Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả Bị Tiết Lộ, Tôi Hoàn Toàn Buông Xuôi Ăn Dưa

Chương 120

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Mễ đạo diễn đối với các cư dân mạng mới lục tục tiến phòng phát sóng trực tiếp liền nở một nụ híp cả mắt lên tiếng chào hỏi:

“Chào buổi sáng tất cả nhé, ngày hôm nay chúng đặc biệt đẩy lên sớm hơn ba tiếng đồng hồ so với thời gian phát sóng dự kiến ban đầu, mục đích chính để cho các bạn cơ hội tận mắt chứng kiến trạng thái sinh hoạt thường ngày vô cùng các vị khách mời.”

[Chắc chắn đây đang cố tình trả thù riêng đấy chứ?

lý do chính đáng để nghi ngờ Mễ đạo diễn đang trả thù chuyện hai tập , bản ba qua cửa nhà mà đưa tiễn thẳng đồn cảnh sát để uống .]

Mễ đạo diễn lúc cũng đang dùng điện thoại di động đăng nhập phòng phát sóng trực tiếp, thấy cái dòng bình luận , khuôn mặt già nua lập tức co rúm như một bông hoa cúc héo, ông giơ tay gõ gõ cửa giả tạo :

“Làm thể như chứ, làm thể hạng nhỏ mọn, thù dai nhớ lâu đến như chứ.”

Gõ liên tiếp hai tiếng mà bên trong vẫn tẹo nào cũng tiếng đáp , Mễ đạo diễn lập tức hướng về phía lưng vung tay hiệu một cái:

, xem bọn họ đều ngủ say như ch/ết cả , dùng những thủ đoạn thông thường chắc chắn cách nào đ.á.n.h thức họ dậy nổi , thì hiện tại bắt đầu khua chiêng gõ trống thôi nào, đến lúc đem cho họ một chút sự chấn động nho nhỏ từ cuộc sống thực tế , lên kèn đám ma (kèn sô-na) cho .”

[Cạn lời luôn!

Cái lão già khụ độc ác, mưu mô thật đấy!]

[Cái ...

tẹo nào cũng tình cảm, đều kỹ xảo làm màu thôi!]

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng kèn đám ma vang lên inh ỏi, chấn động cả một vùng trời, phó đạo diễn chính thức tỏa sáng lộ diện, cái thứ âm thanh đó, khí thôn sơn hà, biển cạn đá mòn, khiến chỉ sống ch/ết ngay tại chỗ luôn cho .

[Xin ông đừng thổi nữa, đừng thổi nữa mà, cái lỗ tai tội tình gì chịu cái sự trừng phạt đáng sợ đến mức cơ chứ.]

[Hỏng hỏng cái điện thoại tự nhiên hỏng thế , thấy bất kỳ âm thanh nào phát nữa !

Ồ, hóa do cái lỗ tai chấn cho điếc đặc luôn , dọa ch/ết khiếp, đây cái điện thoại mới chi tiền mua đấy nhé.]

Mễ đạo diễn đang đeo chiếc tai cách âm chuyên dụng nở một nụ vô cùng đắc ý:

“Hơ hơ hơ hơ, thực lực thực sự hả.”

Điện thoại di động lúc bỗng nhiên rung lên bần bật, Mễ đạo diễn giơ tay hiệu một cái, tiếng kèn đám ma lập tức dừng bặt , cuộc gọi Diệp Lập gọi tới, ông liền bấm nút mở loa ngoài lên, đầu dây bên lập tức truyền chất giọng vô cùng yếu ớt Diệp Tầm Tri.

“Phó đạo diễn thổi lắm, đừng mà thổi nữa nhé.”

Mễ đạo diễn chút kinh ngạc, Cái mà bọn họ tìm đến nhờ vả chính phó đạo diễn , điều tẹo nào cũng hề ảnh hưởng đến việc ông một bên vui sướng nỗi đau khác:

“Thế nào hả, thích cái dịch vụ gọi thức giấc đặc biệt tổ chương trình chúng nào, tiếng kèn đám ma bùi tai hả, mau chóng mở cửa thôi, nếu bọn sẽ quyết giữ vững tinh thần bao giờ dừng đấy.”

Diệp Tầm Tri đáp:

“Đây còn vấn đề hai em chịu mở cửa nữa , mà hiện tại bọn ở nhà cơ.”

Mễ đạo diễn ngơ ngác:

“Hả?”

Thế thì nãy bản chẳng tốn công đắc ý vô ích .

