Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)

Chương 1381: Nhị thúc, đỡ chiêu này

Chương trước Chương sau

Sau khi đưa lọ kem chống nắng cho Hoắc Minh Kiêu, Lục Vãn vừa định quay rời thì đã bị vươn tay kéo mạnh trở về, gọn gàng rơi vào vòng tay .

thấp giọng nói:

– Vãn Vãn kh chịu bôi cho thì thôi, vậy bôi cho Vãn Vãn. Tiểu Bảo, con ra ngoài chơi trước , nhị thúc muốn bôi chống nắng cho nhị thẩm.

– Dạ được ạ! – Tiểu Bảo nghe lời, vừa nghe liền lon ton chạy ra ngoài.

Lục Vãn: “…”

Đến cả Tiểu Bảo cũng bị “đuổi khéo”, Hoắc Minh Kiêu rốt cuộc định làm gì đây?

– Hoắc Minh Kiêu, làm gì vậy? Mau thả em ra, em còn nhặt vỏ sò với Tiểu Bảo! – Cô vùng vẫy, nhưng chẳng chịu bu.

– Đi nhặt vỏ sò cũng bôi chống nắng chứ. Đã bôi cho Tiểu Bảo, kh bôi cho ? – vừa nói vừa mở nắp lọ kem.

Lục Vãn liền trừng mắt:

– Em tay, tự bôi được, thả em ra!

– Thế thì đâu ý nghĩa. bôi cho em, em bôi cho mới đúng. Vãn Vãn muốn bôi cho trước, hay để bôi cho em trước?

Cơ bụng rắn chắc áp sát vào khiến chân cô như mềm nhũn.

– Đừng làm loạn nữa! Mỗi tự bôi cho , nh gọn hơn! – Cô lắp bắp đề nghị.

– Kh được. Hoặc em bôi cho bôi cho em, hoặc bôi cho em trước mới bôi cho . – dứt khoát, kh cho cô lựa chọn.

Nói , bàn tay to đã trực tiếp thoa kem lên vai cô.

Dù Lục Vãn cố gắng giãy giụa, cuối cùng cũng chỉ thể ngoan ngoãn để mặc làm.

Động tác của Hoắc Minh Kiêu cực kỳ dịu dàng. Ngón tay lướt qua làn da cô, mang theo cảm giác tê dại như luồng ện chạy qua, khiến cả cô run rẩy.

– Hoắc Minh Kiêu, nghiêm túc một chút ! Mau bôi xong để em còn ra chơi với Tiểu Bảo! – Lục Vãn thúc giục.

cong môi cười, cuối cùng cũng tăng tốc, nh đã bôi xong. Sau đó mới tự thoa cho bản thân, cả hai cùng nhau ra bãi biển.

Mới đến đây được hai ngày, chưa vội chụp ảnh cưới, cứ thả lỏng nghỉ ngơi trước đã.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-1381-nhi-thuc-do-chieu-nay.html.]

Tiểu Bảo đang chăm chú một con cua đào hang. Vừa th hai tới, bé liền reo lên:

– Nhị thúc, nhị thẩm, mau xem này! con cua nhỏ chui cả vào vỏ ốc luôn, kỳ lạ thật đó!

Lục Vãn mỉm cười giải thích:

– Đây gọi là cua ẩn sĩ. Chúng thường mượn vỏ ốc để làm nhà đ. Biển cả còn nhiều sinh vật thần kỳ lắm, sau này Tiểu Bảo từ từ khám phá nhé!

– Vâng ạ! – bé sáng bừng đôi mắt, lại chỉ về phía xa – Nhị thẩm, ở kia nhiều vỏ sò đẹp lắm, chúng ta nhặt !

– Được thôi, nào! – Cô kéo tay bé chạy về phía đó.

Hoắc Minh Kiêu đứng kh xa, lặng lẽ hai vui đùa, trong lòng tràn đầy mãn nguyện.

Chuyến lần này thật tuyệt. Sau này, gia đình họ nhất định thường xuyên ra ngoài du lịch như thế này.

Đợi Lục An lớn thêm chút nữa, thể tự chạy chơi như Tiểu Bảo, đến lúc đó hai em chắc c sẽ nô đùa trên bãi cát đến quên cả trời đất.

Trong khi Lục Vãn và Tiểu Bảo mải mê chơi đùa, vẫn chỉ yên lặng quan sát.

Chẳng bao lâu, Lục Vãn thì thầm bên tai Tiểu Bảo ều gì đó. bé lập tức cười tít mắt, liên tục gật đầu:

– Được, được!

Hoắc Minh Kiêu ngạc nhiên, kh rõ hai đang bày trò gì mà bí bí mật mật.

Một lát sau, Lục Vãn bước về phía , khiến ánh mắt dừng lại.

– Hoắc Minh Kiêu, đừng chỉ đứng đó. Mau đến đây chơi với chúng em ! – Cô gọi.

hơi nhíu mày:

– Chơi thế nào?

nhặt vỏ sò cùng thì vẻ… kh hợp lắm nhỉ?

Lục Vãn cười tinh nghịch. Ngay lập tức, từ phía sau vang lên tiếng hô:

– Nhị thúc, đỡ chiêu này!

“Bùm” một tiếng, một quả bóng nước bay thẳng tới, dội ướt sũng Hoắc Minh Kiêu, lạnh buốt cả sống lưng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...