Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sổ Tay Dưỡng Lão Nơi Hậu Cung Của Kế Hậu

Chương 1:

Chương sau

1

Hoàng đế đỗi tuấn tú, thế nên ta cũng vô cùng mãn nguyện với mối hôn sự này.

Chúng ta cùng nhau quỳ xuống tế bái tổ tiên, cáo lăng miếu rằng ta đã trở thành tân Hoàng hậu, sau đó lại dập đầu thỉnh an Thái hậu. Bà ta vừa mở miệng đã lập tức ca ngợi Tiên hoàng hậu: "Mộng Quân sớm quá. Tuy thời gian con bé tại vị kh dài, nhưng khắp chốn thâm cung này ai ai cũng kính yêu. nếu ngươi được bằng một nửa của con bé, ai gia cũng chẳng còn gì để oán thán nữa kh."

Tuy Hoàng đế kh lên tiếng, nhưng ta đoán chừng trong lòng lúc này cũng đang nhớ tới Từ Mộng Quân.

Ta ôn hòa nhã nhặn đáp lời: "Vâng, Mộng Quân tỷ tỷ hiền đức, thần quả thực kh thể sánh bằng. Chẳng lẽ ngày sau chỗ nào thiếu sót, lại kh thể mong nương nương và bệ hạ nể tình tỷ tỷ mà rộng lòng tha thứ cho thần đôi phần ."

Ta giương cờ trắng đầu hàng hơi sớm.

lẽ Thái hậu kh ngờ ta lại mượn gió bẻ măng lùi bước trơn tru đến thế nên bà ta vẫn hơi sửng sốt. Khóe môi Hoàng đế khẽ động đậy, nhưng rốt cuộc vẫn kh nói gì.

Thật vất vả mới xong hết các nghi thức rườm rà, trong tẩm ện cuối cùng cũng chỉ còn lại ta và Hoàng đế. cất lời: "Thái hậu hoài niệm Mộng Quân, mong nàng đừng để trong lòng."

Ta cười tủm tỉm: " bệ hạ lại lo xa thế, thần quả thực kh sánh bằng Mộng Quân tỷ tỷ mà."

thở dài một hơi não nuột: "Mộng Quân quả thực hiền thục, nhưng hiện tại nàng mới là Hoàng hậu nên cũng kh cần quá mức tự ti đâu."

Ta tỏ vẻ tò mò: "Nghe đồn trước kia Tiên hoàng hậu khoan dung với kẻ dưới, chỉ hận vì bạo bệnh mà qua đời. kh th những cung nhân hầu hạ bên cạnh tỷ lúc trước ở đâu nhỉ?"

Hoàng đế nhíu mày: " nàng lại hỏi chuyện này?"

Ta làm bộ thở dài: "Tuy tỷ tỷ đã xa, nhưng với tấm lòng từ bi của tỷ , ắt hẳn sẽ kh nỡ để cũ bên cạnh chịu cảnh bơ vơ kh nơi nương tựa. Tuy thần chỉ là kế vị, nhưng đã ngồi lên bảo tọa này thì cũng thay tỷ chiếu cố họ đôi phần."

Nét mặt Hoàng đế tức thì giãn ra: "Làm khó nàng lại lòng nghĩ cho Mộng Quân. Tuy nàng đã lòng như vậy, nhân thủ trong cung từ nay cứ giao phó cho nàng tùy ý định đoạt ."

Ta cười rạng rỡ: "Đa tạ bệ hạ."

Hoàng đế chăm chú khuôn mặt ta, kh kìm được mà cúi sáp lại gần: "Đêm nay là đêm đại hôn với Hoàng hậu, kh cần câu nệ dăm ba cái chuyện vặt vãnh này nữa."

Ta cười thuận thế ôm l , ngoan ngoãn vâng dạ.

Chậc, ngủ với ai mà chẳng là ngủ, nhắm mắt lại kêu vài tiếng là xong chuyện thôi.

Ngày hôm sau, tinh thần phấn chấn thượng triều gặp quần thần, còn ta cũng thức dậy từ sớm, an tọa ngay ngắn trên chính vị ở chủ ện.

