Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sau Ly Hôn Ông Chủ Theo Vợ Vừa Khóc Vừa Quỳ - Phó Tư Yến & Minh Khê

Chương 189: Không xứng với con trai tôi

Chương trước Chương sau

Cú đánh này cực kỳ nặng.

Khóe miệng Phó Ninh Diễm rướm máu, cũng vì mất thăng bằng mà loạng choạng đập vào bức tường phía sau.

“Rầm”

Một tiếng động trầm đục. Chắc hẳn đau.

Nhưng kh nói gì, nh lại đứng thẳng.

Trên khuôn mặt Phó Hoài Thâm vốn luôn ềm tĩnh, một sự giận dữ kh thể che giấu, cả lồng n.g.ự.c tràn đầy lửa giận.

“Phó Ninh Diễm, tao nu chiều mày, kh để mày làm càn!” Phó Ninh Diễm mấp máy môi, vẫn kh nói nên lời.

đang nằm trong kia là trai mày, nếu mệnh hệ gì, mày l cả mạng cũng kh đền nổi.”

Phó Ninh Diễm cuối cùng cũng chút sợ hãi, mắt đỏ ngầu nói: “Con xin lỗi, con… con kh cố ý, con cũng kh biết sẽ gặp chuyện này.”

Phó Hoài Thâm lạnh lùng vạch trần: “Ba chữ ‘con xin lỗi’ đó, chỉ thể an ủi chính mày thôi.”

Lời nói này gần như đã gạt sạch hết màu m.á.u trên mặt Phó Ninh Diễm.

Phó Hoài Thâm tiếp tục: “Tao nuôi mày mười lăm năm, thương mày mất mẹ, quá mức nu chiều, giờ xem ra là tao sai , mày xem mày giờ sống thành cái bộ dạng gì , xứng đáng với việc mẹ mày liều cứu mày kh?”

Phó Ninh Diễm đột ngột ngẩng đầu lên, mắt đỏ ngầu, hỏi: “Mẹ con… bà thật sự đã liều mạng cứu con ?”

B nhiêu năm qua, Phó Hoài Thâm chưa từng nhắc đến chuyện của mẹ .

cũng luôn nghĩ rằng là một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Phó Ninh Diễm túm chặt cánh tay Phó Hoài Thâm, gầm lên: “Nói cho con biết, kể hết mọi chuyện về mẹ con cho con!”

Ánh mắt Phó Hoài Thâm lạnh băng, “Cha đã hứa với mẹ con, đợi khi con năng lực sẽ nói cho con biết tất cả.”

Phó Ninh Diễm gầm lên: “Con muốn biết ngay bây giờ! Ba dựa vào đâu mà kh nói cho con biết!”

Phó Hoài Thâm kh lay chuyển, khẽ hất cánh tay Phó Ninh Diễm ra, nhàn nhạt nói: “Mày về , ở đây kh cần mày.”

Sau đó, Phó Hoài Thâm quay đến văn phòng bác sĩ để tìm hiểu tình hình.

“Lão Phó.”

Phía sau, Phó Ninh Diễm đột nhiên lên tiếng.

cười chua chát: “Con kh con trai ba kh.”

Ngay từ năm mười ba tuổi, Phó Ninh Diễm đã lén l tóc của và tóc của Phó Hoài Thâm để làm xét nghiệm ADN.

Kết quả cho th và Phó Hoài Thâm hoàn toàn kh quan hệ huyết thống.

Năm năm, trọn vẹn năm năm, đã giữ kín chuyện này trong lòng. Hôm nay, cuối cùng cũng kéo tấm màn che giấu cuối cùng ra.

Phó Hoài Thâm khẽ dừng bước, kh nói gì, quay rời . Đôi mắt Phó Ninh Diễm đỏ hoe, quay đ.ấ.m mạnh vào tường. Lập tức, m.á.u đỏ tươi rịn ra từ kẽ ngón tay.

dựa vào tường lâu mới quay lại.

Bất chợt phát hiện Giang Mẫn Lạc kh biết từ lúc nào đã đứng sau lưng .

Cô ta ngập ngừng, ánh mắt lộ rõ vẻ thương hại kh giấu được. Rõ ràng, cuộc đối thoại vừa cô ta đều đã nghe th.

Cô ta ấp úng mãi, nói: “Xin lỗi nha, tối qua trong lều…” Sắc mặt Phó Ninh Diễm thay đổi, phun ra lời: “Cút .”

Sau đó đẩy cô ta ra, kh quay đầu lại, sải bước thẳng ra ngoài. Giang Mẫn Lạc tủi thân cực độ, "Oa" một tiếng òa khóc.

Tối qua, cô và Phó Ninh Diễm chơi trò uống rượu trong lều, kh cẩn thận uống quá chén.

Sau đó, cô ngửi th một mùi hương thoang thoảng, giống mùi hương trên Tư Yến.

Cô liền vươn tay ôm l, trước khi mơ màng, cô còn ghé miệng lại, muốn dâng hiến nụ hôn đầu của .

Sau đó, cô kh còn nhớ gì nữa.

Nửa đêm, cô bị bên ngoài vào gọi dậy, mới phát hiện lại ngủ chung lều với Phó Ninh Diễm.

Cô sờ lên môi , cũng kh và Phó Ninh Diễm rốt cuộc hôn nhau hay kh.

Á á á á!!

Nếu đã hôn, vậy thì cô thiệt thòi quá!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đó là nụ hôn đầu của cô, cô còn chưa kịp nếm trải mùi vị gì, cứ thế mất một cách mập mờ.

