Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 22

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trịnh Tri Ý mồ hôi đầm đìa, Quần Thanh đang quỳ đất, : “Còn lau gì nữa? Mau đây giúp một tay .”

Quần Thanh rửa sạch tay, nhanh chóng bước đến bên cạnh Trịnh Tri Ý, giúp nàng chải mái tóc.

A Tương : “Phía tây chiến sự, thánh nhân bận tối mắt, bỗng dưng truyền lương đến gặp, chẳng lẽ lương chúng làm công chúa Bảo An giận đến phát bệnh nên mới triệu đến để hỏi tội?”

Lãm Nguyệt: “Ngươi ngốc ? Đây yến tiệc gia đình, thánh nhân chỉ gọi thái tử và lương , gọi khác. Chỉ lương chúng mới tư cách bên cạnh thái tử, kẻ danh phận, thánh nhân cần bênh vực.”

Trịnh Tri Ý Lãm Nguyệt tâng bốc thì lấy tự tin, ánh mắt cũng sáng lên, liền bôi son lên môi: “Thánh nhân và nương nương xưa nay đối xử với , chắc chắn để răn dạy , mà để răn dạy Lý Hoán! nhi tức chính thất nhà họ Lý, đến thăm , nhàn rỗi đến chỗ Dương Phù, pha , nấu rượu, cắt cành hoa, thế ?”

Lãm Nguyệt bỗng ngừng : “Lương , xưa xưa, nay thánh nhân quốc quân, điện hạ thái tử. mặt thánh nhân, đừng trách cứ điện hạ, e rằng vì chuyện mà làm rạn nứt tình cảm giữa và điện hạ…”

“Khó khăn lắm mới gặp thánh nhân và nương nương, ngay cả việc tố khổ cũng ?” Trịnh Tri Ý hiểu: “Lúc nếu nhờ ngoại tổ chăm sóc nhà họ Lý thì chẳng Lý Hoán hôm nay!”

Ngẩng đầu lên, Trịnh Tri Ý sững , cơn giận giữa lông mày tan biến. Trong gương búi tóc cao vút, để lộ vầng trán đầy đặn nàng .

Trịnh Tri Ý luôn thích kiểu tóc cài hoa cầu kỳ quý phái , cung nữ ai búi nên đành bỏ cuộc. Nãy giờ các nàng chuyện, Quần Thanh lên tiếng, động tác tay vô cùng thành thạo.

Từ ánh mắt Trịnh Tri Ý, Quần Thanh nhận nàng hài lòng, liền lấy đóa hoa lụa trong hộp , nhẹ giọng dụ dỗ: “Hoa lụa lương , dùng hoa tươi sẽ hơn.”

Mắt Trịnh Tri Ý đảo qua: “ cũ mà còn đưa cho dùng, thấy công chúa Bảo An đội đồ trang sức bằng vàng, chẳng lẽ ngươi cho rằng Dương Phù xứng vàng, còn chỉ xứng hoa vải?”

Nàng theo lẽ thường mà chuyện, Quần Thanh thoáng nghẹn lời.

Làm mưu sĩ nhiều năm, Quần Thanh luôn coi trọng nặng nhẹ, khó lòng tin Trịnh Tri Ý vặn vẹo nàng thời điểm gấp gáp sắp muộn thế , khiến nàng toát mồ hôi lạnh.

Quần Thanh khỏi nhớ đến kiếp , vì giúp công chúa giành ngôi thái tử phi, nàng từng đấu cung với Trịnh Tri Ý. Khi nàng dùng hết sức, Trịnh Tri Ý tự thua, chính tính cách nông nổi và cái miệng dễ gây mất lòng hại nàng .

chọn ẩn trong Tuyên Thanh Các, Quần Thanh còn đường lui.

