Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 23

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Quần Thanh đến chợ đông, quan sát.

“Cô nương, mua một que kẹo hồ lô , kẹo hồ lô nhà ngọt nhất Trường An đấy.” Một bán hàng chìa que kẹo mặt nàng.

Quần Thanh vén mạn lư, qua que kẹo đỏ au bóng loáng:

“Ai mới? Đường tan hết , còn mới nữa ?”

“Cái còn mới? Cô nương trong tiệm, lấy từ nồi đường cho!” bán mở rèm, dẫn nàng trong, gọi lớn:

“Nguyệt Nương, trông quầy giúp !”

Một phụ nhân “” một tiếng, từ trong tiệm.

Quần Thanh bước , bên trong một tiệm nhỏ hẹp, rèm gian phòng cả nhà ngủ. bán đóng kín cửa sổ, mở nắp nồi, múc một que kẹo hồ lô đưa cho nàng:

“Thanh ăn , sáng nay mới làm đấy.”

Lúc chuyện, vẻ mặt khác với lúc , giọng trầm thấp, ánh mắt đầy cảnh giác: “Mấy hôm nhận thư gửi, chờ mỗi ngày. May mà còn nhớ để cho viên sáp rỗng. chuyện gì ? đột nhiên khỏi cung?”

Thì bán hàng cũng một mật thám Nam Sở, tên An Lẫm, thường ngày đóng giả làm bán hàng ở chợ đông.

Quần Thanh tiết lộ quá nhiều, chỉ hỏi thăm tình hình thiên cấp trong cung.

An Lẫm :

“Hôm đó giả mạo phận đưa cung mấy chục mật thám, giờ còn sống tới mười , đều vai nhỏ, thiên cấp. Còn hai thiên cấp thật trong cung ai, cũng .”

Quần Thanh vén mạng che mặt lên, đôi mắt thẳng , vẻ như đang cố kìm nén đến cực độ:

“An ca, hôm nay rời cung vì Lâm Du Gia khi dễ quá đáng, chịu đựng nổi nữa. thiên cấp duy nhất , thể… làm hạ tuyến ?”

An Lẫm sững sờ:

khi cung khuyên , trong cung nguy hiểm, mà tên Lâm Du Gia đó kẻ giả nhân giả nghĩa. khi cứ nhất quyết cung, tìm tỷ , rằng tỷ sẽ .”

…Những lời năm xưa như một cái tát giáng lên mặt Quần Thanh.

Thấy tay nàng siết chặt lấy chén , các khớp ngón tay trắng bệch, An Lẫm cũng nỡ chạm nỗi đau nữa, chỉ nghi hoặc:

nhẫn nhịn, thì tên Lâm Du Gia đó làm chuyện gì quá đáng, khiến thể bỏ ? sớm cướp công để lấy lòng chủ thượng. giao nhiệm vụ gì cho ?”

Quần Thanh dường như tức đến phát run, môi mím chặt, nửa lời.

An Lẫm nàng hồi lâu, thần sắc dịu , trong mắt còn lộ vài phần tán thưởng: “ giữ mồm giữ miệng, làm việc, thiên cấp nào mà một sát cấp như chứ? Tên Lâm Du Gia đó tham công hám lợi, kẻ ngu xuẩn. vô năng thiển cận như , sớm muộn cũng sẽ thế.”

Quần Thanh thế liền động lòng:

đồng ý để theo ?”

Đây chính cách Quần Thanh nghĩ để rời cung.

Trong cung hai thiên cấp, chỉ một nàng thì khó lòng thoát , nên nàng mượn sức một thiên cấp khác giúp nàng thành đại sự.

An Lẫm từng giữ chức trong Kim ngô vệ nước Sở, đó làm gián điệp. Nước Sở mất, Quần Thanh suýt mất mạng trong Thanh Tĩnh Quán, cứu về dưỡng thương bên ngoài cung, chính An Lẫm đầu tiên tìm nàng.

kể với nàng Chiêu thái tử lập Nam Sở, chiêu dụ nàng tham gia mưu đồ phục quốc, còn giúp nàng cung, xem như thể tin tưởng.

khi cung, An Lẫm dạy Quần Thanh thuật cận chiến. Thấy nàng kiên cường, thông minh, tán thưởng, từng giữ nàng bên ngoài làm hạ tuyến. Ai ngờ nàng nhất quyết cung bầu bạn cùng công chúa.

An Lẫm tiếc nuối, liền đưa nàng một viên sáp rỗng, bảo khi nào đổi ý thì liên lạc.

Chỉ giữa gián điệp với , vốn lạnh nhạt, chẳng mấy khi thật lòng tin ai, huống hồ lâu gặp, Quần Thanh chắc lòng An Lẫm đổi , nên mạo hiểm gửi viên sáp để thử, mong còn cần nàng.