Kh thể nào! Kh thể nào!

Hơn nữa Phó Ninh Diễm còn ghét cô như vậy... Hừ, cô cũng ghét ta được kh!

Minh Khê sau khi truyền dịch ở phòng bệnh thì ngất lịm vì kiệt sức.

Cơn sốt cao cộng với tinh thần căng thẳng tột độ khiến cô ngủ suốt một đêm dài.

Nhưng ngay cả trong giấc ngủ, cô cũng cảm th bất an, giật tỉnh dậy với mồ hôi đầm đìa.

ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ, hỏi y tá đang vào truyền dịch cho bây giờ là m giờ.

Sau khi y tá trả lời, Minh Khê mới giật nhận ra đã ngủ lâu đến vậy.

Cô lập tức vén chăn, bất chấp sự cản trở của y tá, rút ống truyền dịch vừa cắm vào tay và chạy về phía phòng ICU.

Đến phòng ICU, hỏi bác sĩ ở đó mới biết Phó Tư Yến đã qua cơn nguy kịch, sau khi tỉnh lại đã được chuyển sang phòng bệnh.

Minh Khê quay chạy lên tầng bệnh phòng.

Cô vẫn chưa hoàn toàn hết sốt, chạy được vài bước đã thở hổn hển, trán đầy mồ hôi.

Đến cửa phòng bệnh, hai vệ sĩ mặc đồ đen chặn ở lối vào, kh cho cô vào.

“Xin lỗi, thể làm phiền giúp th báo một tiếng, nói là Minh Khê muốn gặp được kh?”

Vệ sĩ mặt lạnh như sắt, cứng rắn từ chối: “Cô ơi, chúng nhận được lệnh là kh cho phép bất cứ ai vào.”

Minh Khê sững .

Vừa nãy bác sĩ kh nói Phó Tư Yến đã tỉnh ? Chẳng lẽ kh muốn gặp cô?

Nghĩ vậy, trong lòng cô âm ỉ lan ra nỗi khó chịu.

Nhưng cô kh muốn từ bỏ, liền ngồi xuống chiếc ghế dài cạnh thang máy.

Nghĩ rằng ngồi ở đây, gần hơn một chút, lòng sẽ dễ chịu hơn. Ngồi như vậy cho đến khi trời hơi tối.

Ngoài việc vệ sinh, Minh Khê kh ăn uống gì. Ngay cả vệ sĩ cũng đã đổi ca.

Một lúc sau, Minh Khê nghĩ nghĩ lại vẫn kh tin Phó Tư Yến sẽ kh gặp cô.

Cô tiến đến thương lượng với vệ sĩ: “ thể giúp hỏi một tiếng kh, nếu Phó tổng đồng ý, gặp mặt một lát ngay.”

Kết quả, nhóm vệ sĩ này cũng lạnh lùng như nhóm trước.

“Cô ơi, chúng cũng chỉ là nghe lệnh hành sự, xin đừng làm khó chúng .”

Minh Khê lại một lần nữa bị cản trở. Nghĩ hay là hỏi Văn Kỳ xem .

Vừa quay , cửa thang máy “nh” một tiếng mở ra.

Bước ra là một đàn trung niên vẻ mặt uy nghiêm, tóc vuốt gọn gàng, kh một sợi tóc con, kh nói lời nào cũng khiến ta cảm th áp lực khó hiểu.

Minh Khê thêm hai lần, một chút cảm giác quen thuộc.

Cô kh nghĩ nhiều, quay định về phía cửa thang máy, nhưng bị đó gọi lại.

“Đứng lại.”

Minh Khê theo tiếng gọi dừng lại, khẽ lộ vẻ nghi hoặc: “Chào .” Phó Thành Sinh khẽ nheo mắt, đánh giá: “Cô là vợ cũ của Tư Yến?”

Trước đây ta từng ều tra, ảnh Minh Khê trong tay, cô gái nhỏ khuôn mặt nổi bật, thật đẹp hơn trong ảnh, kh khó nhận ra chút nào.

Minh Khê nghe cách xưng hô của ta, trong lòng cũng suy đoán, gật đầu ngoan ngoãn đáp “”.

Phó Thành Sinh giới thiệu ngắn gọn: “ là cha của Tư Yến.” Quả đúng như Minh Khê dự đoán, cô lịch sự gật đầu: “Chào chú.”

Ánh mắt Phó Thành Sinh lạnh nhạt, “Chuyện Tư Yến đăng ký kết hôn với cô trước đây là giấu chúng làm, chúng hoàn toàn kh hề hay biết.”

Minh Khê lại kh hề hay biết, cô vẫn luôn nghĩ Phó Tư Yến đã báo với gia đình, thêm nữa Văn Kỳ cũng chưa từng nhắc đến chuyện này.

Cô kh biết Phó Thành Sinh bây giờ nhắc đến chuyện này ý gì, liền nín thở lắng nghe ta nói.

“Khi ở nước ngoài, nghe nói hai đã ly hôn, theo th ly hôn là tốt"

Phó Thành Sinh kh khách khí nói: “Thân thế như cô mà nói ra thì đúng là làm mất mặt nhà họ Phó chúng , một chút cũng kh xứng với con trai .”

Giọng ệu khinh thường của Phó Thành Sinh gần như tràn ra ngoài. Trong chốc lát, sắc mặt Minh Khê trắng bệch như tờ gi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...