Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 121

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

bước chân lầu, Quần Thanh liền cảm thấy vô ánh mắt đổ dồn lên nàng, tựa tầng tầng tơ nhện kín đặc.

Nàng trời sinh cảm giác nhạy bén khác thường với nguy hiểm. Qua lớp áo, nàng khẽ bóp chiếc túi thơm đầu dê, thầm khấn Phật trong lòng, mặt đổi sắc mà xách váy bước lên bậc thang, cho đến khi thấy vạt áo đen ai .

Nàng ngẩng đầu, Lục Hoa Đình đang cầu thang xuống nàng, thần sắc ung dung. Thật kỳ lạ, chỉ cần thấy gương mặt lúc nào cũng nhàn nhã , nỗi đè nén trong lòng nàng liền tiêu tan quá nửa.

“Còn tưởng hôm nay trường sử sẽ ăn mặc trang trọng một chút.”

“Vì Thôi Trữ? đến mức đó.” Lục Hoa Đình đáp, liếc thường phục . Một lát , ngước mắt nàng, ánh mắt mang theo tia sáng: “Lúc nào cần xử trí kẻ đáng xử trí, y phục cũng muộn.”

, đưa tay , như ý dìu nàng bước lên bậc thang dốc và khó .

Ánh mắt Quần Thanh dừng tay . Trong tầm nàng, Lục Hoa Đình từ từ nắm tay , chỉ để nàng vịn cổ tay , giữ đủ lễ độ.

Quần Thanh đưa tay , chỉ khẽ nắm lấy tay áo buông xuống để mượn lực bước lên.

Hàng mi dài Lục Hoa Đình khẽ run, vẫn để mặc nàng nắm, khi nàng lướt qua , một mùi lan nhàn nhạt tản . dừng một nhịp, bất chợt nghiêng mặt nàng.

Quần Thanh chỉ cảm thấy ánh mắt rơi lên má , trong đó ẩn chứa cảm xúc mà nàng hiểu , khiến lòng nàng bất an: “ lem son ?”

Mắt Lục Hoa Đình sâu hun hút, vẻ như năm Thánh Lâm nguyên niên, Quần Thanh vẫn còn non nớt, mà tin tới mức thật sự bôi thứ t.h.u.ố.c trị thương đưa lên mặt.

dính chút. Cô nương dùng khăn lau .”

Lục Hoa Đình im lặng một lúc mới mở lời, khi đầu , Quần Thanh lau đến đỏ cả gò má.

đáng tin chăng?

Ít nhất, khi lấy quyển sổ, vẫn còn đáng để tin.

“Xin cô nương khoác tay .” Lục Hoa Đình : “ gần thì tiện chuyện.”

Quần Thanh khoác tay : “Đêm nay trong lầu, góc cầu thang, ngoài cửa sổ mái hiên đều nhiều hơn bình thường, gấp ba .”

Yến vương phủ phục sẵn ở những chỗ cô nương .” Lục Hoa Đình đáp: “Ngoài còn cho bốn khác ẩn trong những vị trí mà cho thể hữu dụng.”

Quần Thanh liếc , từng theo Yến vương chinh chiến nam bắc, tài bày binh bố trận. bổ khuyết thì nàng càng yên tâm: “.”

Hoa nương dẫn họ : “Nhị vị đến , Thôi lão bản đang chờ.”

Cửa mở , một chiếc bàn vuông lớn hiện mắt, giữa đặt chậu cây xanh um tươi , đồ ăn tinh mỹ bày kín bàn. Hai kỹ nữ đang gảy tỳ bà và dương cầm. Thôi Trữ bên trái, đồng bàn còn hai , một Tần Thượng thư, còn võ tướng đeo đao, sắc mặt cả hai đều căng thẳng.

Quần Thanh nhận họ, cả hai đều tên trong sổ sách. lẽ do Thôi Trữ mời đến trợ giúp, cũng khả năng khác, họ đến vì cùng mục đích với nàng, lấy sổ.

Lục Hoa Đình họ, gì.

“Trường sử mời .” Thôi Trữ , mời Lục Hoa Đình bàn: “Ba vị đều khách quý, từng một quăng nghìn vàng ở nơi . Tối nay con cá rồng, để tỏ lòng cảm kích, mời chư vị nếm thử.”

Quần Thanh định tiến gần bàn thì ánh mắt lạnh như lưỡi rắn Thôi Trữ dừng mặt nàng:

tiếng nhạc , còn thiếu chút biểu diễn. Trường sử ngại để cô nương rèm múa một khúc chứ?”

Y chỉ về tấm rèm đỏ thẫm treo phía .

Quần Thanh vốn định nhân lúc hỗn loạn thả T.ử Mẫu Chuyển Hồn Đan rượu và thức ăn. ngờ kịp động thủ, Thôi Trữ đẩy nàng khỏi bàn.

“Nàng còn ăn miếng nào.” Lục Hoa Đình .

“Múa xong ăn cũng muộn. Hoa nương từ Hốt Thất đến, mỗi ngày đều luyện vũ, cũng để mở mang.” Thôi Trữ làm động tác mời.

Lúc đến thấy bóng dáng bà mụ họ Lưu, chỉ sợ chuyện nàng giả làm kỹ nữ trộn T.ử Lâu y hoài nghi. Nếu y vạch trần phận nàng ngay lúc , kế hoạch chuẩn sẽ sụp đổ.

đ.á.n.h trúng bảy tấc con rắn.

Quần Thanh… múa.

Nàng Lục Hoa Đình, cũng nàng. Nàng hiểu ngầm ý , chỉ bình thản :

“Trường sử đàn đệm cho .”

“Ngươi bảo một quan ngũ phẩm đàn cho ngươi ?”

Khảy đàn việc nam t.ử thuộc hạ cấp. Tần thượng thư phần kinh ngạc.

“Nhã hứng văn nhân, mong Tần đại nhân chớ trách.”

Lục Hoa Đình ngoắc tay, bảo Văn nương bưng đàn đến. Cổ tay khẽ dùng lực, chỉnh dây đàn.

Hẳn Quần Thanh sẽ chọn khúc nàng từng luyện, bằng thì bắt nhịp. Trong mắt Lục Hoa Đình hiện lên chút căng thẳng chỉ hai họ mới hiểu:

“Cô nương múa khúc gì?”

Quần Thanh đáp: “Tiểu Tùng.”

“Tiểu Tùng …?”

Lục Hoa Đình mỉm , trong mắt hiện lên vẻ chần chừ hiếm thấy, từng qua.

Chỉ giây lát, hiểu, sắc mặt khẽ đổi.

Tiểu Tùng bài học vỡ lòng để trẻ con nhận dây đàn khi mới tập đàn.

Thiếu nữ kinh thành đều giỏi đàn múa, Quần Thanh thường ngày cũng vẻn vẹn chu mặt, ngờ nàng… thật sự múa.

Quần Thanh ngay ngắn rèm, bóng dáng bất động. Lục Hoa Đình chỉ thấy cả lòng chấn động, ngón tay buông xuống, từng tiếng đàn chảy , chỉ mong nàng tiết tấu mà theo.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...