Phó đạo diễn thì cái tâm trạng hụt hẫng, thất vọng như đạo diễn, lúc càng thêm chú ý đến một vấn đề khác:

“Tiểu Tầm em gái ơi, em cảm thấy cái khúc nhạc mới biểu diễn khi nãy thế nào?”

Đầu dây bên im lặng mất một hồi lâu, đó mới vô cùng nghiêm túc đưa lời nhận xét:

“Cái âm nhạc mà, nó ở ngay ranh giới giữa và dở tệ.”

“Thật !

Thực từ hồi còn nhỏ luôn ấp ủ một cái ước mơ âm nhạc cháy bỏng cơ đấy...”

“Dở tệ hại luôn.”

Phó đạo diễn lập tức cảm giác như một tia sét giữa trời quang đ.á.n.h thẳng xuống đầu:

“...”

chịu sự đả kích vô cùng nặng nề, lủi thủi chạy xổm ở góc tường tự kỷ một , nhà sản xuất bên cạnh sức kéo tay liên tục lên tiếng an ủi, cổ vũ.

“Phó đạo diễn kiên cường lên chứ, tuy rằng Tiểu Tầm em gái chỉ buột miệng một câu thật lòng, lộn, tóm nhất định giữ vững tinh thần kiên cường lên đấy nhé!”

[Diệp Tầm Tri:

ước mơ âm nhạc , để tay giúp tự tay bóp ch/ết cái ước mơ đó ngay từ trong trứng nước luôn cho rảnh nợ.]

Mễ đạo diễn lúc cũng bình tâm trở , ông đầy vẻ hoài nghi đón lấy điện thoại:

nha, nếu như hiện tại hai đứa ở nhà, thì rốt cuộc hai đứa đang ở cái xó xỉnh nào thế hả?

còn thời gian rảnh rỗi để xem phát sóng trực tiếp nữa chứ.”

Đầu dây bên truyền chất giọng vô cùng đau thương, sầu não Diệp Lập:

“Bưu cục chuyển phát nhanh thông minh (Chuyển phát nhanh Chim Ngốc).”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-tiet-lo-toi-hoan-toan-buong-xuoi-an-dua/chuong-120.html.]

Giống như để tăng thêm sức thuyết phục cho lời , trang Weibo cá nhân Diệp Lập ngay giây tiếp theo đăng tải một bài mới kèm theo hình ảnh, đó một bức ảnh chụp cảnh tượng cánh cửa sắt lớn nhà kho bưu cục chuyển phát nhanh đang khóa chặt kín mít từ bên ngoài.

[Diệp Lập V:

ơi nhớ quá mất, ai thể rủ lòng thương qua đây thăm một chút ?

SOS!]

Ở ngay góc cùng bức ảnh chụp còn thể thấy rõ ràng tạo dáng ngón tay hình chữ V (cắt kéo) chứng nhận quyền sở hữu Diệp Tầm Tri.

Các cư dân mạng vốn đang mặt trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức rủ rầm rộ kéo qua đó để hóng hớt.

[Cái bức ảnh chụp trời đất ơi, đây nhốt luôn ở bên trong còn nữa.]

[ gọi bưu cục Chim Ngốc, còn hai em nhà thì chuẩn hai con chim ngốc tự chui đầu bưu cục .

Hãy cùng nhiệt liệt chúc mừng Diệp ca thành công đạt thành tựu cùng em gái dắt tay ngã xuống mương nước nào.]

[Tất cả các bạn đều đang sức nhạo , thì giống như , chỉ một thật lòng xót thương cho trai thôi.

9-4-6537 ở bên trong chứa một cái chăn mền đấy, làm ơn hãy giao nó tận tay cho Tiểu Tầm em gái giúp nhé (ghi chú thêm trai lạnh ch/ết thì cũng , cục cưng bảo bối thì tuyệt đối phép xảy chuyện gì đấy)]

[Mã 3-5-4582 cuốn tiểu thuyết kinh dị do chi tiền đặt mua đấy, hiện tại trời vẫn còn sáng hẳn , nếu cảm thấy cô đơn trống trải quá thì cứ lôi nhé, lập tức sẽ cảm giác như cả cái nhà kho đang chật ních vây quanh luôn cho xem (thả tim)]

[Mã 10-2-9658 cát vệ sinh cho mèo mới ship đến nơi đấy, nếu nhịn nổi nữa thì cứ tạm bợ đem mà giải quyết đỡ nhé]

[Mã 3-3-4453 mấy tấm card bo góc mới thu mua đấy, Diệp ca làm ơn giúp một cái video ngắn để check xem hàng defect gì với nha]

[Cái thằng nhóc ch/ết tiệt 2-2-9697 bộ đề ôn thi đại học 5-3 do mua đấy, hời cho nhé, mau chóng lôi mà làm thử , thể giúp đầu óc thông minh, phát triển thêm vài phần não bộ thì .]

