Sau Ly Hôn, Hoắc Tổng Truy Thê (Hoắc Minh Kiêu - Lục Vãn)
Chương 1387: Lại lén chụp cô
Trong khoảnh khắc , tim Lục Vãn như bừng nóng.
Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Hoắc Minh Kiêu, trong bóng tối, con ngươi sâu thẳm như một xoáy nước nơi biển sâu, đủ sức nuốt chửng l khác.
Giây phút đó, Lục Vãn nghe rõ nhịp tim rung động.
nói, nguyện vọng của chính là cưới cô.
Lục Vãn nhớ, trước khi đăng ký kết hôn, cô đã từng hỏi Hoắc Minh Kiêu xem ước nguyện nào chưa thực hiện hay kh. Cô muốn hoàn thành nó cho trước khi rời để tìm Zero.
Khi , Hoắc Minh Kiêu trả lời: muốn cưới em.
Chính vì câu nói mà cô đã bốc đồng, cùng bước vào cục dân chính, trở thành vợ chồng.
Giờ đây, nguyện vọng của đã thành hiện thực, thế nên kh cần hướng về băng để cầu nguyện nữa.
Lục Vãn bỗng đưa tay ôm chặt l vòng eo .
Kh cần lời nói nào, chỉ muốn ở giây phút này, ôm thật chặt.
Hoắc Minh Kiêu cũng ôm l cô, dịu giọng hỏi:
– Thế còn em, em đã ước ều gì?
– Em kh ước nguyện. – Lục Vãn mỉm cười, – Em đã qua cái tuổi tin vào băng . Hơn nữa, ều em mong muốn… cũng đã thành sự thật.
Nguyện vọng của cô đơn giản: mọi bình an. Và giờ, mọi thứ đều đang tốt đẹp.
Hai cứ thế ngồi cạnh nhau, mãi đến hơn bốn giờ sáng mới rời .
Trên đường xuống núi, Hoắc Minh Kiêu lại ngồi xổm xuống trước mặt cô:
– Lên , cõng em về.
– Kh cần đâu, em tỉnh táo , tự được.
– ở đây, em còn bộ? Lên .
Th kiên quyết, Lục Vãn cũng chẳng khách sáo nữa, dù m ngày nay quả thật quá mệt mỏi.
Cô lại lần nữa dựa vào lưng , để cõng về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-ly-hon-hoac-tong-truy-the-hoac-minh-kieu-luc-van/chuong-1387-lai-len-chup-co.html.]
Mưa băng đêm nay thực sự đẹp, nhưng lúc đó Lục Vãn chỉ lo mải ngắm, lại quên chụp ảnh.
Về đến nơi, cô vẫn nuối tiếc than thở:
– Biết vậy em chụp vài tấm .
Hoắc Minh Kiêu khẽ cong môi:
– đây.
– Hả? chụp được băng à? – Cô kinh ngạc.
– Cũng kh chắc đã chụp được băng… – Vừa nói, vừa mở album ảnh trong ện thoại.
Lục Vãn vốn còn nghi ngờ, nhưng khi th ảnh thì toàn thân cứng lại.
Đâu băng… mà toàn bộ đều là ảnh của cô!
Trong album, dày đặc những tấm hình chụp tối nay. Hầu hết là khoảnh khắc cô ngẩng đầu trời, ánh mắt chuyên chú, ngây thơ, mà cô hoàn toàn kh hề hay biết lúc bị chụp.
lướt đến một tấm, chỉ cho cô xem:
– Đây này, tấm này băng. Em muốn kh?
Trong ảnh, đúng lúc trên cao một ngôi băng xẹt qua, còn dưới đất là góc nghiêng dịu dàng của Lục Vãn.
Dù chẳng nhiếp ảnh gia, chỉ là chụp ngẫu nhiên, nhưng khung cảnh trời cùng nét đẹp của cô, lại thành một bức tr tuyệt mỹ.
– … lại lén chụp em nhiều như vậy từ lúc nào? – Lục Vãn đỏ mặt trách.
Hoắc Minh Kiêu thành thật:
– Khi em mải băng, th khoảnh khắc đẹp… nên muốn lưu lại.
Lục Vãn cầm l ện thoại , chậm rãi lướt xem, vừa ngạc nhiên vừa bất lực.
Cô từng nghĩ số ảnh trong buổi triển lãm chuẩn bị đã nhiều lắm . Nhưng so với album này, triển lãm chẳng thấm vào đâu.
Trong máy , tất cả đều là hình cô – vô số khoảnh khắc, vô số biểu cảm.
Hóa ra, những giây phút cô tưởng như bình thường, đều được lặng lẽ giữ lại, cẩn thận xếp vào kỷ niệm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.