Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sổ Tay Dưỡng Lão Nơi Hậu Cung Của Kế Hậu

Chương 2:

Chương trước Chương sau

5

Chuyện ta mạnh tay trừng trị đám cung nhân cũ của Tiên hoàng hậu chỉ sau một đêm đã lan truyền khắp lục cung.

Nhưng ngẫm lại, nô tỳ làm sai bị chủ t.ử phạt cũng chẳng chuyện tày trời gì. Ngoài việc tạo thêm chút đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu cho các phi tần thì trên mặt nổi chẳng kẻ nào dám hé răng ý kiến nửa lời.

Chỉ là mỗi sáng đến thỉnh an, ánh mắt bọn họ ta đều chút kỳ quái. Đại khái là bọn họ đang nghĩ ta vừa hay ghen lại vừa cay nghiệt.

Hôm nay Đức phi nán lại sau cùng. Nàng hơi khom : "Nương nương, thần th cách xử lý sự việc gần đây của quả thật khiến ta nể phục."

Tr nàng vẻ hơi chạnh lòng: "Ngày trước Mộng Quân lúc nào cũng làm việc thâu đêm suốt sáng. Dù khuyên can thế nào, nàng cũng chẳng chịu quý trọng bản thân ." Th sắc mặt ta kh đổi, nàng vội vàng chữa lời: "Kh nàng kh tin tưởng khác, chỉ là đám nô tài bên cạnh nàng đứa nào cũng gian xảo lười biếng. Bọn chúng chỉ giỏi khua môi múa mép khen nàng hiền thục, cần kiệm, mà đâu biết để gánh vác nổi m chữ đó, nàng đã vắt kiệt bao nhiêu tâm huyết."

" hận thấu xương đám êu nô đó. Th tính nàng hiền lành, bọn chúng thi nhau lừa gạt, qua mặt nàng. Nhưng lại chẳng làm gì được, may mà nương nương đã trút cục tức này thay ." Nét mặt Đức phi tối sầm lại: "Nàng cái gì cũng tốt, chỉ sợ đời đ.á.n.h giá nàng làm chưa đủ tốt mà thôi."

Ta chẳng nói gì. Đức phi cũng kh muốn nghe ta an ủi, nàng chỉ đơn thuần là đang nhớ Từ Mộng Quân.

"Trong lòng nàng, một nửa tâm trí hướng về bệ hạ và Thái hậu, nửa còn lại hướng về gia tộc, chẳng chừa lại mảy may nào cho chính bản thân . đôi khi đứng trước nàng, th thật nhỏ nhen ích kỷ. thì lúc nào cũng so đo tính toán, được mất thiệt hơn..."

Ta nhàn nhạt ngắt lời: "Ích kỷ thì gì là xấu?"

Đức phi cứng họng: "Chuyện, chuyện này..."

Ta bảo: " muốn vị phân cao, muốn trang sức đẹp, muốn được Hoàng đế ân sủng lại là sai trái được?" Ta dốc lòng khuyên nhủ: "Ngươi đâu hại , cũng chẳng bày trò yêu ma quỷ quái, chẳng lẽ ngay cả nghĩ một chút cũng kh được ?"

Ta bồi thêm một câu an ủi: "Ngay cả việc ngươi muốn ngồi lên vị trí Hoàng hậu cũng là lẽ thường tình. Nếu ngươi oán hận ta cướp mất vị trí của ngươi thì lại càng bình thường hơn."

Nàng lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: "Tần nào dã tâm muốn làm Hoàng hậu!"

Ta ngẫm nghĩ một lát. Từ Mộng Quân để lại cho ta đám cung nhân cũ, để lại một mớ bòng bong trong hậu cung, và để lại cả bạn duy nhất của nàng. Dù ta cũng đã kế thừa vị trí của nàng, vậy thì tốt xấu gì ta cũng gom vào hết.

Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay Đức phi: "Ngươi đừng buồn nữa. Giờ ta ở đây , ngươi muốn trút giận lên kẻ nào, ta sẽ ra mặt thay ngươi."