[Cái con nhỏ ch/ết tiệt 4-3-8253 cái vòng chạy đồ chơi dành cho chuột hamster do mua đấy, nếu cảm thấy rảnh rỗi chán chường quá thì con cứ một bên dạy trai làm bộ đề 5-3, trèo lên đó mà sức chạy bộ nhé, yêu dấu luôn yêu thương con ký tên.]

“Rầm rầm ” Cánh cửa sắt lớn kéo mạnh lên phía , tổ chương trình dẫn theo vị chủ tiệm bưu cục chuyển phát nhanh, cuống cuồng chạy nhanh đến địa điểm để giải cứu cho hai .

Mễ đạo diễn cái gian nội khu vô cùng rộng lớn bưu cục chuyển phát nhanh, nhịn tiếng lên tiếng cằn nhằn:

“Đánh bại đến chín mươi chín phần trăm dân quốc, rốt cuộc hai đứa dùng cái cách thức ảo ma nào để tự nhốt trong thế hả.”

“Cái câu chuyện kể thì dài dòng lắm ạ.”

Giọng Diệp Tầm Tri từ phía góc cua đằng xa truyền , Mễ đạo diễn lập tức đầu sang:

thì cứ chọn cách ngắn gọn súc tích...”

Thế ngay khi mới xuất hiện, giọng tất cả mặt tại hiện trường đều đồng loạt im bặt như ve sầu mùa đông.

Một cô bé mới mười bốn tuổi, đang trưng khuôn mặt trắng bệch đến mức như đang phát ánh sáng huỳnh quang trong đêm tối, đầu tóc rũ rượi xõa tung xách nách, đang khoác một bộ quần áo màu trắng muốt, thong thả từng bước từ trong góc cua tối tăm, mịt mù bước ngoài, đôi mắt vô thần, đờ đẫn lặng lẽ về phía họ.

Giọng cứ thế vang vọng, tiếng tiếng vọng bên trong cái nhà kho rộng lớn:

thế, thế, thế?

nhớ , nhớ , ?”

Tất cả :

!

Trong phòng bỗng chốc rơi một bầu khí im lặng như tờ, đáng sợ đến rợn .

Mễ đạo diễn giọng điệu run rẩy bần bật:

“Đến cả cụ cố nhà ch/ết ba ngày cũng thể nào sở hữu cái làn da trắng bợt bạt đến mức .”

Diệp Tầm Tri do sợi dây chun buộc tóc đứt, nên mái tóc dài mới xõa tung như , cách ở quá xa nên cô bé rõ lắm câu ông , liền giơ hai cánh tay thẳng đơ phía lao nhanh về phía họ:

“Ông mới cái gì cơ.”

trố mắt cái bóng dáng khả năng chính hóa một oan hồn đang nhe răng vuốt vuốt nanh lao thẳng về phía , lập tức dọa cho hồn xiêu phách lạc, gan mật vỡ vụn thành từng mảnh:

“Á á á á á á quỷ kìa!!!”

Diệp Tầm Tri đuổi theo ngay lưng Mễ đạo diễn:

“Đừng chạy mà!”

Cô bé nãy thực sự vẫn cái gì đấy nhé.

Mễ đạo diễn sở hữu đôi chân già nua, thế cả đời bao giờ vận dụng hết tốc lực để chạy nhanh đến như :

“Cô đừng mà qua đây, Amen Amen Haleluya, bất luận vị thần thánh phương nào làm ơn hiển linh cứu mạng với!!!”

Cũng may ông trời vẫn còn rủ lòng thương xót cho vị cứu tinh kịp thời xuất hiện, Diệp Lập tay nhanh mắt lẹ một phát túm gọn lấy cổ áo Diệp Tầm Tri xách ngược trở :

“Làm cái trò gì thế hả.”

Diệp Tầm Tri khuôn mặt đầy vẻ vô tội, giơ ngón tay chỉ về phía Mễ đạo diễn:

nãy hình như ông cái câu gì đó mà em rõ, nên mới chạy theo để hỏi thôi mà.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...