Sau Khi Trọng Sinh, Ta Kết Hôn Với Kẻ Thù
Chương 77
Kiếp , Lục Hoa Đình từng bắt giữ Lâm Du Gia, hẳn còn ít nhiều ấn tượng. Lục Hoa Đình nàng mật thám Nam Sở, nàng sợ quên mất Lâm Du Gia cũng kẻ cùng phe, bèn cố ý nhắc nhở một .
An Lẫm , Chiêu thái tử Nam Sở hứa sẽ phong Lâm Du Gia làm tể tướng, quan phục đều thêu xong. Ở Đại Thần, y chỉ một viên lục phẩm nhỏ nhoi, mà về Nam Sở làm thừa tướng, tất nhiên dễ sinh điên cuồng, mất kiềm chế, lôi cả nàng xuống nước.
Giờ Lâm Du Gia ngày đêm bức ép, còn thừa cơ mượn lễ rước Xá Lợi Phật để làm trò, Quần Thanh thể nghĩ cách loại trừ cái bầu trời đang che khuất đầu .
Thà để Lục Hoa Đình tay còn hơn rơi tay kẻ khác. Dù sớm nàng tuyến Lâm Du Gia.
Đó lấy mạo hiểm, nàng vẫn còn một việc nghiệm chứng, cơ hội thắng cược vẫn còn.
Đừng bỏ lỡ: Tích Trữ Chục Tỷ Vật Tư, Biệt Đội Sát Thủ Phá Đảo Mạt Thế!, truyện cực cập nhật chương mới.
xong xiêm y, Quần Thanh chần chừ nữa, cầm lấy tràng hạt đàn hương.
“Tỷ vẫn tìm ?” Nhược Thiền cửa sổ thêu hoa, thấy bệ cửa xếp ngay ngắn hơn hai mươi sợi kết chỉ ngũ sắc, đều Quần Thanh tự tay đan.
Mấy cái đầu còn lỏng lẻo, thành hình, càng về càng tinh xảo, đến cái cuối cùng thì tròn trịa, khít khao, chê .
Quần Thanh làm chuyện gì, luôn tìm cách làm đến tận cùng.
“ tìm nữa.” Việc xong, nàng lãng phí thêm thời gian, liền lấy sợi kết nhất xỏ , buộc chặt. lấy khăn lụa sạch sẽ lau từng hạt, giao tràng hạt cho Nhược Thiền: “Nhược Thiền, cầu phúc cho , coi như chấm dứt chuyện.”
“Cầu phúc?” Nhược Thiền vốn nữ quan tu đạo, thành trở thành đạo nhân chuyên làm phép cho Quần Thanh, sáng tối đều phát nguyện phù hộ nàng bình an.
“ , hạt từng đứt, giờ mới, đương nhiên khai quang .” Quần Thanh dứt khoát, thậm chí còn chu hơn cả Nhược Thiền.
“… nên phát nguyện gì?” Nhược Thiền ngơ ngác hỏi.
Quần Thanh ngẫm nghĩ, đây vốn bùa hộ mệnh khi còn nhỏ, pháp sư Tăng Gia ngày khai quang chắc cũng chỉ lời cầu an bình. Nàng gối đầu lên án, ngón tay hứng lấy vệt sáng ngoài song cửa, khẽ :
“Chúc trường mệnh bách tuế .”
---
Lục Hoa Đình trở về phủ, vặn gặp Trần Dư đang chặn ở cửa, đôi mắt đối phương hằm hằm .
thể lảng tránh, Lục Hoa Đình đành nhận lấy bản sổ và danh mục Lễ Bộ.
Xem một hồi lâu, mới chậm rãi :
“Trần Thị lang, chi phí Lễ Bộ quá cao.”
đợi Trần Dư mở miệng, gạch ngay khoản lớn nhất:
Bạn thể thích: Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Tòa Tinh Lâu bỏ từ Sở quốc xây xong, cứ bảo Công Bộ sửa thành tháp, cần xây thêm lầu các.”
“Còn tiệc yến, thảm trải, áo lễ lót trong, tất cả đều thể bỏ.”
chỉ vài nét bút, tức thì giảm phân nửa, trắng chỉ hai chữ: tiền.
Trần Dư nhịn nổi, chỉ thẳng mặt mắng:
“Đây mười mấy trong Lễ Bộ bàn bạc theo điển chế cũ, nào đến lượt ngươi bút vạch bậy bạ! Đây quốc sự, chỗ cho ngươi tiểu tiện nghịch bùn!”
“Nếu làm xong, ngài tính ?” Lục Hoa Đình ngẩng mắt ông , trong đáy mắt đen sâu lấp lánh ý lạnh, khiến rùng .
Quyền Tố vội kéo tay áo Trần Dư:
“Đại nhân bớt giận, Trường sử chúng từng làm tử pháp sư Tăng Gia, lễ nghi ngài hiểu nhất, sẽ khiến các sứ thần lòng thôi.”
Trần Dư nửa tin nửa ngờ, vẫn thấy Lục Hoa Đình gạch thêm một dòng nữa.
Trần Dư nóng ruột:
“Khoan! Khoản thể bỏ, đây … !”
Lục Hoa Đình liếc qua, nhạt:
“ .”
Tên gạch chính Lâm Du Gia, chủ sự Lễ Bộ, chính lục phẩm.
“Phủ Yến Vương xa xôi, Thị lang tuổi cao, cần gì chinh mệt nhọc.” Lục Hoa Đình đưa bản sổ, thản nhiên ,
“ , cứ để vị Lâm chủ sự tới gặp bàn bạc.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.