Đợi nàng cáo lui, ta mới quay sang hỏi Hoàng O xem Đức phi và Tiên hoàng hậu quan hệ thế nào.

Nàng ngập ngừng một chốc thưa: "Tuy hơi quá lời, nhưng quả thực nô tỳ th Đức phi nương nương đáng thương." Th ta kh tỏ ý phật lòng, nàng mới bạo gan nói tiếp: "Chiếu theo lý mà nói, Đức phi nương nương vốn là cũ từ hồi bệ hạ chưa lên ngôi, lại sinh hạ được c chúa, năm xưa tiến cung ít ra cũng được sắc phong d hiệu Hiền phi hay Thục phi. Chỉ vì nàng hay nói đỡ cho Tiên hoàng hậu nương nương, thành thử lại khiến bệ hạ và Thái hậu nương nương cảm th nàng ..."

Nàng cứ ấp úng mãi, nhưng ta đã hiểu được hơn nửa, bèn xua tay ra hiệu kh cần nói thêm.

Ta từng gặp loại như vậy . Từ Mộng Quân thể là tốt, nhưng tốt đôi khi cũng mang lại lắm phiền toái. Những kẻ kh biết phân định rõ ràng giới hạn của bản thân là kẻ phiền phức nhất.

6

Từ ngày giao sổ sách cho Phương Ngôn Thu quản lý, việc lớn việc nhỏ trong cung cho Hoàng O quán xuyến, những chuỗi ngày của ta trôi qua nhàn nhã vô cùng.

Trừ cái khoản ứng phó với những lần rồng đến nhà tôm đột xuất của Hoàng đế vào ban đêm. À kh đúng, gọi là thị tẩm mới chuẩn.

chung, cuộc sống này trôi qua mượt mà đến khó tin.

Hoàng O còn tiến cử thêm một tỷ tốt của nàng đến hầu hạ bên cạnh ta, bảo rằng đó cũng là cũ trong cung, làm việc vô cùng cẩn trọng, tháo vát. Ta hào phóng gật đầu cái rụp: "Được, cho đến hết ."

Một biết chừa đường lui, biết nâng đỡ tỷ của , chí ít cũng là một kẻ trọng tình trọng nghĩa. Huống hồ nàng vẫn đang hầu hạ ta, đây đâu chuyện làm ăn mua đứt bán đoạn một lần, nàng chắc c sẽ kh dám đưa một đứa vô dụng đến làm vướng chân ta.

Thật sự quá đỗi thú vị. Bản thân nàng tên Hoàng O, tỷ của nàng tên Vân Tước (Sơn Ca), đúng là nguyên một bầy chim chóc hót ríu rít cả ngày.

Nha đầu Vân Tước này quả y như cái tên, thích hóng hớt, tọc mạch đủ chuyện lớn nhỏ trong cung. Hôm nay nàng lại tất tả chạy vào: "Nương nương, Thái hậu nương nương đổ bệnh , mau truyền thiện thôi."

Ta ngớ , kh hiểu ý nàng là gì.

Vân Tước căng thẳng giải thích: "Ngày trước cứ hễ Thái hậu nương nương long thể bất an, Tiên hoàng hậu đều túc trực hầu bệnh, m ngày m đêm liền kh màng ăn uống. Nương nương thân ngọc vàng, thể chịu nổi cảnh hành xác như vậy?"

Ta cạn lời.

Thực ra hồi lưu lạc ở ngoài cung nghèo rớt mồng tơi, khi ta nhịn đói m ngày liền mà vẫn è cổ ra làm việc nặng nhọc. lẽ do ấn tượng về một kẻ lười biếng, ham ăn biếng làm của ta dạo này ăn sâu vào tâm trí nàng quá nên nàng mới sốt sắng lo lắng thay ta chuyện vặt vãnh này.

Ta ngẫm nghĩ một chút: " chẳng ai khuyên can nàng thế?"

Vân Tước mím môi kh nói, nhưng ta đã tự hiểu.