Tuy c giờ chúng phi tần đến thỉnh an vẫn chưa tới, ta đã cho gọi những cung nhân từng hầu hạ Tiên hoàng hậu lên trước. Bọn họ dâng lên một xấp sổ sách dày cộp. Ma ma dẫn đầu với thái độ kh kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh, tiến lên bẩm báo: "Đây là những thứ Hoàng hậu nương nương để lại, đám nô tỳ chưa từng dám động vào."

Ta chỉ nhấp một ngụm trà Long Tỉnh th mát, chẳng nói chẳng rằng.

Đợi đến nửa ngày sau, bà ta mới miễn cưỡng mở miệng nói tiếp: "Tuy Hoàng hậu nương nương luôn đích thân xử lý mọi việc, nhưng sổ sách này mỗi tháng mới đưa tới một lần. đợi nương nương xem xong mới được chuyển đến Nội vụ phủ."

Ta thong thả đặt chén trà xuống, nụ cười trên môi kh hề thay đổi: "Đúng là một đám vô dụng."

Bà ta kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên . Ta vẫn tiếp tục giữ chất giọng ôn tồn: " đến quyển sổ bề dâng lên cũng kh biết xem, cứ từ Nội vụ phủ bưng tới lại bưng về thế? Vậy ta còn cần các ngươi làm cái thá gì nữa? Một đám phế vật, mau gọi Tổng quản Nội vụ phủ tới đây! Bảo ta tìm vài ma ma thâm niên, quen bề xem sổ sách tới thay vị trí của các ngươi. Chẳng lẽ trong cái chốn này, bản cung lại kh tìm ra được một kẻ biết tính toán ?"

Ma ma đứng trước mặt ta tức thì tái mét mặt mày, lắp bắp: "Nhưng... nhưng trước kia Tiên hoàng hậu nương nương đâu làm như vậy..."

Ta nhấc tay ra hiệu cho bà ta câm miệng: "Im ngay, kh th Đức phi đã tới , lát nữa hẵng nói. các ngươi mang tiếng là bên cạnh Tiên hoàng hậu mà lại chẳng hiểu chút quy củ nào thế hả?"

2

Các phi tần lũ lượt kéo vào, th âm nũng nịu yểu ệu như chim o ríu rít cất lên cùng lúc: "Thỉnh an Hoàng hậu nương nương."

Ta gật đầu ra hiệu: "Các vị bình thân."

Thực ra trong hậu cung cũng kh nhiều phi tần phong vị cao. Trong số các phi, chỉ Đức phi là theo Hoàng đế từ khi còn chưa lên ngôi. Lúc này nàng ngồi ở chiếc ghế đầu bên tay trái ta, mắt thẳng, dáng ngồi ngay ngắn, tr vô cùng chuẩn mực.

Ta nhàn nhạt nói vài câu xã giao khách sáo, lại phân phát chút lễ vật gặp mặt, định bụng kết thúc buổi thỉnh an nhàm chán ngày hôm nay.

Chợt Khương quý nhân đứng bật dậy. Sắc mặt nàng ta hồng hào, đôi mắt sáng rực rỡ: "Khởi bẩm nương nương, tần chuyện muốn bẩm báo. Hôm qua thái y vừa tới bắt mạch, chẩn đoán tần đã m.a.n.g t.h.a.i được ba tháng ."

Ta khẽ khựng lại.

Ừm, tuy Hoàng đế suốt ngày mở miệng ra là hoài niệm Từ Mộng Quân, nhưng xem ra chuyện đó cũng chẳng hề cản bước nỗ lực cống hiến để khai chi tán diệp cho hoàng thất.

Ta mỉm cười: "Tốt lắm, vậy ngươi cứ bồi dưỡng an t.h.a.i cho tốt, cần gì cứ nói với bản cung."

Mặt nàng ta ửng đỏ: "Vậy... ngày mai thần sẽ chuyển tới đây ở luôn nhé?"

Ta chớp mắt khó hiểu: "Ngươi nói cái gì cơ?"

Ma ma đứng bên cạnh cuối cùng cũng tìm được cơ hội chen mồm vào: "Khởi bẩm nương nương, ngày trước Tiên hoàng hậu nương nương vốn xót thương kẻ dưới, lại yêu quý trẻ con nên hễ phi tần nào t.h.a.i đều được đón đến Phượng Tê cung để tiện bề chăm sóc. Một là để bảo vệ hoàng tự, hai là để phi tần m.a.n.g t.h.a.i cơ hội thỉnh thoảng gặp được bệ hạ..."

