Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù
Chương 120
Từ bên ngoài , T.ử Lâu vẫn đèn đuốc rực rỡ, các hoa nương mời khách, kẻ uống rượu nườm nượp, trong phòng riêng, bầu khí lạnh đến cực điểm.
“Đại , tin tức từ tổ trạch ở Kiếm Nam đạo, hai cô nương tự xưng tỳ nữ nhị nương, cầm lệnh bài họ Thôi cửa, lục soát mang đồ !” Thôi Sinh Bân .
Thôi Hảo nuốt nước bọt, trong mắt hiện rõ vẻ sợ hãi.
Quả thực dạo quá nhiều tìm cách xông T.ử Lâu, hai họ đều thương tích, đến mức chỉ cần thấy bóng cây ngoài cửa sổ lay động, đầu óc căng như dây đàn.
“Hai đó ai?” Thôi Trữ cầm bình rượu hỏi.
“ .”
“ ai?”
“Cũng , tổ trạch chỉ nhị nương và mấy lão bộc, ngày thường chỉ lo ăn uống vui chơi, đ.á.n.h bài uống rượu, thấy lệnh bài liền cho … ai mà ngờ nhị nương còn nữa.”
“Cái gì cũng , cái gì cũng !” Thôi Trữ đột nhiên nổi giận, một cước đá lật chiếc bàn thấp, bình sứ vỡ tan: “ ngoài cửa nhà như chỗ , Thôi gia khác gì cái rổ thủng chứ?”
Họa vô đơn chí, đủ loại dấu hiệu đều điềm , Thôi Hảo và Thôi Sinh Bân quỳ xuống: “Đại , thật sự qua ? chúng đốt cuốn sổ , còn hơn cứ nơm nớp lo sợ như thế .”
“Đốt , chẳng bọn quan sẽ vui mừng ?” Thôi Trữ : “Bằng chứng tội chúng còn, tội đổ hết lên đầu chúng , đến lúc đó chẳng sẽ giậu đổ bìm leo, g.i.ế.c diệt khẩu?”
“, thể đốt.” Thôi Sinh Bân ánh mắt trở nên độc ác: “ trốn thoát, cuốn sổ nhất định giữ một bản, nếu thật sự qua thì cũng đừng ai mong yên .”
“Tìm tổ trạch , mưu kế Mạnh Quang Thận hiểm độc.” Thôi Trữ : “ ông rời cảnh cáo , giờ xem tay thật .”
“Đại , chúng ứng phó thế nào?”
“Ứng phó?” Ánh đèn hoa trong gió phản chiếu lên gương mặt cứng đờ Thôi Trữ, rượu ngấm nỗi sợ, y tuyệt vọng , đổ rượu xuống đất: “Kẻ cuốn sổ chỉ một nhà họ Mạnh. Mời hết đến đây , gọi cả Tần thượng thư và Ninh Viễn tướng quân đến.”
“Cha, tối nay Thôi Trữ mời Lục Hoa Đình dự yến.” Mạnh Quan Lâu ngoài thư phòng , thấy Mạnh Quang Thận vẫn yên lặng , khỏi lên tiếng: “Nếu cuốn sổ rơi tay , xin hỏi cha sẽ làm ?”
“Con giờ cấp sự trung đương triều, vẫn nóng nảy như thế.” Mạnh Quang Thận xong một nét mới đáp.
“Con nóng nảy…” Mạnh Quan Lâu lạnh: “Việc hôn sự con hai phá, còn bình tĩnh thế nào nữa? Cha, vì vẫn thẳng ?”
Mạnh Quang Thận ngẩng lên: “Quản bản con , suốt ngày dán mắt khác, mất mặt.”
“ giấu gì cha, con thường mơ một giấc mơ, trong mơ, Yến Vương đăng vị, Lục Hoa Đình làm tể tướng. Chuyện như tảng đá đè trong lòng con, nếu nhổ bỏ sớm, e rằng sẽ trở tay đối phó chúng .”
Chuyện thần quái quỷ mị, Mạnh Quang Thận nay tin, bật : “ làm tể tướng, thế thì lão phu gì?”
