Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 188: Anh ấy bị thương đều là vì em

Chương trước Chương sau

Minh Khê vội vàng đỡ lưng đàn , khuôn mặt nhỏ n tái mét vì sợ hãi, giọng nói cũng vì nước mắt dâng đầy mà nghẹn ngào kh rõ.

“Phó Tư Yến… tỉnh lại , đừng dọa em mà!”

Máu ở n.g.ự.c đàn vẫn kh ngừng chảy ra, mất m.á.u quá nhiều khiến khuôn mặt tuấn tú của trắng bệch bất thường.

Minh Khê hoảng loạn tột độ, gọi hết lần này đến lần khác.

“Phó Tư Yến, đừng ngủ, nói chuyện với em , được kh? Làm ơn, nói gì cũng được mà…”

“Đừng khóc nữa, ngốc ạ… kh đau chút nào…”

Phó Tư Yến dù mệt đến nỗi kh nhấc nổi tay lên, nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo.

th cô vì lo lắng, vì đau lòng mà nước mắt lăn dài, đôi môi tái nhợt của vẫn cố gắng nhếch lên nụ cười nhẹ.

Vết thương như được bôi thuốc tê, thật sự kh còn đau như trước nữa.

Cô… vẫn còn quan tâm , đúng kh?

Chắc cô kh biết… khoảng thời gian này, việc cô lảng tránh , né tránh mối quan hệ giữa hai , còn đau hơn việc bị đ.â.m một nhát.

Nhưng từ nhỏ đã quen giấu cảm xúc, kh thể như bình thường mà bộc lộ rõ ràng, chỉ biết dùng vẻ lạnh nhạt để che giấu.

“Minh Khê… đứa trẻ kh còn nữa, cũng đau lòng…”

Đôi môi trắng bệch của Phó Tư Yến mở ra từng chút một, mỗi chữ thốt ra đều như vắt cạn sức lực.

xin lỗi… em thể tha thứ cho kh…”

Sau khi ly hôn, chuyện về đứa con như một cấm kỵ mà cả hai đều mặc định kh nhắc đến.

Nhưng lúc này, muốn nói hết những gì trong lòng.

Đó là đứa con đầu tiên của , dù kh biểu hiện rõ ràng, nhưng nỗi đau trong lòng kh vì thế mà ít hơn.

Minh Khê nước mắt giàn giụa, vội vàng nói:

“Em tha thứ , em tha thứ cho chỉ cần bình an thôi…” Khi mất đứa con, cô từng hận đến tận xương tuỷ.

Hận đến mức mong c.h.ế.t .

Nhưng khi mang theo vết thương, bất chấp nguy hiểm mà cứu cô hết lần này đến lần khác, mọi oán hận bỗng chốc tan biến.

Giờ đây, cô chỉ mong bình yên.

Khóe môi Phó Tư Yến cong lên một cách khó nhọc: “ nhớ … em kh được nuốt lời…”

Minh Khê liên tục gật đầu, nghẹn ngào nói:

“Ừ… em kh nuốt lời… đừng nói nữa…” Minh Khê khóc đến kh thể ngừng lại.

Sợ im lặng thì lo, mà th nói chuyện lại sợ tốn sức.

Cho đến khi Phó Ninh Diễm xuất hiện, ý thức của Phó Tư Yến mới dần mơ hồ.

Tốt … cô an toàn .

Sau khi Phó Ninh Diễm đến nơi, lập tức cho trói hai kẻ xấu kia lại, đồng thời liên hệ với trung tâm xử lý tình huống khẩn cấp của núi Hồng Hương Trượng.

Vì vụ việc gây thương tích nghiêm trọng, núi Hồng Hương Trượng đã ều trực thăng cứu hộ đưa bị thương đến bệnh viện thành phố.

Minh Khê theo cùng đến bệnh viện.

Trong khi phẫu thuật, cô vẫn luôn chờ bên ngoài, đồng thời gọi ện th báo cho Văn Kỳ.

nh sau đó, Văn Kỳ cũng đến nơi.

Minh Khê toàn thân bê bết máu, lại cánh cửa phòng phẫu thuật đóng chặt, trong lòng bà như thắt lại, run giọng hỏi:

“Tiểu Khê, Tư Yến vậy ?”

Minh Khê còn chưa kịp trả lời, nước mắt đã trào ra:

bị đ.â.m dao…”

Sắc mặt Văn Kỳ lập tức trắng bệch, nghẹn ngào hỏi: “Kh trúng chỗ hiểm chứ?”

Minh Khê lắc đầu:

“Em kh biết… bị đ.â.m ở n.g.ự.c trái…”

Nghe vậy, Văn Kỳ như muốn ngã quỵ, mặt trắng bệch kh còn chút máu.

Minh Khê vội đỡ l Văn Kỳ, nước mắt càng rơi dữ dội: “Xin lỗi mẹ… Tư Yến… đều vì con mà bị thương…” Ngực Văn Kỳ đau nhói, thở kh ra hơi:

“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

Minh Khê vừa nấc vừa kể lại đầu đuôi sự việc, giọng khàn đặc. Văn Kỳ mất một lúc lâu mới thể nói thành lời:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Con ngoan… chuyện này kh trách con. Con là vợ nó, Tư Yến đương nhiên bảo vệ con.”

