Sau Này Em Lớn Anh Sẽ Cưới Em
Chương 1:
Đã lâu mới trở lại Việt Nam.
Sáu năm, quãng thời gian kh dài nhưng cũng chẳng là ngắn nếu so với cuộc đời của một con .
Sáu năm qua đã kh ngừng cố gắng kh vì bản thân mà còn vì một cô gái mà thương.
vẫn nhớ lần đầu tiên tới xóm trọ, khi là một sinh viên năm thứ nhất trường Y. Vừa mang túi đồ đến đặt ở cửa phòng thì một cô nhóc chừng tám, chín tuổi tới, giao cho một chùm chìa khoá.
“ là Dương kh? Bà chủ nhờ em đưa chìa khoá cho .”
ngạc nhiên:
“Em tên là gì? Em là cháu của bà chủ ?”
Cô bé vội lắc đầu:
“Em tên Quỳnh Chi. Em sống cùng bà nội ở đây. Phòng của bà cháu em ở cuối dãy trọ này. Tại mỗi em ở nhà chiều nay nên bà chủ gửi chìa khoá cho .”
cười cười, nói lời cảm ơn cô bé dọn đồ vào phòng.
Từ hôm đó, cô bé Quỳnh Chi trở thành một bạn của ở xóm trọ.
mới tới thành phố này nên còn nhiều thứ lạ lẫm. Nhờ “sự chỉ giáo” của Quỳnh Chi mà học được bao nhiêu ều “bổ ích”, nào là mua rau thì mua ở nhà bác Hoà cuối ngõ mới rẻ, mua thịt lại tìm tới quán nhà cô Phương vì cô Phương tốt tính, kh bán đắt cho khác bao giờ…
Mỗi lần nghe Quỳnh Chi kể chuyện, đều trêu cô già trước tuổi, ai kh biết cô mới học lớp ba còn tưởng m lời này là của một bà lão chứ.
nhớ thời gian bận ôn thi đến nỗi cơm cũng chẳng thể nấu. M ngày liền úp mì tôm ăn, chính cô bé Quỳnh Chi đã nấu cơm mang sang cho , cô bé nói:
“Bà em bảo thực mới vực được đạo. Nếu chỉ ăn mì tôm chắc c kh giành được kết quả cao đâu.”
Khi cảm động lắm nhưng cũng chỉ biết nói lời cảm ơn hai bà cháu cô bé.
thầm hứa với bản thân, sau này khi thành đạt nhất định sẽ tới tìm hai bà cháu Quỳnh Chi.
…
Năm học đầu tiên trôi qua thật nh.
vậy mà lại giành được học bổng du học ở tận trời Tây.
Ở cái xóm trọ nghèo , ai cũng mừng cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-nay-em-lon--se-cuoi-em/chuong-1.html.]
Ngày rời , cô bé Quỳnh Chi mếu máo:
“ ai dạy toán cho em.”
kh cầm được nước mắt, xoa đầu cô bé nói:
“Em th minh như vậy, chỉ cần chú tâm một chút nhất định sẽ học khá hơn.”
Quỳnh Chi l tay lau giọt nước mắt trên gò má của .
“ là đàn . Đàn thì kh được khóc.”
mỉm cười:
“Sẽ kh khóc. Sẽ luôn vui vẻ.”
Quỳnh Chi khẽ gật đầu:
“Như vậy mới ngoan.”
l một chiếc kẹp tóc nhỏ màu hồng từ trong túi áo đặt vào tay Quỳnh Chi:
“Cái này tặng cho em.”
Cô bé mỉm cười, l đồ tặng cài lên mái tóc đen nhánh của hỏi:
“ đẹp kh?”
khẽ gật đầu, vuốt nhẹ lên mái tóc của cô:
“ đẹp.”
…
Hình ảnh cô bé Quỳnh Chi năm nào đã theo suốt thời gian xa xứ.
Những lúc mệt mỏi, tưởng chừng như sẽ gục ngã lại nghĩ tới cô bé nụ cười toả nắng đó.
Sáu năm qua , và cô chưa từng liên lạc nhưng tin, chỉ cần trở về nhà trọ năm sẽ tìm được cô.
đã đoán đúng.
Bà cháu Quỳnh Chi vẫn ở tại căn phòng .
vui mừng, thu dọn đồ đạc vào một phòng trọ gần đó để khiến cô bất ngờ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.