Sau Này Em Lớn Anh Sẽ Cưới Em
Chương 2:
Sau khi thu dọn xong, liền tới bệnh viện nơi nhận c tác.
Đang cùng giám đốc bệnh viện tham quan một vòng thì một cô gái tầm mười lăm, mười sáu tuổi chạy tới ôm l :
“ Dương.”
xúc động, khoé mắt dần nóng lên:
“Quỳnh Chi, em làm gì ở đây?”
Cô mỉm cười nói:
“Em đợi được .”
xoa nhẹ lên mái tóc đen dài của cô. Mái tóc đó mỏng hơn và kh còn óng ả như trước.
giật nhận ra đó là dấu hiệu của bệnh nhân trải qua hoá trị liệu để ều trị ung thư.
Vị giám đốc bệnh viện mỉm cười:
“Thì ra đây chính là Dương của cháu hả?”
Nói xong, tiếp lời:
“Từ giờ gọi là bác sĩ Dương.”
Quỳnh Chi nhoẻn miệng cười:
“Bác sĩ Dương.”
Cô quay sang nói với :
“Em nuôi tóc từ lúc đó. Em muốn chờ về để khoe một chút thôi. Nhưng tóc em bắt đầu rụng , các chị y tá khuyên em nên bỏ nó.”
mỉm cười nhưng trong lòng lại cảm th chua xót.
“Để giúp em.”
…
Chiều tối hôm đó, giúp cô bỏ mái tóc dài của , mái tóc mà cô đã nuôi suốt sáu năm qua vì .
Cô tin nhất định một ngày nào đó sẽ trở về tìm cô như lời hứa năm nào.
Cô bật cười khi th trong gương:
"Tr em chẳng khác gì một con sâu cả.”
cười cười đưa chiếc t đơ cho cô:
“Giờ tới lượt em làm cho ?”
Cô ngạc nhiên:
“Làm gì chứ?”
nói:
"Cạo tóc cho . muốn chúng để kiểu tóc giống nhau.”
Cô cười lớn, đặt t đơ lại tay :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/sau-nay-em-lon--se-cuoi-em/chuong-2.html.]
“ ên .”
để t đơ xuống bàn đặt tay lên vai cô, mắt cô ôn nhu như nước:
“Quỳnh Chi, em nhớ lời cuối cùng nói trước khi rời kh?”
Cô khẽ gật đầu.
Tất nhiên là cô nhớ, nhớ rõ.
đã nói “Sau này em lớn, sẽ cưới em.”
Câu nói nó cô vẫn luôn khắc ghi trong lòng. Cô tin , tin vào lời nói của .
mỉm cười:
“Giờ em chưa đủ lớn. Chúng ta sẽ làm dần từng bước. Đầu tiên sẽ là mặc đồ đôi, để kiểu tóc giống nhau, ăn đồ ăn giống nhau.”
Cô nghe vậy liền bật khóc:
" Dương, thể em sẽ kh bao giờ lớn lên đâu. Sẽ kh…”
ôm chặt cô vào lòng.
" ở đây, nhất định chúng ta sẽ chiến tg. Em tin được kh?”
Cô khẽ gật đầu.
Cô tin.
Nói đúng hơn là cô hy vọng được sống.
Dương của cô về , cô thực sự kh muốn cả hai lại rời xa nhau một lần nữa.
…
Những ngày sau đó, tại bệnh viện thành phố, ta th một vị bác sỹ trẻ cứ hết ca trực là lại tới chăm sóc cho một nữ bệnh nhân đang ều trị ung thư.
Hai họ, một lớn, một nhỏ luôn cười nói vui vẻ.
Họ cùng nhau ôn lại những chuyện khi hai mới gặp mặt.
Họ cũng cùng nhau bàn tính tương lai.
Chỉ ều… tương lai đã kh thể diễn ra như dự tính của họ.
Thực ra Dương biết rõ bệnh tình của Quỳnh Chi, lời nói với cô là một lời nói dối nhưng chính cũng muốn tin vào phép màu. Một phép màu dành cho con gái yêu mến.
Cuối cùng, phép màu đã kh xuất hiện.
Quỳnh Chi rời xa khi cô vừa tròn mười bảy tuổi.
cô gái nằm bất động trên giường bệnh, nước mắt một lần nữa tuôn rơi, ôm cô vào lòng, khẽ nói:
“Sau này em lớn, sẽ cưới em.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.