Ta vỗ về nàng : "Đừng sợ, với lại giờ này truyền thiện cái nỗi gì?"

Quả đúng như lời nàng nói, chỉ hai khắc sau, ma ma bên cạnh Thái hậu đã hớt hải chạy đến truyền khẩu dụ: "Thái hậu nương nương long thể bất an, xin Hoàng hậu nương nương mau đến hầu bệnh."

Ta cứ ngồi ì tại chỗ, chẳng buồn đứng dậy.

Sắc mặt ma ma kia lập tức sa sầm: "Tiên hoàng hậu nương nương luôn l chữ hiếu làm đầu, nhất mực tuân thủ đạo hiếu để hầu hạ bề trên. Chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương định chối từ ? Một kẻ đại bất hiếu thì thể ngồi vững trên bảo tọa Trung cung?"

Ra vậy, hóa ra Tiên hoàng hậu kh chỉ c.h.ế.t vì lao lực mà khả năng còn c.h.ế.t vì đói nữa. Khi con ta bị bỏ đói đến kiệt sức, ngay cả sức lực để phản kháng tự bảo vệ cũng chẳng còn.

Ta bật cười: "Gấp gáp gì chứ, nương nương đã cho truyền thái y chưa?"

Ma ma nhíu mày: "Nương nương bị tái phát chứng đau đầu, đây là bệnh cũ ."

Ta thở dài: "Đau đầu thì gọi thái y, bản cung đâu biết chữa bệnh."

Bà ta trừng mắt ta giận dữ: "Vậy ý nương nương là kh chịu ?"

Ta lắc đầu nguầy nguậy: "Đi thì chắc c , nhưng đương nhiên kh thể chỉ một bản cung được." Ta quay sang O Nhi: "Mau bẩm báo với bệ hạ là Thái hậu nương nương trúng phong , xin bệ hạ tức tốc giá lâm!"

Hoàng O co cẳng bỏ chạy như bay.

Lúc này, ta mới thong thả đứng dậy, vuốt lại xiêm y: "Được , chúng ta thôi."

7

Lúc ta mò tới được Thọ Khang cung thì Hoàng đế đã an tọa ở đó tự lúc nào, đang kề cận chuyện trò rôm rả với Thái hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tay-duong-lao-noi-hau-cung-cua-ke-hau/chuong-2.html.]

"... Ai gia cũng đâu bệnh tình gì nghiêm trọng, cớ làm kinh động đến Hoàng đế."

"Mẫu hậu bảo trọng long thể mới là quan trọng nhất. Nhỡ mệnh hệ gì, đó chính là tội bất hiếu của nhi thần."

Thái hậu liếc th ta bước vào, mi mắt cũng chẳng buồn nhấc lên: "Ngươi bận rộn quốc sự trăm c nghìn việc, ai gia nỡ trách cứ ngươi, chỉ hận những kẻ rảnh rỗi mà lại vô tâm chểnh mảng."

Ta lững thững bước tới thỉnh an: "Thỉnh an nương nương. Thần vừa hỏi qua thái y, thái y nói nương nương chỉ cần tĩnh dưỡng là sẽ khỏe lại thôi, Bệ hạ kh cần quá lo lắng."

Hoàng đế lộ vẻ vui mừng an tâm: "Nếu đã vậy thì trẫm cũng yên lòng . Hoàng hậu, nàng thay trẫm hầu hạ mẫu hậu cho chu đáo..."

Ta lắc đầu quầy quậy: "Thần thể sánh bằng tấm lòng hiếu thảo tận tâm của Bệ hạ, chỉ xin được đứng bên cạnh phụ trợ bệ hạ chút đỉnh thôi."

Hoàng đế nhíu mày: "Hai ta là phu thê nhất thể, gì mà kh sánh bằng được."

Ta làm ra vẻ chợt bừng tỉnh ngộ: "Thì ra là vậy. Vậy thần xin thay mặt Bệ hạ ở lại hầu hạ nương nương."

