Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù
Chương 24
Phương Tiết bỗng ngẩng đầu lên như cảm giác gì đó, liền bắt gặp ánh mắt Quần Thanh, lập tức hô hấp rối loạn.
Quần Thanh hiệu bảo y tiếp tục kê đơn thuốc.
Gợi ý siêu phẩm: Hệ Thống Tiêu Tùy Tiện Giúp Ta Trở Thành Bà Chủ Cho Thuê Nhà đang nhiều độc giả săn đón.
Nàng đến y quán, một gặp Phương Tiết, hai lấy lượng lớn dầu thầu dầu mà Lâm Du Gia cần, lấy từ chỗ quen thì yên tâm hơn.
Tim Phương Tiết rõ ràng loạn nhịp, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nàng một cái, trong mắt đầy vẻ bất an, như thể sợ chỉ cần chú ý nàng sẽ biến mất.
Quần Thanh bất đắc dĩ, khẽ cong khóe môi, ngay khoảnh khắc , nụ đông cứng mặt.
Trong hàng bên cạnh, kẻ hành động Phương Tiết thu hút mà đầu nàng.
mặc áo vải trắng, vì dáng thẳng tắp mà chiếc áo mỏng manh gần như xuyên thấu toát lên vài phần khí chất ung dung. Khi xoay một cách vô ý, áo dán eo lưng thon gầy, hai tay áo khẽ tung bay như cánh chim, đai lưng buộc cao, d.a.o găm và túi thơm chạm .
Ánh mắt Quần Thanh chuyển sang, đối diện với gương mặt tựa thần tiên nam tử . Đôi mắt đen nhánh, đuôi mắt xếch, như ngọn lửa cháy giữa đêm tối, rực rỡ vô cùng.
Nàng thấy Lục Hoa Đình.
cũng thấy nàng.
Trong khoảnh khắc , tim Quần Thanh như ngừng đập, sống lưng toát một tầng mồ hôi lạnh, cả căng cứng đến cực độ, đó phản xạ bản năng khi đối diện sinh tử kẻ thù từ kiếp .
… thấy thì ? Ở kiếp , từng gặp nàng, cũng chẳng cơ hội để trở thành kẻ thù.
Tâm trí Quần Thanh như thủy triều rút xuống, nàng né tránh, xuyên qua bóng qua , thẳng thắn đối diện .
Ánh mắt Lục Hoa Đình tự nhiên lướt qua mặt nàng, đầu , tiếp tục trò chuyện với bên cạnh.
Quần Thanh hạ mịch ly xuống, thể ở thêm giây nào nữa, liền theo dòng lách khỏi nội điện.
Trong y quán vẫn ồn ào như cũ, tiếng , tiếng rên đau, tiếng giã thuốc đan xen , như một tấm lưới dày đặc.
“Trường sử, ngài đang gì ?” Quyển Tố nhận sự căng thẳng Lục Hoa Đình, tay đặt lên chuôi đao lưng.
Lục Hoa Đình chỉnh ống tay áo, miệng : “Theo dõi vị cô nương đội mịch ly phía .”
“Làm gì cô nương nào đội mịch ly ?”
Lục Hoa Đình đầu , đệm cỏ quả nhiên còn bóng dáng Quần Thanh, phóng mắt khắp y quán, hồi lâu, khóe môi nhếch lên nụ lạnh.
Chạy .
Lục Hoa Đình một lời rời khỏi hàng.
Quyển Tố sốt ruột: “Khó khăn lắm mới xếp hàng nửa ngày, giờ xếp nữa…”
Thấy Lục Hoa Đình chỉ chuyển sang cuối hàng bên bàn Phương Tiết, Quyển Tố mới thở phào, : “Tên nhóc còn lớn hẳn, làm bản lĩnh chữa bệnh cho điện hạ Yến vương ? Vị lão đầu lúc nãy đáng tin hơn.”
“Tiểu Quyển, ngươi xem trong mấy bàn , bàn nào kê đơn nhanh hơn, bàn nào đông xếp hàng hơn?” Lục Hoa Đình ngắt lời, nửa nửa .
“Tất nhiên bàn tên nhóc nhanh hơn…” Quyển Tố im bặt.
Tiểu lang trung khám bệnh nhanh, xếp hàng cũng đông, cho thấy dân mỗi ngày đến tìm y khám bệnh nhiều hơn các lão lang trung. thể vì tiểu lang trung y thuật cao minh, danh tiếng trong khu vực.
Đầu óc Lục Hoa Đình xoay chuyển nhanh hơn thường, trong phủ Yến vương sớm tâm phục khẩu phục.
Phía bàn, Phương Tiết liếc về phía đệm cỏ, như hắt cả gáo nước lạnh, khi tiếp tục bốc thuốc kê đơn, hàng mi dài cụp xuống, vẻ mặt đầy thất vọng.
Lục Hoa Đình , trong mắt thoáng qua tia lạnh lẽo.