Ta cười ngắt lời bà ta: "Nào Hoàng hậu nương nương nào? Bản cung đâu nói m lời đó."

Mặt ma ma thoắt x thoắt trắng: "Nô tỳ... nô tỳ lỡ lời, là Tiên hoàng hậu nương nương ngày trước..."

Ta thở dài ngắt lời: "Tỷ tỷ quả là tấm lòng của một mẹ hiền, bản cung thật sự theo kh kịp."

Nói , ta quay sang Khương quý nhân, dốc lòng khuyên nhủ: "Chẳng lẽ bản cung lại nói nặng lời với ngươi? Ngươi lười biếng trốn việc như vậy thì làm gánh vác nổi trách nhiệm làm mẫu phi của hoàng tử? Hay là ngươi vốn kh hề muốn nuôi dưỡng đứa trẻ này?"

Sắc mặt Khương quý nhân phút chốc trắng bệch, vội vàng biện bạch: "Nương nương minh giám! Tần tuyệt đối kh ý đó..."

Ta mặc kệ nàng ta, cứ tự lải nhải tiếp: " ngay cả thân thể của chính ngươi còn kh chăm sóc nổi thì l tư cách gì chăm sóc con trẻ? Thử hỏi qu quẩn lại, nếu các ngươi cứ thay nhau m.a.n.g t.h.a.i hết này đến khác, chẳng lẽ bản cung làm bà v.ú già cho từng các ngươi ? đến lúc đó bản cung còn hầu hạ ở cữ cho các ngươi luôn kh?"

Đức phi đột nhiên ngước mắt về phía ta. Nàng lập tức đứng dậy: "Nương nương bớt giận, tần và các vị tuyệt đối kh dám suy nghĩ vô phép như vậy."

Ta mỉm cười hiền từ: "Đức phi quả là hiểu chuyện."

Lời này vừa thốt ra, các phi tần khác cũng đành răm rắp đứng lên theo: "Xin nương nương bớt giận, tần sau này kh dám nữa."

Ta kh cho bọn họ ngồi xuống, chỉ lắc đầu thở ngắn than dài: "Các ngươi thật là, hết này đến khác... Chậc chậc chậc, thảo nào Thái hậu nương nương lại nói các ngươi như vậy..."

Ta ung dung thưởng thức dáng vẻ bồn chồn, đứng ngồi kh yên của bọn họ nửa ngày trời mới nhàn nhạt cất lời: "Được , đều lui xuống cả ."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đương nhiên ta kh hề bỏ sót những ánh mắt đầy vẻ oán hờn, phẫn nộ của bọn họ.

Từ Mộng Quân là một quá tốt. Nàng chăm lo lục cung, quan tâm hoàng tự, thậm chí hy sinh bản thân vì khác. Ta chép miệng than thầm một tiếng, tiếc là nàng đã c.h.ế.t . Nên giờ mới đổi lại thành một kẻ bất trị như ta lên thay đây.

Nghĩ đoạn, ta híp mắt cười, thong thả nhấp thêm một ngụm trà.

3

Tổng quản Nội vụ phủ nh đã dẫn theo vài ma ma từng đọc sách, biết xem sổ sách tới. Vừa bước vào ện, ta đã quỳ rạp xuống dập đầu thỉnh tội: "Xin nương nương minh giám... Kh nô tài kh chịu bề xem sổ sách, mà thực sự là do Tiên hoàng hậu nương nương quá mức cần kiệm, nô tài khuyên can cũng..."

Ta nhẹ giọng ngắt lời: "Câm miệng." Thật sự ta chẳng buồn nói nhiều với loại này.

Cung nữ đứng hầu bên cạnh th ta lộ vẻ kh kiên nhẫn, liền l lẹ nối lời: "Rõ ràng là ngươi làm ăn thất trách, vậy mà còn dám đổi trắng thay đen vu oan cho Tiên hoàng hậu nương nương! Nương nương nhà ta kính trọng Tiên hoàng hậu nhất, ngươi đổ tội như vậy là muốn ly gián ?"

Ta nghiêng đầu liếc nàng một cái, khóe môi khẽ mỉm cười.