Hoàng đế dặn dò thêm vài câu quan tâm l lệ l cớ bận rộn quốc sự lỉnh mất tăm. Vừa th bóng Hoàng đế khuất sau cánh cửa, khuôn mặt Thái hậu lập tức đ lại.

"Giờ ai gia già , gọi hầu kẻ hạ cũng chẳng xong nữa."

Ta vẫn cứ chôn chân đứng im một chỗ.

Cho đến khi cung nhân bưng lên một bát t.h.u.ố.c nóng hổi: "Nương nương."

Ta đắn đo một lát, rốt cuộc cũng tự bưng bát t.h.u.ố.c bước tới bên giường Thái hậu.

Bà ta khép hờ mắt: "Ngày trước, Tiên hoàng hậu luôn quỳ gối dâng t.h.u.ố.c cho ai gia."

Ta thản nhiên với l chiếc gối tựa mềm mại bên cạnh giường, kê xuống ung dung ngồi luôn lên đó. Ma ma đứng bên cạnh há hốc mồm định nói gì đó, nhưng lại bị cái uy thế bất trị của ta đè bẹp xuống.

Thái hậu đang nhắm tịt mắt nên chẳng rõ ta đang làm gì. Chỉ th thân ảnh ta thấp xuống thì vô cùng mãn nguyện: "Thôi bỏ , ngươi cứ thế mà... Á!"

Ta tỏ vẻ đau đớn xót xa tột độ: "Bị phỏng ? Nương nương, bị phỏng kh?"

Ai mà rảnh rỗi uống bát t.h.u.ố.c nóng bỏng mồm này chứ, rõ ràng là muốn ra oai phủ đầu ta đây mà. Nhưng tính ta lại thích nhất là trị đám ngựa chứng. Cứng đối cứng.

Bà ta tức ên , ngồi bật dậy: "Ngươi! Đồ bất trung bất hiếu nhà ngươi..."

"Bản cung bất hiếu cũng chính là Hoàng đế bất hiếu! đâu, mau truyền báo với Hoàng đế, Thái hậu nương nương đợi Bệ hạ khỏi liền tức giận trách mắng Bệ hạ bất hiếu, mau mời Hoàng đế tới đây cùng bản cung thỉnh tội!"

Hoàng đế chưa được bao xa lại lộn vòng quay lại.

Thái hậu ngượng ngùng đỏ bừng mặt: "Hoàng đế, ai gia..."

Nét mặt loáng thoáng hiện lên sự mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc thân thể Thái hậu thế nào ?"

Thái y ấp úng: "Chỉ cần tĩnh dưỡng là khỏe." Ý là chả bệnh tật gì ráo.

Hoàng đế trầm mặc giây lát: "Sức khỏe nương nương đã kh tốt thì đừng cho nhiều hầu hạ tấp nập ra vào nữa. Bản thân cũng bảo trọng, chớ nên tức giận. Quốc sự trên triều bận rộn, đôi khi nhi thần cũng kh chiếu cố xuể."

Mặt Thái hậu đỏ gay gắt: "Hoàng hậu việc gì cũng bẩm báo lại với Hoàng đế cơ đ."

Ta mặc xác bà ta, quay sang dặn dò thái y: "Đã là nương nương ngọc thể bất an, vậy chuyện ăn uống thường ngày nhất định thật th đạm. Đi dặn dò ngự thiện phòng, cứ bảo là theo phân phó của thái y, m tháng tới đây chỉ được dâng lên cháo trắng rau dưa để nương nương bồi bổ, tuyệt đối kh được dâng lên m món thịt cá nhiều mỡ màng."

"Món bánh hoa quế nhân gạch cua nương nương thích ăn nhất cũng dừng luôn , món đó tính hàn." Ta vờ vỗ trán suy nghĩ: "Đem sang cho c chúa của Đức phi , tiểu hài t.ử dương khí mạnh, ăn chút đồ hàn lạnh để át bớt hỏa khí cũng tốt."

Thật là phiền phức. ngày tháng tốt đẹp kh muốn sống lại cứ thích chọc ngoáy ta cơ.

Đã vậy thì tất cả nhịn ăn chung cho vui!