Giờ nàng lộ diện, tỏ rõ thành ý, An Lẫm do dự, đó :

“Nửa tháng mất một sát cấp, nếu thì quá … chỉ đó đưa Tứ Lâu ở Phường Bình Khang, nơi chốn phồn hoa, mà một cô nương trong sạch…”

.” Quần Thanh đáp chút do dự: “ chịu .”

cũng nguy hiểm bằng trong cung. Giờ nàng chỉ mong thoát khỏi vòng xoáy , rời khỏi cung, giữ mạng sống trong Đại Thần ngày càng phồn vinh , tìm mẫu , tìm đường thoát ...

Nàng đồng ý quá dứt khoát, khiến An Lẫm bất ngờ.

trầm ngâm một lát, :

“Quần Thanh, dù đồng ý, rời cung cũng dễ như nghĩ. một việc, làm, chính lấy giấy tờ ghi danh trong cung .”

Quần Thanh ngơ ngác .

chẳng lẽ tưởng rời cung cứ ?” An Lẫm bật , đẩy cửa sổ gỗ , chỉ nàng ngoài.

Quần Thanh thấy giữa phố xá nhộn nhịp, vài binh lính giáp bạc đang kiểm tra giấy tờ một phụ nhân dắt theo đứa trẻ.

cung gần một năm, bên ngoài bộ hộ cũng thi hành chế độ phù tín gần chừng thời gian. Ai các cửa thành, quan đạo, trạm gác đều phù tín làm bằng chứng. Trong Trường An cũng luôn bộ hộ kiểm tra ngẫu nhiên, ai phù tín sẽ bắt ngay. Chính để diệt sạch gián điệp như chúng !”

“Khi đó cung còn loạn nên t.h.i t.h.ể cung nữ Quần Thanh kéo , liền sát cấp đưa , mượn phận Diệp Đình. Giờ thì thể nữa .”

An Lẫm tiếp:

“Giờ lục bộ quy củ, trong cung Yến vương phi quản lý, khó tìm kẽ hở.”

“Tờ giấy đó chính phù tín, luôn mang theo ?” Quần Thanh hỏi, nữ nhân .

“Còn cung tịch giấy tờ ghi nhận phận cung nữ? Giống như hộ tịch ngày bách tính?”

.” An Lẫm gật: “Giờ dân thường đều bộ hộ kiểm tra, đổi phù tín đặc chế, ngày nào cũng mang theo, kỹ nữ, lang y, thầy bói đều loại phù tín riêng. Cả dân lưu lạc cũng . rời cung vượt qua cửa đó , họ sẽ đóng dấu trục xuất lên giấy tờ trong cung.”

“Điều thể làm khi lấy giấy tờ, lập tức đổi phù tín giúp . Đợi Lâm Du Gia phát hiện mà đuổi theo, Tứ Lâu . Mà nơi đó khó , tuyệt đối thể đưa về. Khi đó, sẽ tâu lên chủ thượng, xin đưa về quyền .”

An Lẫm đến đây, Quần Thanh càng hiểu rõ:

phù tín thì đến khỏi thành cũng , khiến lòng nàng nặng trĩu.

Nàng trầm ngâm một lát, hỏi:

“An đại ca, phù tín đó chẳng qua tờ giấy thôi, làm giả ?”

tưởng nhà họ Lý ngu chắc? Bộ hộ cách xác minh riêng, ngoài . Thượng thư bộ hộ từng thủ hạ Yến vương, cách do một mưu sĩ họ Lục trong phủ Yến vương nghĩ . Chúng từng định làm giả hoặc dò hỏi phương pháp xác minh, kết quả mất mấy , giờ trong bộ hộ chẳng còn ai .”

An Lẫm hằn học .

Hai cùng phụ nhân và đứa trẻ binh sĩ đưa . Dù Tây Thị náo loạn một lúc vì tra xét gián điệp, nhanh chóng khôi phục trật tự.

Trong lòng Quần Thanh chợt lạnh như băng, như thể bắt chính nàng . Biện pháp sắt đá thật khiến ngột ngạt đến nghẹt thở. Mưu sĩ họ Lục … chẳng lẽ Lục Hoa Đình?

Nghĩ đến đây, Quần Thanh tạm thời từ bỏ ý định mạo hiểm làm giả: “ tịch cung đóng dấu trục xuất, nghĩa đường chính quy để khỏi cung, cũng . một ý tưởng, chỉ cần chút thời gian.”

Nàng nhớ đời , cuối năm nay sẽ một lễ hội lớn để phóng thích cung nhân, đây thông tin nàng chỉ nhờ sống , tiện .

“Trong cung quản lý nghiêm ngặt, quả thật chuyện dễ dàng.” An Lẫm như an ủi nàng: “Dù cũng cần gấp gáp… bệ hạ phái cho một sát cấp mới, thế kẻ chết, đó lên đường . Nếu đó vẫn dùng , sẽ liên hệ với , đến lúc đó còn nhờ cậy Thanh nữ quan.”

