Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 1380: Đi chụp ảnh cưới
Lục Vãn ngẩng đầu, đôi mắt sáng long l Hoắc Minh Kiêu, ra lệnh:
– Hoắc Minh Kiêu, hôn em !
bật cười, cúi xuống trực tiếp chiếm l đôi môi cô.
Nụ hôn dây dưa, nồng nàn đến mức suýt nữa khiến kh kìm được mà muốn “thêm vài lần nữa”.
Nhưng Lục Vãn lại ngăn lại:
– còn chưa khỏe hẳn, đừng làm bậy nữa!
Hoắc Minh Kiêu vẫn kh bu môi cô, còn thấp giọng nói:
– khỏe hay kh, chẳng lẽ Vãn Vãn kh rõ ? đã dưỡng tốt , hoàn toàn kh vấn đề gì hết. Ngoan nào, vợ à… chúng ta thêm lần nữa nhé.
Nói , kh cho cô cơ hội từ chối mà lại bắt đầu “làm loạn”.
…
Thời gian còn lại chỉ khoảng hai tháng nữa là đến hôn lễ. Trước đó, Hoắc Minh Kiêu đã sắp xếp ổn thỏa c việc, cùng Lục Vãn bay sang Maldives để chụp ảnh cưới.
Phong cảnh nơi đây thật sự quá đẹp. Vừa xuống máy bay, trước mắt đã là bầu trời x ngắt và mây trắng bồng bềnh.
Tiểu Bảo và Lục An cũng được đưa cùng. Tiểu Bảo được ra ngoài chơi thì vui mừng hết sức.
Họ còn mang theo kh ít giúp việc để hỗ trợ chăm sóc lũ nhỏ. Nói là chụp ảnh cưới, nhưng thực chất cũng giống như một chuyến du lịch gia đình.
– Đẹp quá mất! Nhị thúc, nhị thẩm, để con chụp cho hai một tấm! – Tiểu Bảo hí hửng nói, vừa cầm máy ảnh đã bấm lia lịa.
Lục Vãn khẽ tạo dáng, Hoắc Minh Kiêu thì nhẹ nhàng ôm l eo cô. Hai đứng cạnh nhau, tr vô cùng ân ái ngọt ngào.
Khoảnh khắc được Tiểu Bảo lưu giữ trong ống kính. Lục Vãn còn vẫy tay:
– Tiểu Bảo, lại đây, chúng ta chụp ảnh gia đình nào!
– Dạ! – bé vui vẻ chạy tới đứng cạnh Lục Vãn.
Hoắc Minh Kiêu ôm Lục An, cùng chen vào khung hình. giúp việc phụ trách cầm máy ảnh, liên tục chụp m tấm liên tiếp.
Phong cảnh Maldives quả thật đẹp như tr. Nơi đây thuộc vùng khí hậu rừng mưa nhiệt đới, bầu trời, biển cả, bãi cát – tất cả đều nổi tiếng tuyệt sắc. Những bãi cát trắng lóa mắt, những đầm phá x biếc như ngọc, tất cả đều mỹ lệ đến khó tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-1380-di-chup--cuoi.html.]
Khách sạn mà Hoắc Minh Kiêu sắp xếp nằm ngay bên bờ biển, thậm chí còn bao trọn cả một hòn đảo.
Gió biển nhè nhẹ thổi, sóng vỗ vào ghềnh đá, tất cả đều như những kiệt tác do bàn tay tạo hóa êu khắc.
Vừa đặt chân đến khách sạn, Tiểu Bảo đã háo hức muốn chạy ra ngoài chơi, hăng hái nhặt vỏ sò trên bãi cát.
Lục Vãn cẩn thận bôi kem chống nắng cho Tiểu Bảo, vừa dặn dò:
– Lát nữa con ra bãi cát chơi, nhớ tránh xa mép sóng nhé, biết chưa?
Lỡ khi cô kh chú ý, một đợt sóng lớn ập tới, mà đứng quá gần thì dễ bị cuốn ra biển, lúc đó thật sự sẽ nguy hiểm.
Tiểu Bảo gật đầu thật mạnh:
– Nhị thẩm yên tâm, con nhất định nghe lời!
Sau khi bôi chống nắng xong cho Tiểu Bảo, Lục Vãn quay sang Hoắc Minh Kiêu:
– cũng để em bôi cho một chút nhé?
chau mày cười:
– là đàn , cần gì chứ?
– Đàn thì cũng bôi, chẳng lẽ tia t.ử ngoại chừa ra? Lỡ như bị cháy nắng, bong cả một lớp da thì ?
Lục Vãn cố ý nói hơi quá, nhưng ngữ ệu lại mang theo sự lo lắng.
Hoắc Minh Kiêu lập tức cởi phăng áo sơ mi:
– Thế thì em bôi cho !
Nửa thân trên rắn chắc phơi bày ngay trước mắt. Các khối cơ bắp xếp hàng gọn gàng, mạnh mẽ đến chói mắt.
Vết sẹo trên n.g.ự.c đã lành gần hết, những vết thương khác trên cơ thể cũng đã hồi phục, nhưng vẫn còn để lại dấu vết khiến kh khỏi nhói lòng.
Cơ thể cường tráng , ai mà chẳng ngẩn ngơ?
Lục Vãn lập tức né tránh ánh mắt, dúi tuýp kem chống nắng vào tay :
– tự bôi , em kh hầu đâu!
Chưa có bình luận nào cho chương này.