Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trốn Khỏi Hào Môn, Tôi Được Đại Lão Sủng Lên Trời

Chương 113: Đến cùng phu nhân nói chuyện yêu đương vườn trường

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"Cố Thanh Duyệt, cầu xin cô, tha cho một con đường sống , Kinh Đại nhận sinh viên vết nhơ, học hai năm mới thi đỗ Kinh Đại."

Cố Thanh Duyệt lạnh lùng , chất vấn: "Những lời c.h.ử.i bới đó bảo cô đăng ?"

"Chúng đều xin , tại thể tha cho chúng một con đường sống? Cô cũng tổn thương gì?!"

Cố Thanh Duyệt mặt cảm xúc: " may mắn, vì các nương tay!"

Bạo lực mạng đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t một .

Đều thi đỗ Kinh Đại , thể tác hại bạo lực mạng ? thể phát ngôn nền tảng công cộng chịu trách nhiệm pháp lý ?

Chẳng qua trải nghiệm khoái cảm giẫm đạp khác chân, cảm giác ưu việt tìm thấy trong hiện thực liền trút giận trả thù lên mạng.

tung tin đồn, hùa theo cũng cần tốn kém gì.

Ánh mắt lạnh lẽo Cố Thanh Duyệt quét qua mặt bọn họ, nhanh chậm : " cũng tuyệt tình, những trường hợp nhẹ, chỉ cần công khai xin diễn đàn, thêm một bản cam kết dán lên bảng thông báo trường ."

"Còn những c.h.ử.i bới khó , cảnh sát tự nhiên sẽ đến tìm các chuyện, các lời gì, cứ với cảnh sát ."

xong, cô nhấc chân định , bọn họ hề ý định để cô rời .

điên cuồng gặng hỏi: "Cố Thanh Duyệt! Chúng thù oán! Cô nhất định làm tuyệt tình như ?"

Cố Thanh Duyệt lạnh lùng sang, ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o băng: "Cô cũng chúng thù oán ? tại c.h.ử.i diễn đàn? Còn c.h.ử.i khó như ?!"

nọ cứng họng.

, vẫn do lòng đố kỵ quấy phá, thấy khác sống .

Một tràng tiếng bước chân đều đặn tiến gần đây, đầu .

Thương Duật Trạch mười mấy vệ sĩ vây quanh tới.

đàn ông mặc áo gió màu đen, hàng mày lạnh lùng, đôi mắt phượng thon dài, đáy mắt sự lạnh lẽo sâu thấy đáy, tựa như một tảng băng trôi vạn năm tan, lạnh lùng thanh lãnh, mang theo chút nhiệt độ nào.

thấy những vệ sĩ cao lớn cường tráng , những vốn còn đang chặn ở cửa, tất cả đều tự giác nhường một con đường.

"Duyệt Duyệt." Sự lạnh lẽo trong mắt đàn ông tan biến ngay khoảnh khắc thấy Cố Thanh Duyệt.

Cố Thanh Duyệt kinh ngạc: " đến đây?"

Thương Duật Trạch đến bên cạnh cô, tự nhiên nắm lấy tay cô, : "Đến cùng phu nhân chuyện yêu đương vườn trường."

Giọng lớn nhỏ, vặn để những phía đều thấy.

Hai má Cố Thanh Duyệt ửng đỏ, khuôn mặt e lệ: " chúng nhà ăn ăn trưa ."

đầu đang định gọi Hứa Hữu Ninh và Tống Nhiễm Nhiễm thì phát hiện hai từ lúc nào trốn xa tám trượng .

Cố Thanh Duyệt các cô làm bóng đèn, cũng gì, chỉ gật đầu với hai .

Thương Duật Trạch ở đây, căn bản ai dám cản Cố Thanh Duyệt nữa, hai thông suốt rời khỏi đây.

Cố Thanh Duyệt lắc lắc hai bàn tay đang nắm lấy bọn họ: " gửi một lúc nhiều thư luật sư như ?"

Thương Duật Trạch khẽ nhếch môi: "Bộ phận pháp chế nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, nên để bọn họ gửi thêm vài phần, cho bọn họ nhớ kỹ bài học ."

ngay hôm nay tuyệt đối sẽ đến tìm Cố Thanh Duyệt, cho nên đặc biệt dẫn theo vệ sĩ qua đây.

Cố Thanh Duyệt mặt mày rạng rỡ: " suy nghĩ thật chu đáo."

" cho chút phần thưởng ?" Thương Duật Trạch gò má trắng trẻo sạch sẽ thiếu nữ, mập mờ mở miệng.

Cố Thanh Duyệt nghiêng đầu: " gì?"

