng."
Tiêu Hàn dường như kh ngờ nàng lại nói vậy. Đại Lang cũng vậy. M đứa nhỏ kh rõ thân phận y, nhưng y rõ. Nếu lời đàm tiếu lan truyền trong thôn thì thật kh hay chút nào.
Nhưng nh Hứa Hoan Thủy lại bổ sung: "Yên tâm. Ta sẽ nói với dân làng rằng ngài là con trai của biểu cữu xa nhà ta. Mọi cứ yên tâm. Trong thôn chỉ Lý Chính biết Tiểu Viên là con của một nhà giàu sang mà ta vô tình cứu được, y sẽ kh nói gì đâu, khác lại càng kh. Cứ yên tâm ở lại, coi như là lễ tạ ơn vì ngài đã mang tin của Nhị Lang về."
Nàng nở nụ cười. M đứa trẻ cũng vui vẻ vì thêm một cùng đón năm mới, nhất là Tiêu Viên. Đêm Giao thừa cuối cùng cũng thể ở bên tiểu thúc, thực sự vui mừng.
Trong mắt Tiêu Hàn cũng thoáng lên ý cười, dường như việc th nụ cười của Hứa Hoan Thủy thể khiến tâm y bình tĩnh hơn.
Vốn dĩ m đang chuẩn bị gói bánh chẻo, giờ lại tiếp tục quay lại cán bột.
Tiêu Hàn tuy cũng biết làm cơm, nhưng đa phần là kiểu cơm nấu trong nồi lớn và kỹ năng nấu nướng tùy tiện ngoài trời. Nếu thật sự nấu ăn nghiêm túc thì y vẫn còn xa lạ.
Tiêu Viên và Tam Lang thành thục đốt củi, rửa nồi khiến y thực sự chút kinh ngạc.
Hứa Hoan Thủy đương nhiên kh muốn để ta, một vị tướng quân đã x pha chiến trường, lại đến đây gói bánh chẻo. Dù thuật nghiệp chuyên môn, vẫn là nên để y đứng một bên tự tỏa sáng thì tốt hơn.
Mọi chuyện khác đều dễ nói, chỉ ểm "soái" này là nàng luôn c nhận. Tiêu Hàn này quả thực còn đẹp trai gấp trăm lần những minh tinh màn ảnh mà nàng từng xem trước kia, loại vừa xuất đạo là thể đạt tới đỉnh cao.
"Cái đó, Tướng... kh, Tiêu tiên sinh, ngài thể dạo trong nhà hoặc ra ngoài lo qu một chút. Việc này của chúng ta còn cần một lúc nữa mới xong. Yên tâm, ta tr chừng m đứa trẻ sẽ kh vấn đề gì."
Kể từ khi Tiêu Hàn bước vào sân, Thính An chưa từng rời khỏi tầm mắt mọi . Vì Hứa Hoan Thủy và Tiêu Viên đã yêu cầu mạnh mẽ, hôm nay nhà nhiều , ngoài gói bánh chẻo nàng còn làm thêm hai món ăn khác, khá tốn thời gian.
Vậy nên nàng bảo Thính An cũng tham gia vào đội gói bánh chẻo. Hứa Hoan Thủy nghĩ dù hai ngày nữa cũng sẽ về nhà cha Nương chi bằng gói một lần thật nhiều bánh chẻo, hai ngày nữa mang đến nhà cha Nương
Bởi vì làm lạp xưởng và thịt s còn thừa lại kh ít thịt, kh ăn cũng phí, dứt khoát dùng hết để gói bánh chẻo.
Sắc mặt Tiêu Hàn lập tức trở nên chút đáng suy ngẫm: "Hứa phu nhân sau này cứ gọi tên ta là được. Ở đây kh cần nói về thân phận gì, chúng ta coi như bằng hữu , nên cứ gọi tên cũng kh ."