“Vàng ngọc vật tục, hoa tươi linh vật.” khi Trịnh Tri Ý kịp mở miệng, Quần Thanh đưa tay nâng cằm nàng lên, ngăn lời, cài thêm một chiếc trâm vàng cạnh đóa hoa lụa: “ tin, lương cứ thử so mà xem.”

vẻ hoa hơn thật… phai màu .” Trịnh Tri Ý quả nhiên đánh lạc hướng, giọng chua chát: “Hoa tươi? Dù cũng chẳng đến chỗ , thứ đều để dành cho Dương Phù cả.”

Trong đầu nàng hiện lên nhành hoa Lý Hoán từng cắt ở Loan Nghi Các, nét mặt cũng ảm đạm theo.

Quần Thanh : “Giờ , bên bờ hào thành đang nở rộ hoa sơn và ngọc trâm, dân chúng thích đến đó dạo chơi, hái một bó cắm bình ngọc, thể giữ khá lâu.”

Trịnh Tri Ý im lặng hồi lâu, nét mặt càng thêm vi diệu: “ bao lâu khỏi cung, mấy chuyện đó làm ?”

Năm , nàng lặn lội đường xa đến đây, còn kịp rõ Trường An nhốt lồng son. Nàng cũng ngoài, Lý Hoán cho, bảo bên ngoài gián điệp.

“Lãm Nguyệt, hôm nay ngươi ngoài cung, hãy hái cho ít hoa ngọc trâm.” Trịnh Tri Ý đầu dặn dò.

Vì việc bất ngờ đổ lên đầu, Lãm Nguyệt liếc Quần Thanh một cái, cố nén giận : “ thôi, còn cả bánh sen Lăng Tâm Ký nữa, món điện hạ thích nhất, năm nào về Trường An cũng ăn, nô tỳ cũng sẽ tiện thể mua luôn.”

Một đám vội vã rời khỏi điện, Quần Thanh đỡ Trịnh Tri Ý lên kiệu, bất ngờ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng : “Nếu lương thái tử để mắt, xin nhớ, tuyệt đối đừng nhắc bốn chữ ‘họ Lý các ’ trong bữa tiệc. Nếu gì hãy cắn môi , nếu nhịn thì nhớ ngoại tổ’.”

Quần Thanh mới vài ngày yên , thực sự điều khỏi phòng ngự thiện.

Trịnh Tri Ý sững sờ, vì hành động đường đột cung nữ , hơn nữa nàng nắm đau, đau đến mức Trịnh Tri Ý nghiến răng nhăn mặt rút tay , mắng: “Vô lễ, ngươi nhiều chuyện quá đấy!”

Nàng sang Lãm Nguyệt, sắc mặt Lãm Nguyệt khó coi, hiếm khi lên tiếng bênh vực: “Lương , lời cô … cũng . Lương , xin hãy cẩn thận…”

Chiếc xe hoa đưa Trịnh Tri Ý rời .

Quần Thanh sang Lãm Nguyệt: “Việc hái hoa và mua điểm tâm, nếu tỷ bận, nguyện chia sẻ.”

Lãm Nguyệt cũng sang gằn: “ lắm, ngươi lấy lòng thế thì chạy thêm một chuyến cũng chẳng .”

, nàng ném cái túi thơm đựng bạc vụn tay Quần Thanh: “Nhớ kỹ, mua ba hộp bánh giao cho , thiếu một hộp thì coi chừng ngươi đấy.”

Lâu lắm gặp , thành Trường An hiện mắt. Hai bên đường treo đầy biển hiệu, lầu các chen chúc, tiếng rao bán vẫn rộn ràng như xưa. bán hàng lay chiếc trống lắc trong tay, ở một quầy khác, mấy đứa trẻ con đang chọn dưa hương.

Quần Thanh đội mạn lư, theo dòng xuyên qua chợ tây.

ở chợ tây còn màn vòng lửa, biến ảo thuật, từ khi quốc phá, đêm Trường An loạn lạc, đám nghệ sĩ giang hồ cũng chẳng còn bóng dáng. Chỉ thêm vài kẻ lưu dân rách rưới, đang ăn những phần cơm xin quán.