Tiểu lang trung quen với Quần Thanh, mà còn mối quan hệ bình thường.
khi rõ điểm , Lục Hoa Đình cúi đầu, tiếp tục vuốt phẳng ống tay áo dễ nhăn. Vốn tưởng quỳ váy chỉ hai … ngờ bên ngoài hoàng cung còn thêm một.
Phương Tiết mỗi lúc ngẩng đầu một , cuối cùng ngày càng thất vọng hơn, rút mấy gói thuốc trong ngăn kéo, đưa cho tiểu đồng giã thuốc bên cạnh, dặn dò vài câu, ngẩng đầu lên nữa.
Ngược dòng , tiểu đồng xách thuốc rời khỏi cửa.
“Cuồng Tố ?” Lục Hoa Đình đột nhiên hỏi.
“Chẳng mua điểm tâm cho điện hạ ? Lâu như còn về, chậm chạp.” Quyển Tố thấy tiểu đồng đuổi theo ngoài, lập tức hiểu ý Lục Hoa Đình, : “ ngài ở đây, thuộc hạ theo , đuổi theo cô nương đội mịch ly …”
Còn hết, Lục Hoa Đình ngăn : “Ngươi ở bên . Sắp đến lượt .”
bệnh phía rời , Lục Hoa Đình vén áo xuống mặt Phương Tiết.
Bốn phía đều lạ.
Môi trường xa lạ và hỗn loạn như , thời cơ tuyệt hảo để ám sát. Gần đây những vụ ám sát nhằm phủ Yến vương liên tục xảy , Quyển Tố hiểu ý, liền bám sát theo .
“Ngài thấy khỏe ở ?” Phương Tiết hỏi.
Lục Hoa Đình dừng một lát mới đáp: “Hỏi bệnh giùm khác.”
“Triệu chứng thế nào?”
Lục Hoa Đình chăm chú Phương Tiết: “Ban đầu gì bất thường, triệu chứng phát tác chậm, mười ngày hai đầu gối mỏi nhừ, xương chân đau nhức; một năm thì tinh thần suy kiệt, đau đầu kéo dài. Nếu tức giận quá mức thì sẽ ngã lăn đất, co giật, sùi bọt mép, thể nguy hiểm đến tính mạng. Xin hỏi đây bệnh gì?”
Quyển Tố ngẩn . hôm nay đến xin đơn thuốc chữa vết sẹo mặt cho Yến vương điện hạ ? Cái chuỗi triệu chứng dài ngoằng gì chứ?
Phương Tiết vẫn giữ bộ dạng mấy vui vẻ: “Chỉ dựa lời kể, thể chẩn đoán . Trừ khi bệnh tự đến để bắt mạch.”
Ngay đó, Quyển Tố tròn mắt kinh ngạc khi thấy Lục Hoa Đình xắn tay áo, đưa cổ tay mặt Phương Tiết.
Phương Tiết cũng nhiều, đặt tay bắt mạch, chỉ một lát liền nhíu mày: “Mạch phù vô lực, nhanh chậm thất thường, lúc lúc , giống như… trúng độc.”
“ độc gì?” Lục Hoa Đình truy hỏi.
“ .” Phương Tiết đáp dứt khoát: “Y thuật cao, chỉ chữa những bệnh vặt hằng ngày, nếu công tử chẩn đoán chính xác, mời tìm khác.”
“Ngươi từng đến Tương Tư Dẫn ?” Lục Hoa Đình dường như chẳng ngạc nhiên với câu trả lời, mỉm : “Hình như một loại cổ độc.”
“Cổ cổ, độc độc, bệnh bệnh.” Phương Tiết đáp khách khí: “ khám bệnh, giải độc. Còn cổ, đó sâu do Miêu nuôi. Công tử nên phân biệt rõ ba thứ , hãy đến chất vấn .”
“ vốn lạc đề khi chuyện, công tử chớ trách.” Lục Hoa Đình mỉm , âm thầm ngăn Quyển Tố, xin đơn thuốc cho Yến Vương.
Phương Tiết cúi đầu kê đơn. Một cánh hoa mùa hạ héo rụng lăn từ ngoài cửa sổ , rơi lên áo bào Lục Hoa Đình.
Lục Hoa Đình cúi mắt, ngắm đóa hoa .
xuất thần, nhớ đến những ngày cuối đời kiếp , lúc trăm hoa tàn rụng.
Những ngày tháng cuối cùng tệ. thể yếu dần như ngọn nến trong gió, thời gian tỉnh táo ngày một ít, nhiều việc kịp làm, để Mạnh Quan Lâu vượt ngục trốn thoát.
Lý Hoán vội vàng đẩy nhanh tốc độ đăng cơ, mũ mão triều phục mang đến bên giường, vẫn kịp.
