Sau Khi Hủy Hôn, Chủ Mẫu Hầu Phủ Tái Giá Vào Nhà Quyền Quý
Trong tiệc thọ tuế của tổ mẫu, vốn dĩ phải là ngày lành để Lục Từ Viễn mang sính lễ đến hỏi cưới ta.
Kiếp trước, ta vì hắn mà gánh vác việc trong ngoài, nghiêm minh gia quy, giữ vững thanh danh trăm năm cho Lục gia.
Vậy mà lúc trên giường bệnh, hắn lại cười gượng lắc đầu:
“Nàng thật là người vô vị, rập khuôn từng chút một chẳng khác nào phu tử.”
“Nếu ta cưới biểu muội của nàng, ngày ngày hồng tụ thiêm hương, đời này của ta chắc cũng được tự tại hơn đôi chút.”
Lúc đó, ta chỉ hờn giận trách hắn nói đùa linh tinh.
Cho đến khi cả hai chúng ta cùng trọng sinh sống lại vào đúng ngày định thân này, vành tai ta hơi ửng hồng, đang chuẩn bị đón lấy miếng ngọc bội định tình kia.
Hắn lại đột nhiên chuyển hướng, đặt miếng ngọc bội xuống trước mặt cô biểu muội đang rụt rè, sợ sệt của ta.
“Lão thái quân, Minh Thư tài cán xuất chúng, làm tông phụ thì uỷ khuất cho nàng ấy quá.”
Sắc mặt hắn tự nhiên, nhưng ngữ khí lại thấu ra vẻ không dung thứ cho ai chất vấn:
“Tôn nhi chỉ muốn một người thê tử nhỏ nhắn, dịu dàng, tri kỷ, không muốn hậu trạch cũng giống như triều đường vậy.”
Ta bần thần nhìn hắn, cố sống cố ch/ết nuốt ngược ngụm m/áu tanh ngọt vào trong cổ họng, đoan đoan chính chính hành lễ.
“Ta và Lục công tử vốn không có tư tình, bàn chi đến chuyện tông phụ?”
“Ngươi tâm duyệt biểu muội ta cũng được, nhưng chớ có bôi nhọ danh tiết của ta.”
Chưa có bình luận nào.