Sau Khi Mẹ Mất, Em Trai Nổi Giận Hỏi: Vậy Sau Này Ai Nuôi Em?
Chương 2
“Bạn nào?”
“Chị quen.” Nó sốt ruột. “Rốt cuộc chị cho mượn ? Chỉ ba nghìn tệ thôi, ba mươi nghìn .”
dựa quầy thu ngân, ngẩn chậu trầu bà cửa tiệm.
Chậu trầu bà đó trồng năm , bà đến tiệm cả buổi chiều, tiện tay cắt vài cành cắm đất, “cái dễ sống, tưới chút nước mọc”.
bà bệnh, bao giờ đến tiệm nữa, chậu trầu bà thật sự càng mọc càng tươi , dây leo rủ xuống theo giá đỡ, xanh mơn mởn, vô cùng.
“ cho mượn.” thấy .
Đầu dây bên đột nhiên im lặng.
Im lặng năm giây, giọng em trai đổi tông: “Chị hai, chị ý gì?”
“Chị cho mượn.” lặp một nữa, giọng định hơn. “ , em hai mươi sáu , tiền vay mua xe em thì em tự nghĩ cách, chị và chị cả thể cứ ứng cho em mãi.”
“Ai bảo chị ứng ? Em mượn! Mượn nghĩa sẽ trả! Chị hiểu tiếng ?”
Giọng nó đột ngột cao lên, ch.ói đến mức màng nhĩ đau nhói.
đổi điện thoại sang tai , hít sâu một : “Em nợ chị và chị cả còn ít ? Khi viện, nào em cũng tháng trả, em trả nào ? Tiền tang lễ em đưa ? , em tự tính xem, rốt cuộc em nợ bọn chị bao nhiêu ?”
“ một em!” Nó bỗng gào lên. “Tiền t.h.u.ố.c men tiền tang lễ dựa bắt một em trả? Các chị làm chị thì một xu cũng cần bỏ ?”
câu nó nghẹn .
vì nó lý, mà vì mức độ hoang đường câu đó khiến nhất thời đáp thế nào.
Bạn thể thích: Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Chị nên bỏ .” cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Ý chị phần em thì em tự gánh, đừng nào cũng bắt bọn chị ứng . Chị và chị cả cũng cuộc sống , bọn chị cũng sống.”
“Sống?” Nó lạnh một tiếng. “Các chị sống còn em thì ? Chị hai mở tiệm hoa ngày ngày thu tiền mặt, chị cả làm buôn bán đồ khô cũng tiền, hai sống thoải mái dễ chịu, em ngưng trả góp ?”
Sự kiên nhẫn cuối cùng cũng đến giới hạn.
“ , em cho rõ.” từng chữ một. “Từ hôm nay trở , chị và chị cả sẽ cho em thêm một xu nào nữa. Cuộc sống em thì em tự sống, nợ em thì em tự trả. Em ngưng trả góp chuyện em, liên quan đến chị.”
xong cúp điện thoại.
Tay run, vì sợ, mà vì tức giận.
đặt điện thoại lên quầy thu ngân, chậu trầu bà , bỗng nhớ .
vì khi bà còn sống thể che chắn gì cho , thực tế khi bà còn sống cũng từng che chắn, bà chỉ bảo và chị cả giúp đỡ em trai nhiều hơn.
chỉ nhớ bà, nhớ lúc bà còn ở đây, dù thiên vị, chí ít ba chị em chúng còn thể ăn cơm cùng .
Bà , ngay cả bữa cơm cũng tan.
Tối về nhà, con gái Đóa Đóa ngủ.
Con bé năm nay học lớp hai, vẽ , giành một đống giấy khen, đều dán tường phòng khách, đủ màu đủ sắc, như một cầu vồng.
kéo chăn cho con, bên giường khuôn mặt ngủ say con bé.
Nó giống hồi nhỏ, mặt tròn tròn, cằm nhọn nhọn, lông mi dài cong.