"Tối nay em sẽ ." Âm cuối Thương Duật Trạch hất lên, chút đắn.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tron-khoi-hao-mon-toi-duoc-dai-lao-sung-len-troi/chuong-113-den-cung-phu-nhan-noi-chuyen-yeu-duong-vuon-truong.html.]

Khuôn mặt nhỏ nhắn Cố Thanh Duyệt lập tức đỏ bừng, hờn dỗi : "Trong đầu phế liệu màu vàng."

Thương Duật Trạch nhướng mày rậm: "Vẫn vợ hiểu chồng."

Cố Thanh Duyệt nhắc nhở: "Giữa thanh thiên bạch nhật, chú ý hình tượng."

Thương Duật Trạch cô gái nhỏ nhà dễ hổ, cũng trêu cô nữa, hai đến nhà ăn.

nãy chậm trễ chút thời gian, nhà ăn qua giờ cao điểm ăn uống.

Cố Thanh Duyệt hỏi: "Thương Duật Trạch, ăn ma lạt thang ?"

"." Thương Duật Trạch trực tiếp đồng ý.

Cố Thanh Duyệt cầm thau và kẹp tủ thức ăn chọn tới chọn lui, cô gắp một vắt mì gói: "Mì linh hồn trong ma lạt thang đấy."

Thương Duật Trạch cũng từng ăn thứ , liền tùy tiện gắp vài món Cố Thanh Duyệt thích ăn bỏ thau.

nhanh, một bát ma lạt thang to đùng thơm phức nấu xong.

Thương Duật Trạch bưng bát đến chỗ trống , Cố Thanh Duyệt lấy đũa thìa và bát nhỏ, đầu , phát hiện chỗ bọn họ thêm một .

Kỷ Hành Chi đặt khay thức ăn xuống: " nãy nửa đường các bạn học chồng Dư Nhi đến , Thương Duật Trạch, đến để tuyên thệ chủ quyền ?"

"." Thương Duật Trạch thẳng thắn thừa nhận.

Câu trả lời thẳng thừng như trực tiếp khiến Kỷ Hành Chi gì.

Cố Thanh Duyệt lúng túng chuyển đề tài: "Ăn cơm ăn cơm, ăn cơm ."

Thương Duật Trạch bên cạnh Cố Thanh Duyệt, châm rót nước đưa giấy ăn cho cô, chu đáo hết sức.

Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé

Kỷ Hành Chi hai mặc đồ đôi đối diện, tình ý, liếc mắt đưa tình, cơm thịt bò xào mặt, lập tức cảm thấy ngon nữa.

đến đây để ăn cẩu lương ?

Cố Thanh Duyệt húp sùm sụp mì gói trong bát, thấy Kỷ Hành Chi chần chừ động đũa, khó hiểu hỏi: " hai, ăn?"

Kỷ Hành Chi thở vắn than dài: "Cẩu lương ăn no , còn tâm trí mà ăn cơm."

" hai." Cố Thanh Duyệt vẻ mặt e lệ gọi.

......

Buổi chiều, phòng học.

Còn một lúc nữa mới học, lác đác vài trong lớp đều chỉnh tề trộm hai ở hàng ghế cạnh cửa sổ.

Cố Thanh Duyệt dùng tay chống cằm, nghiêng đầu đàn ông bên cạnh: "Đến học cùng em, Thương Duật Trạch, nghiêm túc đấy ?"

mặt Thương Duật Trạch còn đặt vở và bút: " đều đây , còn thể đùa với em ?"

Cố Thanh Duyệt: "Em sợ dọa giáo viên em."

cầm quyền Thương gia đến Kinh Đại học, chuyện quả thực chút khó tin.

Thương Duật Trạch tình ý cô: "Lớn hơn em sáu tuổi, thể cùng em chuyện yêu đương vườn trường, quả thực chút tiếc nuối."

những chút hứng thú nào với tình yêu vườn trường, ngược còn cảm thấy nhàm chán, lãng phí thời gian.

bây giờ đột nhiên ngưỡng mộ bọn họ thể cùng cô gái thích thư viện, cùng học, cùng tay trong tay dạo trong khuôn viên trường.

Cố Thanh Duyệt nghĩ đến chuyện ai đó mười tám tuổi lấy bằng tiến sĩ kép.

"Thương Duật Trạch, thể nhận thức rõ ràng về chỉ thông minh ? Cho dù chúng bằng tuổi, bây giờ cũng nghiệp , còn tiến sĩ nghiệp."

Thương Duật Trạch dịu dàng : "Nếu em ở đây, sẽ nhảy cóc."

Cố Thanh Duyệt rũ mắt, hàng mi dài rủ xuống bóng râm ngượng ngùng, cô khẽ c.ắ.n môi, giọng nhỏ xíu: "Hôm nay em cũng trải nghiệm một phen tình yêu vườn trường , cũng coi tiếc nuối nữa."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...