Ma ma đứng bên cạnh từ nãy đến giờ mặt mũi đã tái nhợt như xác c.h.ế.t. Bà ta quỳ phịch xuống đất, khổ sở van xin: "Nương nương, Hoàng hậu nương nương, là lỗi của nô tỳ! Nô tỳ sẽ lập tức học cách xem sổ sách để san sẻ âu lo cùng nương nương..."

Ta vẫn ôn tồn đáp: " học? Ngươi học nh đến m thì bằng những vốn đã biết làm việc ngay trước mặt đây kh?"

Ta khẽ hất cằm, Tổng quản Nội vụ phủ lập tức chớp thời cơ giới thiệu: "Khởi bẩm, những này đều là những kẻ cực kỳ giỏi tính toán..."

Ánh mắt ta dừng lại ở một ma ma trong số đó: "Tr ngươi vẻ giống học đ."

Nàng cười khổ: "Nô tỳ tên Phương Ngôn Thu, ngày trước quả thực đọc qua kh ít sách thánh hiền, cũng thích tính toán."

Tổng quản Nội vụ phủ khúm núm giải thích thêm: "Nàng vốn là gia quyến của tội thần bị sung quân vào nội đình làm quan tỳ. Sau này th nàng biết chữ nên mới được đề bạt đến Nội vụ phủ làm việc."

Ta gật gù: "Vậy chọn nàng . Tuy vẫn mang nô tịch, nhưng từ nay ngươi đến hầu hạ bên cạnh ta, ít ra cũng giữ được thể diện."

Một tia sáng lóe lên trong mắt nàng : "Đa tạ nương nương ân ển!"

Ta quay sang cung nữ vừa l ch lên tiếng giúp ban nãy: "Ngươi tên gì?"

Nàng khom : "Nô tỳ là Hoàng O."

Ta bật cười: "Tên hay lắm, mồm mép ngươi l lợi, dáng vẻ cũng th minh."

Ma ma kia vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cố vớt vát: "Nương nương, nàng ta xuất thân là nô tỳ tội, nương nương thể giữ lại bên được chứ?"

Ta vẫn giữ giọng ệu thong thả, nhỏ nhẹ: "Đã vào cái nội đình này mà còn ai kh là nô tỳ của bản cung chứ? Xuất thân thì tính là gì, được việc hay kh mới là ều quan trọng. Ngươi đường đường là kẻ hầu hạ mà ngay cả m chữ nghĩa, tính toán cơ bản cũng kh biết, chỉ biết đùn đẩy hết mọi việc cho Tiên hoàng hậu. Chẳng lẽ kh tỷ bị đám vô dụng các ngươi làm cho lao lực đến sinh bệnh ? Hôm nay bản cung nhất định trút cục tức này thay tỷ . đâu!"

Nụ cười trên môi ta vô cùng dịu dàng: "Kéo ả ra ngoài vả miệng cho ta."

Hòa cùng âm th ván gỗ chan chát đập vào da thịt vang lên, ta uể oải chống cằm, răn đe: "Các ngươi nhớ cho kỹ. Bản cung kh giống Tiên hoàng hậu. Tỷ thiện lương, dịu hiền, còn bản cung thì lòng dạ hẹp hòi, lại hay thù vặt. Tuy Tiên hoàng hậu là thiên kim tiểu thư khuê các, nhưng bản cung chỉ là nữ nhi thứ xuất của Tướng phủ, từ nhỏ đã nuôi thả ở n thôn, chẳng biết m trò mưu hèn kế bẩn vòng vèo đâu. Các ngươi chỉ cần khắc cốt ghi tâm một ều: Bản cung vào đây là để hưởng phúc, tuyệt đối kh để tự chuốc l bực dọc vào thân."

Dứt lời bằng chất giọng mềm mỏng, ta từ từ đứng dậy: "Được , bản cung thắp cho tỷ tỷ nén nhang. cho tỷ biết, nỗi uất ức này của tỷ , bản cung sẽ từ từ tính sổ từng món một."

4

Thực ra ta chưa từng gặp Từ Mộng Quân. Ta chỉ được nghe d hiền thục của nàng.

Nay nàng chỉ còn là một bài vị nhỏ bé lạnh lẽo. Cho dù ngoài l nàng ra so sánh với ta, tâng bốc nàng lên tận mây x chăng nữa, thì nàng cũng đã yên giấc ngàn thu dưới suối vàng .