Đại Lang theo bản năng liền tiếp lời: "Tiên sinh ngài chẳng cũng gọi Nương ta là Hứa phu nhân ? Nếu nói khách sáo thì chẳng ngài còn khách sáo hơn một chút ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-khi-hoa-ly-ta-dan-ca-nha-ngay-ngay-duoc-an-thit/chuong-118.html.]
Lời này vừa nói ra khiến trường diện lâm vào sự lúng túng. Hứa Hoan Thủy bất lực nói: "Được thôi, gì đâu. Ngày sau ta gọi tên ngươi, ngươi gọi ta là tỷ ? Ta tuổi tác hẳn là lớn hơn ngươi, đáng để ngươi gọi một tiếng Hoan Thủy tỷ chứ?"
Tiêu Hàn đang chuẩn bị uống một ngụm nước vì làm việc mệt mỏi: !!!
Phụt!!
Một ngụm nước cứ thế phun ra, lại còn b.ắ.n trúng Tam Lang đang đứng đối diện.
Y vội vàng đưa tay định lau giúp Tam Lang, kết quả bị Tam Lang lườm một cái.
"Tiểu Viên ca, nước bọt của ngươi dính vào bánh chẻo của ta . Ta kh cần biết, m cái này ngươi tự ăn hết!"
"Được được , ta sẽ ăn mà, ngươi mau lau , kh lát nữa sẽ khô đ."
Tam Lang: ..........
Hứa Hoan Thủy bị chọc cười, Thính An đứng bên cạnh thì từ đầu đến giờ đã cảm th mồ hôi đầm đìa.
làm gì th qua chủ tử nhà như thế này bao giờ. Kh chỉ để khác gọi tên, còn bị Đại Lang làm cho cứng họng nữa. cảm th sắp sống kh thọ thì ?
Thật đáng sợ...
Tiêu Hàn cũng là lần đầu tiên chịu thiệt, y biết Hứa Hoan Thủy là Nương của m đứa trẻ, nhưng kh biết tại , y luôn kh thể dùng thân phận một phụ nữ trung niên để nhận nàng.
Luôn cảm th chỗ nào đó kh đúng, một chút cũng kh thích hợp: "Gọi tỷ thì thôi , dù ta cũng là thân phận, thể diện. Chi bằng chúng ta cứ giữ nguyên trạng thái ..."
Kh chỉ là lần đầu tiên chịu thiệt, mà còn là lần đầu tiên y thỏa hiệp. Y thật sự kh thể gọi ta là tỷ được...
"Nhưng các ngươi đừng coi thường ta, làm chút cơm nước gói bánh chẻo thì kh thành vấn đề. ta đã ở đây , các ngươi cho ta chút cơ hội thể hiện chứ? Ta đến giúp các ngươi cùng làm."
Nói y liền chen Thính An đang chăm chú băm thịt băm ra: "Ngươi qua bên kia , ta ở đây học hỏi kỹ thuật một chút."
Thính An: ???
Hứa Hoan Thủy cũng chỉ coi như kh th. Thực sự kh ngờ một nhân vật lớn như vậy lại một mặt đáng yêu đến thế.
Ngay lúc Tiêu Hàn đang cố gắng cán tấm bánh chẻo đầu tiên trong đời, trước mặt y đột nhiên xuất hiện một bóng dáng nhỏ bé.
Tứ Nha lặng lẽ đứng bên cạnh y, bàn tay nhỏ bé đặt lên bàn tay to lớn của y: "Tiểu Hàn thúc thúc, chỗ này ấn thế này mới đúng. làm rách , hay là làm lại một cái khác . Tứ Nha dạy được kh?"
Tiêu Hàn: !!
Y chưa từng đứng gần khác đến vậy, đặc biệt là một cô bé. Nhưng y lại cảm th vô cùng vui vẻ, khóe miệng cũng lẳng lặng cong lên.
Cứ thế theo Tứ Nha cán bột, chỉ trong chốc lát đã học được: "Tứ Nha xem, lần này ta làm thế nào? Đã đạt yêu cầu chưa?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.