Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù

Chương 76

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

nàng xong, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, mãi mới gằn giọng:

hạng lỗ mãng tính toán! Ngươi thể bàn bạc với chứ tự ý quyết định! Ở vị trí nào thì nghĩ chuyện ở vị trí đó, nên động thủ , đó việc chúng định đoạt, đến lượt ngươi!”

xác nhận rằng Quần Thanh chỉ vì quá nhiều chủ kiến mới khó điều khiển. Mà nàng vốn như thế, chẳng một ngày hai ngày. Đành nén giận, hạ giọng:

“Thôi , ý ngươi hiểu, sẽ bẩm với chủ thượng. Hôm nay gọi ngươi tới cho ngươi : việc lớn sắp tới, an bày xong ở Lễ Bộ, cần ngươi phối hợp thành.”

Hàng mi dài Quần Thanh khẽ run. Những việc gần đây do Lễ Bộ phụ trách, chỉ chuyện nghênh đón xá lợi Phật cốt.

Đại lễ hệ trọng đến , còn liên quan đến việc nàng xuất cung, Nam Sở chẳng lẽ phá hoại ?

“Ngài làm gì?” Nàng che giấu nhịp tim dồn dập, hỏi thật bình thản.

“Lễ Bộ lập danh sách chi tiết, như phướn kinh, thảm trải, lễ phục các bậc quý nhân… đều do Lục Thượng chuẩn . Nay ngươi nữ quan thất phẩm, đủ lý do để tiếp cận các vật dụng Thượng Phục Cục. Nếu tiếp cận , thì mấy hôm nữa vương phi đang tuyển chọn cung nữ, ắt hẳn với sự khéo léo ngươi, thể thuận lợi tiến Thượng Phục Cục…”

kịp dứt lời, một viên sỏi bay vút đến, nện thẳng lưng Lâm Du Gia, khiến sắc mặt y đột biến.

Trong khoảnh khắc , Quần Thanh nghiêng mặt, xoay nhẹ cán ô, từng giọt nước mưa mặt ô vẩy , xé gió như lưỡi dao, văng thẳng kẻ tới.

Tiêu Cảnh Hành hắt nước đầy mặt, đưa tay áo lau vội. Đợi mở mắt thì vị quan lục phẩm biến mất thấy tung tích, mặt chỉ còn một tiểu cô nương che ô, vẻ mặt đầy lo lắng .

Mưa xộc thẳng mắt, Tiêu Cảnh Hành chớp liên hồi, vành mắt đỏ au, bực tức quát:

“Ngươi! ngươi đó! Mưa gió thế , ngươi còn loanh quanh ở đây làm gì?”

Quần Thanh sững , thần sắc khó hiểu. Một kẻ ướt như chuột lột, còn giương giọng trách móc nàng, thật buồn . Ít y phục nàng vẫn ướt hết.

Chẳng lẽ… chiếm chỗ trú mưa tiện mở lời?

Nàng kỹ gương mặt , chút quen quen. , đời nàng từng nhầm Lục Hoa Đình

“Tiêu nhị lang?” Quần Thanh lỡ miệng thốt .

Tiêu Cảnh Hành nghẹn , hận thể tìm chỗ chôn .

Khi nãy chính Lục Hoa Đình kéo bày trò oẳn tù tì, ai thua làm việc cho kẻ thắng. Cung nữ cùng ngoại thần vốn tư thông, Lục Hoa Đình bèn quấy phá hai kẻ hẹn hò . nghĩ cũng chuyện bèn từ chối.

còn tưởng ném đá chọc ghẹo vô hại, nào ngờ tiểu cô nương nhận !

Thế hình tượng Tiêu thiếu khanh nghiêm túc đắn trong mắt đời… tan thành mây khói.

Quần Thanh đưa mắt quanh.

Đời , vị Tiêu nhị lang cùng Lục Hoa Đình quan hệ thiết, yến tiệc đều chung một bàn, hôm nay khi nào cũng cùng? Ý nghĩ lóe lên, lòng nàng khẽ siết, bàn tay nắm chặt cán ô, tim đập gấp hơn mấy nhịp.

Quả nhiên, Tiêu Cảnh Hành vẻ mất tự nhiên, hết đến khác liếc về phía giả sơn. Quần Thanh thuận theo ánh mắt, chỉ thấy núi giả cao ngất, lô nhô hiểm trở. ẩn cực khéo, ngay cả một sợi tóc cũng lộ .

Nàng sang Tiêu Cảnh Hành, nước chảy ròng ròng, ướt lướt thướt vô cùng thảm hại. , Lục Hoa Đình bao giờ để thấy bộ dạng nhếch nhác như thế.

“Tiện tỳ ở đây tìm đồ…” Quần Thanh định , thì Tiêu Cảnh Hành vội chen :

“Ngươi nhận nhầm , họ Tiêu!”

Từ nhỏ đến lớn, từng giao tiếp riêng với nữ tử xa lạ. Đành nghiêm mặt, nhắc lời Lục Hoa Đình dạy:

“Mưa lớn thế còn tìm cái gì? thể đợi nắng ráo ? bảo ngươi lập tức hồi cung. Mau mau !”

Thấy hung hăng như thế, Quần Thanh chỉ còn cách rời . Song vài bước, nàng vòng , đặt chiếc ô xuống đất. Chiếc ô Lâm Du Gia quá ô uế, nàng dùng.

Nàng khẽ liếc về phía giả sơn mờ mịt trong mưa, Tiêu Cảnh Hành đang lấy tay cật lực chùi mặt, ánh mắt thoáng vẻ thương hại:

“Trông chừng đường ngài còn xa hơn. Chi bằng cứ lấy ô mà dùng .”

Tiêu Cảnh Hành: “…”

---

Trở về điện,Quần Thanh bỏ y sam lót, lau tóc, Lãm Nguyệt lải nhải theo như cái đuôi:

“Hôm nay ngày hưu triều, Lục Trường sử lên điện, sáng sớm đến Đại Lý Tự, ngươi còn nhớ với ngươi chứ?”

“Ừ, nhớ.” Quần Thanh đáp gọn.

, Trường sử cùng Đại Lý Tự thiếu khanh… a, quên tên , hai họ cùng khỏi cửa Thành An, hướng thẳng về phủ Yến Vương.” Lãm Nguyệt hí hửng khoe tin .

Quần Thanh khẽ ừ, tiếp tục lau mái tóc dài.

như nàng đoán. cùng Tiêu Cảnh Hành quả nhiên Lục Hoa Đình. thì, hẳn thấy Lâm Du Gia. uổng công nàng chịu mưa dầm đợi suốt nửa buổi.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...