Ta thắp nhang, làn khói x lượn lờ mờ ảo mà não nuột than: "Mộng Quân tỷ tỷ à, tỷ đúng là tốt. Nhưng ở đời, tốt thường c.h.ế.t sớm. Tỷ cứ yên tâm, phần đời dang dở của tỷ, ta sẽ sống thay tỷ cho thật tốt."

Tuy kh chỉ là thứ xuất, ta thậm chí còn chẳng được nuôi lớn trong Tướng phủ. Một kẻ như ta mà cũng với tới được ngôi vị này, đủ th những gia tộc quyền quý ở kinh thành sợ hãi việc đưa nữ nhi vào cung đến nhường nào. Kh vì lý do gì khác, chỉ vì Từ Mộng Quân làm Tiên hoàng hậu quá đỗi xuất sắc, quá đỗi hiền thục.

Ngươi l gì để g đua sự hiền thục với một đã c.h.ế.t chứ?

Kế hậu nghe qua thì quyền cao chức trọng đ, nhưng cả đời chìm trong cái bóng của đã khuất, tr đấu đến kiệt sức cũng chẳng thể nào tg nổi.

Những gia tộc xót thương con gái đời nào chịu đẩy ruột rà vào cái hố lửa c.h.ế.t này. Tướng phủ nhà ta cũng chẳng nỡ để đại tiểu thư chịu khổ, nhưng may thay, họ vẫn còn một đứa con rơi là ta đây.

Năm ta vừa lọt lòng, Đại phu nhân bói toán ra bát tự của ta khắc với phụ thân, bèn xúi giục tống ta ra ngoài ền trang. Mẫu thân ta gật đầu đồng ý ngay. Bà ta vốn đã thất vọng vì ta chỉ là một nha đầu xui xẻo, chi bằng tống cho rảnh nợ, sẵn tiện l lòng Đại phu nhân.

Suốt ngần năm trời, Tướng phủ coi như kh đứa con này, bặt vô âm tín.

Ấy thế mà thánh chỉ vừa ban xuống, trí nhớ của bọn họ đột nhiên khôi phục một cách thần kỳ.

Ta được đón về phủ. Mẫu thân bao năm kh gặp ôm chầm l ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, đứa đệ đệ ta chưa từng biết mặt cũng rơm rớm nước mắt sụt sùi. Đại phu nhân thì vô cùng ra dáng chủ mẫu, phái chuẩn bị nước nóng thơm tho cho ta tắm rửa thay y phục.

Chẳng cần động tay nhóm lửa mà vẫn sẵn nước nóng tuôn ra như suối, những bộ y phục mặc trên mềm mại hơn bất cứ loại vải vóc nào ta từng chạm qua trong đời.

Thế là ta đồng ý mối hôn sự này kh chút do dự.

Khi , Đại phu nhân đứng ngoài cửa nói thầm với nha hoàn tâm phúc: "Ta th con r đó ngu ngốc đần độn, cũng dễ bề thao túng đ."

Ừ thì dễ thao túng cũng coi là một ưu ểm mà.

Nhưng thực ra hồi sống ở n thôn ta dữ dằn lắm. kẻ dám cướp miếng cơm m áo của ta, chiếm tiện nghi của ta mà ta lại để yên được? Ta nhất quyết đòi lại cho bằng sạch.

Cuộc sống ngoài kia quá ư cực khổ . Nên bây giờ ta chỉ muốn được sống những tháng ngày sung sướng thôi.

Ta sẽ kh tr giành với Từ Mộng Quân làm gì. Ta vốn dĩ đâu quen biết nàng. Ta vào đây là để làm một kẻ kh hiền thục mà.

Từ Mộng Quân xuất thân trâm thế phiệt, được dưỡng d.ụ.c thành lương thiện th cao, nhưng ta thì kh.

Sống quá tốt bụng thì sẽ rước khổ vào thân, mà khổ quá thì sống thọ cho được. Chỉ kẻ ác mới sống lâu ngàn năm.

Ta kh ý định làm hại ai, chỉ cần khác đừng hòng ức h.i.ế.p ta, ta hoàn toàn thể vào vai một kẻ ngu ngốc đần độn.

Nhưng trước hết, ta nhất định đối xử thật tốt, thật tốt với bản thân .

Chỉ đối xử tốt với khác thì dễ c.h.ế.t sớm, đối xử tốt với bản thân thì mới thể sống lâu trăm tuổi.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...