Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 1386: Nguyện vọng của anh chính là cưới em
Mỗi bước của Hoắc Minh Kiêu đều vô cùng vững chắc, sợ rằng chẳng may làm Lục Vãn ngã.
Ngọn đồi nhỏ kia cũng kh xa lắm, cứ thế cõng cô đến nơi.
còn chuẩn bị cả tấm lót, để cô ngồi lên. Chờ Lục Vãn ngồi xuống, liền ôm cô dựa vào n.g.ự.c , l t.h.u.ố.c chống muỗi xịt lên cô.
– mang theo từ lúc nào vậy? – Lục Vãn ngạc nhiên, trước đó cô hoàn toàn kh hay biết.
– Sợ ở đây nhiều muỗi, nên chuẩn bị trước. – Hoắc Minh Kiêu đáp.
– Vậy còn khăn ướt? – Cô thử hỏi.
– . – lại lôi ra.
– Thế đồ ăn vặt? –
– bánh quy nhỏ. – tiếp tục đưa ra.
Lục Vãn bật cười:
– chẳng khác nào Doraemon với cái túi thần kỳ cả, muốn gì n. Kh ngờ đến cả đồ ăn vặt cũng mang theo bên .
– sợ em đói. Em muốn ăn kh?
– Đưa đây. – Cô nhận l.
Ngồi dựa vào vai , Lục Vãn gặm bánh quy, trong lòng ấm áp vô cùng. Kh ngờ Hoắc Minh Kiêu giờ lại tỉ mỉ và chu đáo đến thế.
M cử chỉ kh chỉ nói cho vui, mà thực sự vào từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống của cô.
Ăn được vài miếng, cô đưa nửa cái bánh đã c.ắ.n dở tới miệng :
– ăn kh?
Hoắc Minh Kiêu kh hề do dự, trực tiếp há miệng cắn.
chưa ăn hết, cô lại c.ắ.n tiếp, chẳng chút ngại ngần. Dù cả hai đã cùng chung giường, còn ngại gì chút vụn bánh?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-1386-nguyen-vong-cua--chinh-la-cuoi-em.html.]
Khi đang bận xoa t.h.u.ố.c muỗi cho cô, Lục Vãn bất chợt reo lên, chỉ tay lên trời:
– Hoắc Minh Kiêu, mau kìa, băng!
Một vệt sáng rực lửa xẹt ngang bầu trời, kéo theo chiếc đuôi dài, đẹp đến ngỡ ngàng.
Từ nhỏ, Lục Vãn chưa từng th băng. Khi , cô luôn mong ngóng thể th, bởi ta nói rằng chỉ cần ước nguyện trước băng, ều ước sẽ thành sự thật.
Điều ước khi của cô, là mẹ thể trở về… Vì thế, đêm nào cô cũng ngửa mặt trời, chờ đợi một ngôi băng xuất hiện, để gửi gắm hy vọng non nớt của .
Đến khi trưởng thành, cô mới hiểu tất cả chỉ là ảo tưởng đẹp đẽ con tự gán ghép mà thôi.
– th , đẹp thật. – Hoắc Minh Kiêu ngước lên, đúng lúc th chiếc đuôi sáng lóe.
lại quay sang Lục Vãn. Trong đôi mắt sáng rực rỡ kia, chợt nhận ra: cảnh đẹp nhất thế gian, cũng chẳng bằng phụ nữ bên cạnh .
Mưa băng kh hẳn giống trên mạng miêu tả, từng đợt rào rào rơi xuống. Thỉnh thoảng, chỉ một hai vệt lóe lên vụt tắt.
Lục Vãn nghiêng đầu dựa vào vai ngắm trời , còn Hoắc Minh Kiêu thì chăm chú cô.
Trong đêm yên tĩnh, làn gió mát thổi qua, khiến mọi thứ trở nên bình yên lạ thường.
Thời gian như chậm lại, ôm cô sát vào lòng, cho đến khi ánh sáng cuối cùng của băng cũng tan biến.
– Hoắc Minh Kiêu, ước nguyện chưa? – Lục Vãn khẽ nghiêng đầu hỏi.
– Ước nguyện? – thoáng ngẩn ra, vốn chẳng để tâm đến m chuyện này.
– Đúng vậy, trước băng ước nguyện chứ. kh mong ước nào ?
Hoắc Minh Kiêu cười khẽ:
– kh cần. Vì ước nguyện của đã thành hiện thực .
– Là gì vậy? Nói em nghe thử coi. – Lục Vãn càng thêm hiếu kỳ.
Ánh mắt sâu thẳm, nóng bỏng như muốn thiêu đốt cô. Đôi môi mím nhẹ, chậm rãi nhả từng chữ:
– Cưới em.
Chưa có bình luận nào cho chương này.