Sau Khi Tiếng Lòng Của Thiên Kim Giả Bị Tiết Lộ, Tôi Hoàn Toàn Buông Xuôi Ăn Dưa
Chương 121
lúc , cũng từ chui một vị đại thiên tài nào đó bỗng nhiên thốt lên một tiếng kinh hô đầy kinh ngạc:
“Mau kìa cô bóng đất kìa.”
bộ nhân viên trong tổ chương trình đồng loạt thực hiện động tác cúi đầu xuống đất một cách vô cùng đều tăm tắp.
May quá, may quá, dọa ch/ết , hóa quỷ.
Vẻ mặt đầy nhẹ nhõm, may mắn khi thoát ch/ết họ thực sự biểu hiện một cách quá mức rõ ràng, Diệp Lập, cũng một nạn nhân mới đưa tay lên vuốt vuốt lồng ng/ực cho đỡ sợ, lúc còn điểm gì mà hiểu nữa chứ, sức lắc lắc cái đang xách tay .
“Cái trái tim hai mày nó cho lắm , bớt mà bày mấy cái trò dọa ch/ết khiếp nhé.”
“Em làm gì cơ chứ, em rõ ràng đang tự cứu lấy bản đấy chứ bộ.”
Diệp Tầm Tri tỏ phục lên tiếng phản bác.
“Tự cứu lấy bản ?
Bằng cái cách tự vẽ lên mặt một cái lớp trang điểm trông chẳng khác nào một con quỷ chính hiệu, đó ngẫu nhiên dọa ch/ết một qua đường nào đó, để cho linh hồn thể thật sự hóa thành quỷ hồn xuyên tường ngoài, giúp hai đứa hướng về thế giới bên ngoài để phát tín hiệu cầu cứu ?”
“Tẹo nào cũng như nhé, đây rõ ràng cái lọ phấn bắt sáng hightlight em mới chi tiền đặt mua đấy chứ bộ.”
Diệp Tầm Tri từ trong túi áo móc một cái lọ nhỏ, vô cùng nghiêm túc, đắn bắt đầu phân tích:
“Thoa cái thứ lên mặt, đến cả ông lão nhà bên cạnh thấy còn tưởng trời hửng sáng cơ đấy, kiểu gì thì cũng sẽ chủ động chạy qua đây để giải cứu cho hai em thôi mà.”
Tổ chương trình:
“Cái phương pháp cô tính thì cũng chẳng khác gì cái việc ngẫu nhiên dọa ch/ết một qua đường mấy .”
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Bất luận thế nào thì cũng chỉ một trận hư kinh dọa mà thôi, Mễ đạo diễn tinh thần lẫn thể xác đều vô cùng mệt mỏi bắt đầu theo tiến trình buổi ghi hình:
“ hiện tại hai đứa còn đủ thể lực và tinh thần để tiếp tục ghi hình chương trình nữa đây?”
Diệp Lập đáp:
“Cái thì tẹo nào cũng vấn đề gì ạ, ở góc nhà kho đằng một cái giường xếp, hai em tranh thủ ngủ nửa ngày trời .”
thấy câu thì Mễ đạo diễn mới thể trút bỏ mối lo ngại trong lòng, ông thực sự lo lắng hai cái tinh thần sa sút, uể oải quá mức , nếu như đòi ngủ bù, thì cái lịch trình phim bọn họ bắt buộc trì hoãn, đẩy lùi .
“ thì , tiếp theo đây chúng sẽ chính thức bắt đầu bước thực hiện nhiệm vụ ngày hôm nay thôi nào.”
Mễ đạo diễn lập tức sốc tinh thần, từ trong tay nhân viên công tác trong tổ chương trình đón lấy mười tấm thẻ bài.
“Cái nhiệm vụ khởi động nho nhỏ đầu tiên ngày hôm nay, ở tay hiện tại đang mười tấm thẻ bài, tất cả đều thu thập từ những câu hỏi do chính các vị hâm mộ hai đứa đặt đấy, coi như một buổi phát phúc lợi cho hâm mộ , hai đứa hãy ngẫu nhiên rút lấy một tấm để trả lời câu hỏi nhé.”
Diệp Tầm Tri tự cái bàn tay thối vận khí tồi tệ đến mức nào, hơn nữa hâm mộ ngoài đại đa chắc chắn đều hướng về phía ông hai đại minh tinh mà đến cả thôi, thế cô bé liền nhanh chóng lách né qua một bên xem, vô công rỗi nghề bắt đầu uốn éo tạo dáng, giống như một cây đậu Hà Lan b/ắn s/úng trong trò chơi , cứ liên tục lắc lư cơ thể sang bốn phía đông tây nam bắc.
Còn kịp lắc lư vài cái, Mễ đạo diễn mỉm lên tiếng :
“Nếu như trai lựa chọn trả lời câu hỏi hâm mộ , thì tiếp theo đây nhiệm vụ làm thử thách sẽ giao cho em gái nhé.”