8

Từ ngày Thái hậu ngậm đắng nuốt cay ăn chay niệm Phật, thái độ của đám phi tần đối với ta càng thêm phần cung kính. Dù dạo gần đây Hoàng đế phần lạnh nhạt với ta, nhưng những phi tần đang đắc sủng như Phúc chiêu nghi hay Tần quý tần vẫn đối xử với ta nơm nớp sợ sệt, kính cẩn vô cùng.

Cái bụng của Khương quý nhân ngày một lớn, ta cho phép nàng ta miễn thỉnh an, nhưng nàng ta vẫn khép nép run rẩy: "Thỉnh an nương nương vốn là bổn phận của tần ."

Ta làm gì đâu chứ!

Đã vậy, ta dứt khoát quay sang dặn dò Đức phi: "Tuy Khương quý nhân hiểu chuyện như thế, Đức phi ngươi cũng nên chiếu cố nàng ta nhiều hơn đôi chút. Dù ngươi cũng từng sinh nở c chúa, kinh nghiệm dày dặn nhất trong cung. Đợi đứa bé của Khương quý nhân chào đời, Bệ hạ ắt sẽ ban thưởng cho ngươi kh ít đâu."

Thực ra thì, cung ện đã cắt cử sẵn sáu thái y, mười lăm bà mụ và thêm hai mươi cung nhân hầu hạ , làm gì đến lượt Đức phi mó tay vào việc gì nữa. Nhưng lời dặn dò này của ta, sau khi đứa bé ra đời, Đức phi cũng sẽ đường hoàng được chia năm xẻ bảy c lao.

lộc thì cùng hưởng chứ.

Khương quý nhân suy tư một hồi, nũng nịu ỏn ẻn: "Nương nương, tần một thỉnh cầu. Dạo này tần ăn ngủ kh yên, nương nương thể ân chuẩn cho những khác trong cung của tạm thời dời nơi khác được kh?"

Ta nhớ lại trong cung nàng ta còn một vị Liên đãi chiếu nữa, vốn là một kẻ tàng hình kh ai chú ý. Ta gật đầu cái rụp, lệnh cho Liên đãi chiếu dọn sang ở cùng Phúc chiêu nghi.

Liên đãi chiếu vốn là một mỹ nhân, ở chung với đang đắc sủng thì cơ hội được gặp Hoàng đế sẽ nhiều hơn, lỡ đâu thăng tiến được phong vị thì cũng thêm bổng lộc mà sống, chứ dựa vào chút tiền tháng của chức Đãi chiếu thì sống nổi.

Khương quý nhân đắc ý ra mặt: "Tần thể chuyển vào ở trong chính ện được kh? Đợi đến ngày hạ sinh cũng chỉ còn vài tháng nữa thôi."

Sinh hạ hoàng tự xong thì theo quy củ cũng sẽ được thăng lên hàng Tần, miễn cưỡng thì cũng tư cách vào ở chính ện.

Ta lại sảng khoái gật đầu đồng ý. Đằng nào để trống thì cũng vứt xó. Mà chuyện đó cũng ảnh hưởng gì tới chén cơm của ta đâu.

Liên đãi chiếu và Khương quý nhân thi nhau ríu rít tạ ơn ta. Rõ ràng cả hai đều vô cùng mãn nguyện với cách an bài này. Làm Hoàng hậu xem ra cũng nhàn hạ đ chứ.

Sau đó, ta còn sai đưa thêm vài khúc gấm vóc mốt nhất cùng ít trang sức lụa là sang cho Liên đãi chiếu. Nàng ta mà là kẻ hiểu chuyện thì ắt sẽ biết làm gì tiếp theo.

Kiếm tiền mà, luồn cúi chút gì đáng xấu hổ đâu. Nhẫn nhục cúi đầu thì cũng chỉ vì mưu sinh thôi, chứ bản thân ta cũng gì gọi là cốt cách cao ngạo đâu cơ chứ.

Ta chỉ thích ăn thịt vịt hóng gió thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...