Quần Thanh khỏi An Lẫm, thần sắc An Lẫm phần tự nhiên. Thảo nào ban nãy ngập ngừng, đồng ý mà dứt khoát, thì một thuộc hạ mới thế.

An Lẫm tuy coi trọng nàng, nếu mới Chiêu thái tử phái đến kẻ tài giỏi xuất chúng, thành nhiệm vụ ngoài cung một cách đấy thì nàng còn giá trị gì nữa? Khi đó, cũng sẽ còn động lực mạnh mẽ để giúp nàng cung.

“An đại ca, nếu mật thám hy sinh, hẳn nhiệm vụ cũng khá khó khăn. thể cho nhiệm vụ đó ?” Quần Thanh với đôi mắt đen láy: “ nguyện ý cạnh tranh với nàng . nghĩ sẽ nhanh hơn.”

An Lẫm kinh ngạc nàng. Nhiệm vụ mật thám vốn dĩ cực nhọc và nguy hiểm, nào nhận nhiệm vụ cũng chuẩn tâm lý lâu, ngờ việc mà cũng thể tranh giành?

“Tên Lâm Du Gia đó, rốt cuộc làm gì khiến vội vàng thoát như ?” An Lẫm nhịn hỏi, “ chẳng lẽ… lợi dụng hôn ước mà giở trò với ?”

Thấy Quần Thanh cúi đầu , An Lẫm càng thêm cảm thông, sự ghê tởm với Lâm Du Gia cũng ngày một sâu sắc: “ sẽ tố cáo tên đó mặt bệ hạ, thứ cặn bã gì chứ…”

Hai đang thì chợt một bé gái chạy từ nội thất, thấy Quần Thanh liền ấm ức sang An Lẫm: “Cha ơi, cha để dành hồ lô đường cho con mà…”

Quần Thanh vội đưa xiên hồ lô đường cho bé, ngạc nhiên: “An đại ca, con ?”

An Lẫm cẩn thận giúp bé chỉnh y phục, mang giày hổ đầu, đeo dây đỏ cổ chiếc còi xương, mới lúng túng đáp: “ góa phụ bán bánh rán tên Nguyệt Nương, chồng mất , góa con côi, chúng liền nương tựa mà sống thôi.”

Nhắc đến nhà, chút dịu dàng bất giác hiện lên khóe mắt An Lẫm, khác hẳn vẻ lạnh lùng .

Quần Thanh , trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm: Một gia đình ràng buộc, chắc sẽ liều mạng vì Nam Sở một cách mù quáng. nếu thể theo An Lẫm, chắc sẽ bớt nguy hiểm hơn, khi đó cũng dễ tìm cách rút lui hơn.

Câu chuyện gián đoạn, An Lẫm nhân đó gói một xiên hồ lô khác, nhân tiện nhét viên sáp ghi nhiệm vụ túi giấy đưa cho Quần Thanh. Quần Thanh đặt hồ lô đường giỏ trúc, rời .

……

khỏi cung dễ, Quần Thanh tranh thủ thời gian, bước lên con đường quen thuộc, ba rẽ trái tới Dưỡng Bệnh Phường.

nơi đều cầm theo túi thuốc, các tăng nhân mặc áo vải thô, cùng dân thường nhường .

Dưỡng Bệnh Phường vốn chùa Linh Đạo. Hai năm , Trường An thất thủ, thương vong vô , các lang y và tăng y trong thành tự phát tập trung tại đây, cứu chữa thương. Dần dần, nơi hình thành nên vài hiệu thuốc, bệnh đến ngày càng đông.

Hiệu thuốc Lý lang trung trong đó.

Cổng Dưỡng Bệnh Phường luôn mở rộng, trong sân một bia đá đài sen, bia những ngọn nến đỏ cầu phúc. đến khám bệnh từ bên bia, khám xong thì lượt từ bên trái.

Quần Thanh theo dòng bệnh bước chính điện phía đông, dựa trí nhớ, tìm Phương Tiết trong hiệu thuốc Lý lang trung.

Điện đông và điện nối liền, rộng hơn mấy so với lúc nàng rời , bệnh nhân cũng đông hơn gấp bội. Trong điện ba vị lang trung đang khám bệnh, bàn xếp hàng dài dằng dặc, sát tường còn những tấm đệm cỏ sạch sẽ cho chờ nghỉ.

Quần Thanh xuống cùng vài phụ nhân, ánh mắt lướt qua đám đông, thấy Phương Tiết đang bắt mạch cho bệnh.

Thiếu niên mặc pháp y màu xanh, vì còn nhỏ đội mũ, tóc buông dài xuống gáy, động tác bắt mạch kê đơn thuần thục.

Quần Thanh vén khăn che mặt lên, rõ hơn, cũng càng ngạc nhiên. Lúc nàng rời , Phương Tiết vẫn còn một đứa trẻ như búp bê sứ, mà chỉ trong một năm ngắn ngủi, y trở thành thiếu niên tuấn tú, dáng vẻ dịu dàng và chững chạc hơn xưa nhiều.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...