【Cái gì cơ!
làm nhiệm vụ á!
Trời đất ơi, dám tưởng tượng nổi luôn, nếu như nãy chủ động chạy qua đó để rút thẻ bài, thì bản hiện tại sẽ biến thành một cô bé hoạt bát, cởi mở đến nhường nào nữa đây.】
【 từng mười tấm thẻ bài vô cùng bày ngay mắt , mà trân trọng cho , hiện tại chỉ mới trôi qua một phút ngắn ngủi thôi, mới thấu hiểu sâu sắc thế nào gọi vạn phần hối hận bứt rứt cơ đấy.】
Diệp Lập đưa tay lên xoa xoa đầu em gái, Diệp Tầm Tri hai mắt rưng rưng lệ chằm chằm hai, thâm tình gọi một tiếng:
“ hai ơi.”
“Ơi đây.”
Diệp Lập khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng đáp, cái tình huống quả thực chính ý trời cái con nhỏ bắt đầu tự nỗ lực phấn đấu lên đây mà.
“Tẹo nào cũng vấn đề gì em gái , chính câu vì tài ch/ết, chim vì mồi vong mà lị, nghĩ thoáng một chút xem nào, em suy cho cùng thì cũng đang tự phấn đấu vì tương lai chính bản mà thôi, cố gắng nỗ lực lên thì mới thể nghênh đón một ngày mai , tươi sáng hơn chứ.”
【 lý thật đấy, vì tài ch/ết chim vì mồi vong, mà một điểu nhân ( chim) cho nên ôm trọn cả hai thứ đó luôn cơ.】
【Cái tâm nguyện tính thì cũng dài dòng lắm , chỉ hy vọng trong tương lai bản thể mát ăn bát vàng, làm mà vẫn ăn, ở đỉnh vinh quang hưởng thụ thành quả, một bước lên tận trời xanh luôn, đây chính cái yêu cầu duy nhất trong cả cuộc đời đấy, ai thể giúp hiện thực hóa cái điều ước thì sẽ nguyện ý trao trọn niềm tin cho đó luôn, em xin thề!】
Diệp Lập lập tức làm động tác hít một oxy thật sâu để bình tĩnh , Hợp tác với nãy giờ khuyên bảo em nỗ lực phấn đấu, mà em tẹo nào cũng thèm lọt tai lấy một chữ.
Em bộ mùa thu thế hả, sắp sửa cái sự bướng bỉnh em làm cho tức đến mức phát điên lên đây .
Đầy vẻ miễn cưỡng, tình nguyện từ trong tay đạo diễn đón lấy tấm thẻ nhiệm vụ.
Nhiệm vụ đặt :
[Hãy tìm đến một bạn thiết bất kỳ để mượn chiếc điện thoại di động đối phương, đó tiến hành đóng giả làm phận bạn đó, điều kiện tiên quyết tuyệt đối phép để lộ phận thật sự , thực hiện nhắn tin mượn tiền thành công tiền hai nghìn tệ từ một bất kỳ trong danh sách bạn bè WeChat gã, như thì mới tính thành nhiệm vụ, nếu như nhiệm vụ thất bại thì tự gánh chịu hậu quả nghiêm trọng phía .]
(PS:
Cái nhiệm vụ mối liên hệ vô cùng chặt chẽ đến các chuỗi nhiệm vụ tiếp theo đó, xin hãy thận trọng đối xử cho .)
Diệp Tầm Tri ngó dáo dác sang hai bên trái một hồi, ở cái địa điểm ngoài ông hai thì còn thể tìm đến ai để mượn điện thoại nữa chứ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-tiet-lo-toi-hoan-toan-buong-xuoi-an-dua/chuong-121.html.]
Thế cô bé liền vô cùng thuận lợi nẫng lấy chiếc điện thoại di động Diệp Lập, mở ứng dụng WeChat .
“ hai ơi, em tìm đến ai để tay đây?”
“ cái tầm thời gian , chắc chỉ ông nội đang online lướt mạng thôi nhỉ.”
Bạn thể thích: Một Đời Bị Giam, Một Kiếp Muốn Rời Đi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Diệp Lập giơ tay bấm chọn mở khung chat với ông nội Diệp .
“ cái tầm giờ chắc ông nội đang ở ngoài sân tập đ.á.n.h Thái Cực Quyền , chiếc điện thoại di động nếu gì ngoài ý thì chắc chắn đang đặt ngay ở băng ghế bên cạnh thôi.”
Diệp Lập suy nghĩ một chốc mở miệng dặn dò thêm một câu:
“ điều em suy nghĩ cho thật kỹ càng hãy mở miệng chuyện nhé, nếu vạn nhất khiến cho ông cụ nảy sinh lòng nghi ngờ thì chút nào .”
“ cứ yên tâm giao phó chuyện cho em , em chắc chắn thể mượn tiền thành công mà lị.”