Xem thêm: Nghiện Sau Hôn Nhân - Lạc Thư + Dật Chiến (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Cha con đều ngục, sống c.h.ế.t rõ, cha.” Mạnh Quan Lâu : “May mà con cài bên cạnh Lục Hoa Đình, mới nhặt cái mạng.”
dứt lời, Mạnh Quang Thận cắt ngang: “Chuyện năm thứ bốn Thánh Lâm?”
“Năm thứ bốn Thánh Lâm!”
Tay Mạnh Quang Thận khựng , văng cả mực lên vạt áo Mạnh Quan Lâu.
vẻ giấc mơ chẳng hợp lý chút nào.
“Đổ bao nhiêu tâm huyết bồi dưỡng ngươi, đáng tiếc ngươi chẳng gì. Tính cách chẳng giống , giống mẫu ngươi.” Giọng Mạnh Quang Thận mang chút tiếc nuối, dừng một lúc mới : “Lục Hoa Đình một ?”
“ mang theo một nữ tử, hình như gọi Thanh cô nương.”
Tưởng chỉ ám vệ bên , ngờ đến ba chữ Thanh cô nương, trong đầu Mạnh Quang Thận chợt hiện lên một gương mặt thanh tú.
Nữ tỳ bên cạnh thái tử, thể nào ở cùng Yến Vương, nghĩ chắc trùng tên, cái cớ để gán tội.
“Lui xuống , chuyện lão phu sớm sắp xếp.” Mạnh Quang Thận .
ngoài , Mạnh Quan Lâu dặn tùy tùng:
“Cha chắc tin , thể chờ c.h.ế.t. Bảo tay.”
Giờ Quần Thanh đang cạnh chậu than ấm trong phòng dưỡng bệnh, cung trang, ngậm lấy cây trâm bạc, đưa tay buộc chặt chiếc váy lụa nguyệt bạch.
từ lưng, lớp lụa trắng mỏng dệt bạc như ánh trăng nhẹ phủ lên làn da trắng như tuyết, khi nàng vén tóc đen lên, vài sợi tóc rơi xuống, khẽ đung đưa.
Phương Hiết ở cửa, thấy cảnh , chân mày khẽ nhíu, ánh mắt dời , như đang ngắm một cảnh từng thấy.
Năm Quần Thanh mười lăm tuổi đến y quán dưỡng bệnh, gầy gò như que củi, tính cố chấp cổ quái, lúc đó Phương
Xem thêm: Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tiết nghĩ nữ t.ử chính như thế, ngờ những ngày dưỡng trong cung, nàng lớn thành một dáng vẻ khác, một dáng vẻ nguy hiểm.
“Làm gì đấy?” Quần Thanh qua gương trang điểm thấy phía , cảnh giác hỏi.
“A tỷ, y phục ai chuẩn cho tỷ?” Phương Tiết hỏi: “ quá .”
Quần Thanh ngờ đ.á.n.h giá như , sững một lúc mới đáp: “Tự chuẩn .”
Nàng xuống cổ áo, may mà Phương Tiết thấy chiếc áo cổ rộng , thì náo loạn .
nàng lấy d.a.o găm , thuần thục giấu tay áo, Phương Tiết vội bưng hộp t.h.u.ố.c chạy :
“Tỷ định làm chuyện nguy hiểm ?”
“Ngươi sắp làm gì ?”
Quần Thanh giấu hai lưỡi d.a.o tay áo, điềm nhiên : “Làm xong chuyện , mới thể sớm ngoài đoàn tụ với ngươi.”
Phương Tiết khựng , trong mắt hiện lên vẻ do dự. Quần Thanh cầm lấy viên T.ử Mẫu Chuyển Hồn Đan trong tay y, cất , thản nhiên : “ đây, cho thêm hai lát sâm nữa.”
Sâm phiến để dùng lúc nguy cấp, cứu mạng trong khoảnh khắc treo sợi tóc.
“A tỷ!” Phương Tiết gọi nàng , nhét thêm mấy viên t.h.u.ố.c tay nàng: “Đêm Hạ Nguyên, chờ tỷ ngoài cung.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.