Sau Khi Trốn Khỏi Hào Môn, Tôi Được Đại Lão Sủng Lên Trời
Chương 114: Hẹn hò vườn trường
chụp lén ảnh hai đăng lên diễn đàn trường, tin tức , làm nổ tung một đám sinh viên đại học rảnh rỗi.
【 nhà ơi! Các đoán xem hôm nay học thấy gì? Chồng Cố hoa khôi đến học cùng cô !】
【Chị em, học ở phòng nào ? Bên cạnh còn chỗ ? Giữ cho một chỗ.】
【Tiếc quá, hôm nay ở trường, nếu cũng trải nghiệm cảm giác học cùng cầm quyền Thương gia mới .】
【 đến phòng học, Cố Thanh Duyệt và Thương Duật Trạch quá xứng đôi!】
【Trai tài gái sắc, quả thực trời sinh một cặp.】
Chẳng mấy chốc, phòng học vốn còn trống trải chật kín .
Ánh mắt đều đồng loạt về phía hai , diễn cũng thèm diễn nữa, trực tiếp cầm điện thoại chĩa bọn họ chụp.
Cố Thanh Duyệt kéo kéo vạt áo Thương Duật Trạch, nhỏ giọng : "Thương Duật Trạch, thấy hai chúng giống khỉ trong sở thú ?"
Thế cũng quá khoa trương .
Cảm giác vạn chú ý thật sự hổ.
Thương Duật Trạch nhấc mắt tùy ý quét một vòng trong phòng học, đáy mắt đàn ông lạnh lẽo nhiếp nhân, khí tràng cường đại ập thẳng xuống.
trong lòng kinh hãi, một nỗi hoảng sợ từng như thủy triều cuồn cuộn kéo đến.
Trong nháy mắt, ánh mắt tất cả đều thu .
Trong lòng hẹn mà cùng dâng lên một ý nghĩ: Ánh mắt thật đáng sợ.
Thương Duật Trạch thu hồi tầm mắt, rũ xuống đôi mắt phượng tuyệt : "Bình thường em học cũng nhiều như ?"
Cố Thanh Duyệt lắc đầu: "Hôm nay đến, mới nhiều như ."
Nghĩ đến ánh mắt âm thầm đ.á.n.h giá những xung quanh nãy, giọng điệu Cố Thanh Duyệt chua: " lúc học đại học, cũng nhiều nữ sinh cố ý chạy đến phòng học xem ."
Ngón tay thon dài rõ khớp Thương Duật Trạch vuốt ve một cây bút bi nước màu đen: " ít khi học, giáo viên giảng quá chậm, lúc đó học đại học rõ với hiệu trưởng , giờ học do tự do sắp xếp."
Cố Thanh Duyệt cứng họng, qua hồi lâu mới thốt một câu: "Vẫn lợi hại."
Thiên tài chỉ ngưỡng cửa để gặp Thương Duật Trạch.
Thương Duật Trạch đề nghị: "Thực em cũng thể, cần thiết lãng phí quá nhiều thời gian ở đây."
Với chỉ thông minh Cố Thanh Duyệt, cần thiết lãng phí quá nhiều thời gian việc học những kiến thức .
Cố Thanh Duyệt tán thành gật đầu: "Đợi em thi xong IELTS, bảo lưu tiến sĩ thành công, em sẽ học những môn còn ."
Những kiến thức cô từ lâu , học cũng quan trọng.
Giáo viên bước lớp lúc chuông học reo, một phòng học chật kín quả thực khiến thầy giật .
lúc học, trong lớp thể đến đông đủ thầy tạ ơn trời đất , hôm nay khác thường đến đông như ?
Khi thấy Thương Duật Trạch bên cạnh Cố Thanh Duyệt, tròng mắt thầy đều trố , còn khó tin dụi dụi mắt , xác định nhầm xong cả đều khiếp sợ thôi.
Ai thể đến cho thầy , đây tình huống gì?
Tại cầm quyền Thương gia lẫy lừng xuất hiện trong lớp học thầy !!!
Giáo viên chút tiến thoái lưỡng nan, nên chào hỏi một tiếng .
Thương Duật Trạch liếc thầy một cái, cúi đầu xuống, rõ ràng làm phiền.
Giáo viên kéo bảng đen từ giữa , cắm USB máy tính bắt đầu giảng bài.
Cố Thanh Duyệt thì thầm: " xem dọa giáo viên em sợ kìa."
Đừng bỏ lỡ: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh), truyện cực cập nhật chương mới.
Thương Duật Trạch nhíu mày: " trông đáng sợ ?"
Cố Thanh Duyệt lật sách: "Chắc giáo viên em cả đời cũng ngờ tới, cầm quyền Thương gia sẽ đặc biệt đến dự thính lớp thầy ."