Diệp Tầm Tri tỏ vô cùng tự tin, vỗ ng/ực bảo đảm.
Dòng tin nhắn đầu tiên đập ngay mắt khi mới mở khung chat .
[Lập:
Ông nội ơi con rốt cuộc cháu trai ruột thịt do chính ông sinh thế?]
Đại khái do thấy tiếng chuông thông báo tin nhắn đến điện thoại di động vang lên, tầm một phút ông nội Diệp nhanh chóng gửi tin nhắn phản hồi .
[Ông nội Diệp:
Cái thằng nhóc ngốc đấy ?
Thử đổi thành cái hồi còn đang ở độ tuổi trẻ trung, bận rộn trăm công nghìn việc xem nào, mà dám dùng mấy cái câu hỏi nhạt nhẽo, vô vị đến làm phiền , kiểu gì cũng tặng cho vài cái đá đ.í.t cho bõ tức luôn đấy.]
[Lập:
Emmm, chuyện thế , con đang chi tiền mua một chiếc điện thoại di động mới.]
[Ông nội Diệp:
Chậc chậc, đó một đêm đông vô cùng giá rét, lạnh thấu xương nhiều năm về , đang đường thì bỗng nhiên thấy tiếng động kỳ quái, ảo ma phát từ bên trong cái thùng r/ác ven đường, thế liền tò mò ghé sát mắt để kiểm tra xem .]
[Lập:
Chuyện con hiện tại đang tiền ạ.]
[Ông nội Diệp:
Ở bên trong một con ch.ó hoang đang , ngoài thì còn chuyện gì nữa hả?]
[Lập:
Thế mà vẫn còn đang thiếu mất hai nghìn tệ nữa ạ.]
[Ông nội Diệp:
Ở trong mõm con ch.ó hoang đó đang ngậm lấy đấy.]
Diệp Tầm Tri chằm chằm đoạn hội thoại hiển thị màn hình điện thoại di động mà rơi trạng thái im lặng kéo dài, cô bé chậm rãi đầu , khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ vô cùng nghiêm túc, lên tiếng hỏi thăm:
“ hai ơi, cái tình cảm gia đình giữa và ông nội em cứ thấy nó cứ chập chờn, lúc ẩn lúc hiện như đèn nhấp nháy thế ?”
Diệp Lập cô bé bỗng nhiên bật lạnh một tiếng đầy châm biếm:
“ thừa nhé, em chắc chắn đang một bên chờ đợi để xem trò , cứ chống mắt lên mà chờ , ở đây vẫn còn giữ nhiều trò khác nữa cơ đấy.”
Trong phòng phát sóng trực tiếp
[ một màn giằng co, kéo đẩy đạt đến trình độ đỉnh cao cơ đấy.]
[Thảm quá, t.h.ả.m quá mất thôi, một Diệp ảnh đế địa vị vô cùng thấp kém, hèn mọn trong gia đình mà lị.]
[Đối phương thành công rút một đoạn mối quan hệ huyết thống ruột thịt ( ròng thành dòng sông)]
[Cảm động quá mất thôi, từ nhỏ luôn khẳng định với rằng chắc chắn đứa trẻ nhặt từ bãi r/ác về , bởi vì bà bà nhặt thì cũng bao giờ thèm nhặt một đứa đứa trẻ ngoại hình xí như về nhà (hít một oxy thật sâu) (hít một oxy thật sâu)]
Mễ đạo diễn thấy cái cảnh tượng liền cố tình giả vờ vẻ vô cùng tiếc nuối, chép miệng :
“Ai chà chà cái tình huống thì làm bây giờ đây , xem cái nhiệm vụ hai đứa sắp sửa đón nhận kết cục thất bại t.h.ả.m hại .”
Diệp Lập hiếm khi lựa chọn tiếp tục kiên trì đến cùng nữa, vươn tay vỗ vỗ vai Diệp Tầm Tri, tận tình khuyên bảo cô bé:
“Bỏ thôi em gái , em thì hiểu cái gì cơ chứ, từ trong tay cái lão già khụ bới dù chỉ một đồng cắc thôi, thì cũng một chuyện vô cùng gian nan và khó khăn đấy.”
Diệp Tầm Tri tẹo nào cũng thèm mở miệng đáp lời, mà vẫn tiếp tục thoăn thoắt bấm bàn phím để gõ chữ.
【 tẹo nào cũng thèm tin nhé, cây vỏ thì chắc chắn ch/ết, mà cần mặt mũi thì chuẩn vô địch thiên hạ luôn , tuyệt đối thể để bản vết xe đổ, biến thành một Diệp Lập thứ hai .】
Diệp Lập:
“Cái con nhỏ ch/ết tiệt , em đang coi thường ai đấy hả?
Em giỏi thì tự tay giải quyết d/ứt /ểm cho xem xem nào!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.