Quần Thanh bước thêm vài bước, chợt thấy phía đông nghịt, chen đầu chen cổ từ tầng hai xuống tận tầng một.

Quần Thanh trong lòng cảm thấy bất an, ngẩng đầu thì thấy biển hiệu lầu ba chữ to “Lăng Tâm Ký”.

xếp hàng ít cũng cả trăm , sát .

Vạt váy nàng lay nhẹ, đến cuối hàng mới phát hiện cái nàng tưởng cuối hàng còn cuối cùng, bức tường còn uốn lượn bao xa.

Nàng dừng bước, chen giữa hàng, nhịn hỏi một thiếu niên:

“Công tử, điểm tâm ở đây thật sự ngon thế ?”

“Cô nương hỏi gì lạ . Nếu ngon, xếp hàng làm gì?”

Quần Thanh lên lầu:

đông thế , quán làm kịp ?”

“Cho nên mỗi chỉ mua một phần, mỗi ngày cũng chỉ làm hai trăm phần thôi.”

trong hàng thấy liền xì xào than phiền Lăng Tâm Ký làm chậm quá, thiêu c.h.ế.t ngoài phố mất.

đến đây, Quần Thanh còn gì mà hiểu?

Dù bây giờ nàng xếp hàng, cùng lắm cũng chỉ mua một phần, làm mua nổi ba phần, huống chi còn kịp về lúc đóng cửa cung?

Rõ ràng Lãm Nguyệt đây việc thể làm , cố tình bày trò làm khó nàng.

Quần Thanh nghĩ một lúc, từ tay áo lấy một viên trân châu nhỏ, đưa cho thiếu niên :

“Công tử thể nhường chỗ ?”

“Cái gì… Ý cô mua phần điểm tâm ?” Thiếu niên chỉ : “ ! dậy sớm xếp hàng mãi mới tới đây!”

thấy trân châu quý giá, lén vài : “ mua giúp cũng , thêm mười lượng bạc nữa!”

ngờ Quần Thanh bỏ :

“Đắt quá.”

Tiền nàng còn để làm việc khác.

, cô nương! cách ăn mặc cũng sang trọng, vô lý ? xếp hàng thì thôi, còn chê đắt…”

Quần Thanh tới từng mà hỏi, ai cũng lắc đầu từ chối, cụ già còn trừng mắt với nàng. Nàng nghĩ, chẳng qua mất mặt thôi, dù cũng đang đội mạn lư, mặt ai mà thấy . Hỏi trăm , kiểu gì cũng đồng ý.

Quả nhiên, một phụ nhân gọi với theo:

“Cô nương, mua vị trí ? đồng ý!”

phụ nhân đó con bệnh, đòi ăn bánh mới đây. Bánh ngày nào cũng mua , trân châu quý hiếm hơn nhiều. Hai nhanh chóng giao dịch xong.

một đứa trẻ bảy tuổi mua cha cũng đòi đổi trân châu, Quần Thanh tặng cho nó một con tò he, dặn kỹ:

khi mua bánh sen, nhớ chờ bên đường.”

Quần Thanh dùng thời gian ngắn nhất để tìm ba giúp, xách giỏ về hướng chợ đông. Một thanh niên áo đen lướt qua nàng.

đeo đao da hươu bên hông, dù mặc thường phục vẫn giấu nổi khí thế sắc bén. đoàn xếp hàng, bóng lưng Quần Thanh, suy nghĩ một lát, móc từ n.g.ự.c một thỏi vàng lớn, thẳng đến chỗ phụ nhân.

Phụ nhân tỏ khó xử, xua tay:

đồng ý với cô nương , còn hứa sẽ đưa thêm mười lượng bạc…”

Thanh niên móc một thỏi vàng nữa.

Hai lập tức đổi chỗ, phụ nhân dùng tay áo che mặt, hổ rời . Thanh niên to cao thì ung dung hàng, lấy tay che ánh nắng.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...