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
Lúc học, khóe mắt giáo viên bục giảng luôn cố ý vô ý liếc về phía .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/-khi-tron-khoi-hao-mon-toi-duoc-dai-lao-sung-len-troi/chuong-114-hen-ho-vuon-truong.html.]
Phát hiện ánh mắt Thương Duật Trạch từ đầu đến cuối đều rời khỏi Cố Thanh Duyệt.
Cố Thanh Duyệt thỉnh thoảng còn thầm với Thương Duật Trạch, nghiễm nhiên dáng vẻ cặp đôi nhỏ đang yêu cuồng nhiệt.
Màn ân ái , giáo viên cố tình cách nào .
học mà còn ăn cẩu lương.
Còn thiên lý ?
......
Chiều nay chỉ một tiết, Thương Duật Trạch thu dọn bộ sách vở và bút bàn bỏ balo Cố Thanh Duyệt.
"Hết tiết , chúng thư viện ."
Cố Thanh Duyệt một tiếng, nghiêng đầu Thương Duật Trạch: " đây trải nghiệm một lượt những nơi các cặp đôi trong trường thể hẹn hò ."
" ?" Thương Duật Trạch véo má cô.
Cố Thanh Duyệt nhét tay lòng bàn tay : "."
Thư viện Kinh Đại đầy đủ các loại sách, muôn hình muôn vẻ, các loại sách đều khu vực chuyên biệt, thấy rõ ràng.
Bọn họ đến muộn, chỗ ít ỏi mấy.
Sắp đến kỳ thi IELTS , Cố Thanh Duyệt liền đến khu vực tiếng chọn một cuốn sách thể dùng cho kỳ thi, Thương Duật Trạch thì lấy một cuốn sách liên quan đến thiết kế trang sức.
Hai đối diện cùng một chiếc bàn.
Trong phòng tự học yên tĩnh một tiếng động, khung cảnh mang đậm cảm giác năm tháng tĩnh lặng.
Ở phòng tự học đến sáu giờ chiều, hai đến nhà ăn trường ăn tối.
Ăn tối xong, men theo con đường nhỏ hẻo lánh thong thả dạo.
Màn đêm buông xuống, đèn đường nối tiếp sáng lên, cây liễu rủ xuống hàng vạn cành tơ, lá liễu thon dài nhẹ nhàng rơi xuống, mặt hồ tĩnh lặng như ngọc bích gợn lên những gợn sóng lăn tăn.
Trong ánh đèn mờ ảo, con dốc phía uốn lượn nhấp nhô, cỏ xanh mướt, cây cối cành lá xum xuê.
Từng đôi từng cặp tình nhân đang hẹn hò trong rừng cây.
Cố Thanh Duyệt hỏi đàn ông bên cạnh: " đây chỗ nào ? Cứ về phía ."
Thương Duật Trạch mắt phượng thon dài, hàng mày sâu thẳm, gật đầu: ", thánh địa hẹn hò các cặp đôi trong trường."
" từng đến ?" Cố Thanh Duyệt rõ ràng ngờ Thương Duật Trạch hai tai chuyện ngoài cửa sổ mà nơi .
Thương Duật Trạch thật: " qua, từng đến, hôm nay mở mang tầm mắt."
kéo Cố Thanh Duyệt tiếp tục trong.
Ánh trăng lặng lẽ hắt xuống, bóng cây lốm đốm, kéo dài bóng dáng hai phía .
Cố Thanh Duyệt thấy cặp đôi cách đó xa đang hôn , mặt cô lập tức đỏ bừng, ồm ồm : " chúng thôi."
Thương Duật Trạch cúi đầu cô: "Phong cảnh ở đây tồi, xem thêm lát nữa."
Cố Thanh Duyệt: "..." Tối lửa tắt đèn thế , thể thấy phong cảnh gì? chỉ mở mắt dối.
Bốn bề yên tĩnh một tiếng động, hai bóng dáng gốc cây đan xen vướng víu.
Bàn tay lớn mạnh mẽ Thương Duật Trạch áp lên vòng eo mềm mại mảnh khảnh thiếu nữ.
Cố Thanh Duyệt chỉ mặc một chiếc áo nỉ mỏng, nhiệt độ nóng rực từ lòng bàn tay đàn ông lan tỏa từ eo , tim cô đập thình thịch.
Giây tiếp theo, thở quen thuộc bao phủ lấy môi cô, hương thơm lạnh lẽo thanh khiết đàn ông tản trong khí.
Cố Thanh Duyệt nhắm mắt , hàng mi dài khẽ run rẩy, linh động như đôi cánh bướm đang vỗ.
qua bao lâu, Thương Duật Trạch rời khỏi môi cô, đôi mắt to ngấn nước thiếu nữ, cúi đầu một tiếng: " thôi, nên về nhà ."
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành, truyện cực cập nhật chương mới.
Giọng gợi cảm khàn khàn, còn mang theo chút mập mờ quyến luyến.
Cố Thanh Duyệt gật đầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.