Trong lễ đăng cơ, hết một nén hương ngất . lâu , giấy tiền tang lễ cho tướng quốc Lục rải đầy hoàng cung trong lúc vẫn còn hương khói chúc mừng.
bộ kế hoạch rối loạn, chỉ vì năm hai mươi sáu tuổi, hạ độc g.i.ế.c một nữ quan gián điệp, chính hạ độc .
Từ đó, g.i.ế.c ngày càng nhanh, ngày càng tàn nhẫn. Kẻ g.i.ế.c quỳ xuống van xin, lóc thảm thiết, đều khiến động lòng. Trong cơn mê loạn, thường mơ thấy ngày hôm đó.
Giữa tiếng ve kêu oi ả mùa hè, bóng dáng mặc lục y quỳ rạp đất, gầy gò như chỉ cần một cơn gió tan biến, mà âm thầm lao đến, hóa thành thanh kiếm đ.â.m tim, lặng lẽ mà buốt giá.
Chỉ cần nhắm mắt , vẫn thể nhớ rõ cảm giác rợn .
Từ cái c.h.ế.t Quần Thanh đến nay, mới chỉ mười tháng.
Bạn thể thích: Mang Theo Không Gian Xuyên Cổ Đại, Mở Đầu Đạp Đổ Cha Mẹ Ác Tâm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Kẻ vượt ngục bắt , quốc sự triều đại mới còn chồng chất giải quyết, mà thì đến cuối đường.
Lục Hoa Đình sợ chết, thậm chí cái c.h.ế.t cũng trong tầm kiểm soát bản , mà ngờ sẽ buộc rút lui giữa chừng theo cách .
Cảm giác thời gian chờ , cục mất kiểm soát… thật tồi tệ.
Khi phun ngụm m.á.u cuối cùng, chỉ siết chặt mép giường, lệnh đào quan tài Quần Thanh lên từ đất, chôn cùng, dùng đinh đồng đóng chặt bên ngoài, tụng kinh làm phép. nàng phong kín cùng trong quan tài, để xuống âm phủ tìm báo thù.
Ai ngờ , cơ hội về ba năm kỳ lạ đến .
Ánh mặt trời năm Thánh Lâm nguyên niên rọi mặt bên Lục Hoa Đình. Nếu cánh hoa trong tay run rẩy vì bóp chặt, biểu cảm trông cứ như đang tiếc hoa .
Từng năm khổ tâm tính kế, phút chốc tan biến. diễn một cuộc đời vô vọng như , Lục Hoa Đình vốn chẳng hứng thú. Cho đến khi nãy chạm mắt với ánh tấm mạng che mặt , như tạt một gáo nước lạnh mặt, mới thật sự tỉnh táo .
ngại g.i.ế.c nàng thêm một nữa.
Chỉ qua thử thăm dò , Tương Tư Dẫn do tiểu lang trung đưa cho nàng, xem chỉ một Quần Thanh .
Bí mật nàng quá nhiều, như một búi chỉ rối bện chặt. Nếu c.h.é.m đứt một nhát, e vĩnh viễn tìm đầu mối.
Lục Hoa Đình buông tay, cánh hoa rơi xuống. Phương Tiết thấy sắc mặt tái nhợt, bổ sung: “Công tử trúng độc lâu, ước chừng hơn mười năm, khó thể chữa khỏi. Nếu đau đầu, một loại thảo dược Tây Vực, hoàng hương thảo thể đeo để giảm triệu chứng.”
“Đa tạ.” Lục Hoa Đình đáp , thậm chí còn phần ngoan ngoãn.
Tốc độ kê đơn Phương Tiết nhanh hơn hẳn. diện mạo tuấn tú, ngoài mặt lễ độ, trong mắt ẩn chứa phản ý. thể cảm nhận rõ ràng lưỡi d.a.o ẩn giấu trong ánh mắt dò xét .
“Đây hai gói cao bạch sương, đều phương thuốc dân gian, thể bôi lên vùng thương để làm mờ sẹo. Còn về vết bớt trong mắt bằng hữu công tử, giống với sẹo thông thường. Sư phụ , Lý lang trung lẽ cách. Ông đang chu du, sẽ thư hỏi, một tháng công tử .”
Quyển Tố nhận lấy gói thuốc, vì khâm phục y thuật Phương Tiết, nay vô cùng kính trọng.
Lục Hoa Đình rời ghế, vô tình chỉ tay áo Phương Tiết, : “ áo tiểu lang trung mùi đàn hương, cũng từng tử Phật môn ?”
Phương Tiết bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén vì cảnh giác, như chỉ ảo giác: “Trạm dưỡng bệnh vốn chùa, ở lâu, quen với trụ trì, cũng giúp trụ trì chạy việc, tụng kinh, gõ chuông.”
“Trùng hợp thật.” Lục Hoa Đình , “Tại hạ cũng .”
Cũng … từng tử Phật môn ?
Phương Tiết liếc thấy trong ống tay áo , nơi cổ tay trắng bệch một chuỗi tràng hạt làm từ gỗ đàn nhỏ, xâu bằng dây đỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.