đây luôn Đóa Đóa giống bà lúc nhỏ, thấy , cảm thấy Đóa Đóa hơn bà ngoại nhiều.
Điện thoại rung lên một cái, chị cả gửi tới một tin nhắn thoại.
“Nó gọi , tìm chị mượn tiền, chị cho mượn.”
“Nó cũng gọi cho em .” trả lời.
Chị cả im lặng hai giây: “Chị mắng nó một trận, khi cúp điện thoại nó một câu gì đó ‘ ai lo cho em’, chị mày thích ai lo thì tìm đó lo, ai lo thì mày tự lo cho .”
khẽ một tiếng, xong thấy cổ họng nghẹn .
Chị cả : “Tiểu Hòa, em xem chúng làm ?”
Câu hỏi cũng tự hỏi bản nhiều .
Hồi nhỏ nhà nghèo, cha năm mười hai tuổi chạy theo phụ nữ khác, một kéo ba đứa chúng lớn lên, cuộc sống chật vật.
Chị cả học hết cấp hai thì học nữa, đến xưởng may trong thị trấn đạp máy khâu, một tháng kiếm tám trăm tệ, gửi về nhà năm trăm, giữ ba trăm tiêu.
Thành tích khá hơn một chút, thi đậu cấp ba trong huyện, ban đầu cho học nữa, chị cả đóng học phí .
Em trai thì khác.
Nó từ nhỏ thích học, nghiệp cấp hai thì một trường kỹ thuật, học xong bỏ chạy.
nỡ nặng nó một câu, nó gì cho nấy.
Nó xe máy, vay mượn khắp nơi năm nghìn tệ mua cho nó.
Nó đổi điện thoại, lấy hết tiền trợ cấp sinh hoạt tích góp mấy tháng .
nó lớn lên, khẩu vị cũng lớn theo.
mua xe, đổi xe, yêu đương, mời khách ăn cơm.
Tiền trợ cấp và lương hưu căn bản lấp đầy lỗ hổng nó, thế và chị cả thành ví tiền dự phòng nó.
Những năm rốt cuộc chúng cho nó bao nhiêu tiền, bản cũng tính rõ.
Ba năm nghìn cũng từng cho mượn, mười mấy nghìn cũng từng đưa, từng trả thẻ tín dụng, từng đóng tiền thuê nhà, từng trả phí sửa xe, ngay cả vé máy bay nó du lịch với bạn gái cũng mua.
Khi còn sống, từng oán.
một thật sự nhịn , với : “, lớn thế , thể cứ dựa bọn con nuôi mãi chứ?”
đang ghế ngoài ban công phơi nắng, lời , một cái, trong ánh mắt mang theo một thứ khiến mềm lòng: “Tiểu Hòa, em trai con thông minh bằng con, cũng giỏi giang bằng chị con, các con giúp nó thì ai giúp nó? già , lo nhiều nữa, các con chị em ruột, xương gãy gân vẫn còn nối liền.”
Câu đ.á.n.h trúng điểm yếu .
Chị em ruột, xương gãy gân vẫn còn nối liền.
hiểu, tại sợi gân chỉ mọc về một hướng?
Tại chỉ và chị cả thương nó, còn nó từng thương chúng ?
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội đang nhiều độc giả săn đón.
trả lời chị cả một tin nhắn thoại: “Chị, chúng làm . Nó nên lớn lên .”
Chị cả đáp một chữ: “Ừ.”
Đêm đó ngủ ngon, mơ nhiều giấc mơ lộn xộn.
Mơ thấy vẫn còn trong bệnh viện, mơ thấy em trai gọi điện ngoài hành lang, mơ thấy chị cả linh đường.
Cảnh cuối cùng mặc chiếc áo bông xanh than, cửa nhà cũ, vẫy tay với , môi mấp máy, như đang gì đó.
rõ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.