Trong lòng Minh Khê ngổn ngang trăm mối. Chuyện họ ly hôn, trước đây vì sợ làm nội đau lòng nên cũng giấu luôn cả Văn Kỳ.

Nhưng bây giờ… cô kh muốn lừa bà nữa. “Mẹ… con xin lỗi… tụi con đã ly hôn từ lâu …”

Văn Kỳ sững , môi mấp máy như kh thể tin nổi: “Hai đứa… đã ly hôn?”

Minh Khê đỏ mắt, gật đầu.

“Tiểu Khê, con hồ đồ quá! Tư Yến bên ngoài thì lạnh lùng, nhưng trong lòng nhất định là con mà!”

Văn Kỳ đau xót nói.

thương Minh Khê, nhưng đang nằm trong phòng cấp cứu kia là con trai duy nhất của bà.

Làm mẹ… kh đau lòng?

Minh Khê cắn môi, kh cãi lại được câu nào.

Văn Kỳ lúc này oán giận, đánh mắng cô, cô cũng kh oán trách.

Văn Kỳ cánh cửa phòng phẫu thuật đóng chặt, lại Minh Khê, cơn đau n.g.ự.c lại kéo tới, bà bỗng nhiên ngất .

“Mẹ! Mẹ!!”

Minh Khê hoảng loạn đỡ l Văn Kỳ, gọi hai tiếng nhưng kh th phản ứng.

Cô hốt hoảng hét lớn:

“Bác sĩ!!”

Ngay sau đó, bác sĩ đưa Văn Kỳ vào phòng cấp cứu khác.

May mắn là Văn Kỳ chỉ bị kích động quá độ, sau khi được cấp cứu thì mạch tim đã ổn định, chỉ cần nghỉ ngơi là được.

Minh Khê lúc này mới nhẹ nhõm thở phào, lại quay về khu ICU chờ Phó Tư Yến ra ngoài.

Phó Ninh Diễm cũng đến bệnh viện, nhưng lúc đó ca phẫu thuật vẫn chưa kết thúc.

Giang Mẫn Lạc cũng muốn đến, nhưng bị cha Giang ép đưa về nhà.

Lúc này, Phó Ninh Diễm tr như cà tím bị sương đánh, rũ rượi hết sức.

đã báo cho Phó Hoài Thâm, trong ện thoại, vẫn nói ngắn gọn như thường, nhưng Phó Ninh Diễm biết, khi về thì nhất định sẽ bị lột một lớp da.

Nhưng giờ kh lúc nghĩ chuyện đó.

liếc Minh Khê, toàn thân lấm lem, mặt mũi trắng bệch, chân còn dính máu, tr cực kỳ đáng lo.

từ từ tiến lại, giọng phần áy náy:

“Cô giáo Tiểu Minh, hay là chị nghỉ một chút , em tr hai cho.” Minh Khê kh , mắt vẫn dán vào cánh cửa ICU:

đừng gọi là cô giáo. kh hoàn thành thử thách của , đợi Phó tiên sinh trở về, sẽ chủ động từ chức.”

Giờ cô hối hận vô cùng. Nếu kh lên núi, lẽ sẽ kh gặp chuyện này.

Phó Tư Yến cũng sẽ kh chịu thương tích nặng như vậy. Xung qu lặng ngắt.

Phó Ninh Diễm hiếm khi tỏ ra rụt rè, kh nói thêm lời nào. Cuối cùng, cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra.

Bác sĩ th báo rằng Phó Tư Yến đã được cứu kịp thời, nhưng vết d.a.o chỉ cách tim một chút, lại mất nhiều m.á.u nên vào ICU theo dõi thêm.

Minh Khê thức trắng đêm ở ngoài ICU, kh chợp mắt. Đến gần trưa, Phó Hoài Thâm cũng đến bệnh viện.

Minh Khê vẫn ngồi ở cửa phòng ICU, Phó Ninh Diễm cũng chưa rời , chỉ là đêm qua mệt quá nên chợp mắt một lúc.

Phó Hoài Thâm bay chuyến đêm, trên mặc vest mỏng, kh khoác áo ngoài, rõ ràng là vừa xuống máy bay liền đến ngay.

Ông kh nói gì với Phó Ninh Diễm, mà thẳng đến trước mặt Minh Khê, đưa tay sờ trán cô.

Minh Khê cảm nhận được sự xâm nhập bất ngờ, theo phản xạ muốn né tránh, nhưng bị Phó Hoài Thâm giữ l tay.

Ánh mắt như lưỡi d.a.o sắc bén, chằm chằm gương mặt đỏ bất thường của cô:

“Cô sốt , để bác sĩ khám .”

Minh Khê giãy giụa nhưng kh thoát được, yếu ớt nói: “Cháu kh …”

Phó Hoài Thâm th nói mãi kh nghe, liền gọi y tá đưa cô kiểm tra.

Ông nói:

“Tư Yến tỉnh lại nhất định sẽ muốn gặp cô, cô định truyền bệnh cho nó à?”

Nghe vậy, Minh Khê kh còn chống cự nữa. Phó Hoài Thâm dịu giọng:

“Đi , ở đây .”

Sau khi Minh Khê rời , Phó Hoài Thâm bước đến trước mặt Phó Ninh Diễm, giơ tay tát một cái trời giáng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...