Sổ Tay Dưỡng Lão Nơi Hậu Cung Của Kế Hậu
Chương 5:
17
O quý nhân và Liên quý nhân thi nhau hạ sinh hoàng tử.
Tuân theo giao ước từ trước, ta lần lượt đón hai hoàng t.ử đến ở cùng vài ngày, làm ra vẻ ta đã tận tâm nuôi nấng bảo ban.
Sau đó, ta định bụng sẽ tống khứ hai cục nợ về cho O quý tần và Liên quý tần tự gánh vác.
Nhưng chuyện kh như là mơ. O quý tần bị băng huyết trong lúc sinh nở, thái y đã lôi từ quỷ môn quan về mới giữ được nửa cái mạng. Nàng nằm thoi thóp trên giường, đôi mắt ầng ậc nước cầu xin ta: "Xin nương nương rủ lòng thương... thay chăm sóc đứa trẻ này."
Hoàng O vốn dĩ là một cung nữ cực kỳ l lợi cơ mà. Hồi còn hầu hạ bên ta, lúc nào nàng cũng hoạt bát, l ch quán xuyến chuyện lớn chuyện nhỏ kh ngơi tay.
Vậy mà giờ đây, vị O quý tần ốm yếu chỉ còn da bọc xương nằm liệt trên giường bệnh, gương mặt trắng bệch như tờ gi, lòng bàn tay lạnh ngắt đẫm mồ hôi hột.
Ta cúi thì thầm an ủi: "Được, khi nào khỏe lại, ngươi hẵng đến đón con về."
Việc sinh nở quả thực như dạo một vòng qua quỷ môn quan. Ta sống c.h.ế.t cũng kh chịu chửa đẻ nữa đâu. Muốn ngày tháng tốt đẹp thì cũng đừng vì lợi nhỏ mà bỏ đại cục, chẳng việc gì đem mạng ra cược.
Tiếc thay, trên đời này làm gì chuyện mọi thứ đều thuận theo ý . Nhưng Hoàng đế thì lúc nào cũng vỗ n.g.ự.c tự cho cái quyền sinh sát đó.
Vừa nghe tin ta kh muốn m.a.n.g t.h.a.i nữa, nét mặt lập tức sa sầm: "Hoàng hậu, đó là bổn phận của nàng."
Ta bình thản chằm chằm. làm hiểu được cảm giác cả bộ xương trên ta như bị tháo rời ra lắp lại, đến dáng cũng xiêu vẹo biến dạng là như thế nào. cũng đâu thể hình dung được cơn đau xé thịt nát xương nơi nửa thân dưới vào cái ngày ta lâm bồn nó thê t.h.ả.m nhường nào.
Sắc mặt ta cũng đ lại. Nhưng ngẫm nghĩ một lúc, ta vẫn kiềm chế mà bu lời: "Thái y đã chẩn đoán, thần trong vòng một năm tới kh thích hợp để thụ thai."
"Thái y nào nói?" Hoàng đế gằn giọng, hùng hổ dọa .
Ta nghiêng đầu, chẳng buồn đôi co với nữa: "Tuy thái y đã nói vậy, nhưng thần tự th bản thân cũng rõ ràng hơn ai hết. Thử hỏi còn ai thấu hiểu cơ thể này hơn chính bản thân thần ?"
Hoàng đế phóng ánh mắt lạnh lùng về phía ta: "Hoàng hậu, chẳng lẽ nàng thật sự kh chịu?"
18
Cuộc cãi vã giữa hai ta kết thúc trong sự gượng gạo, và suốt một thời gian dài sau đó, Hoàng đế chẳng thèm bước chân qua cửa tẩm cung của ta l một lần.
Chẳng lẽ tưởng làm thế sẽ khiến ta đau khổ vật vã chắc? Ta còn đang mong dỗi dai dai một tí cho khuất mắt chứ.
Ta bế tiểu c chúa tới trước bài vị Từ Mộng Quân khấn vái: "Ta l một chữ trong tên tỷ làm nhũ d cho con bé nhé, chịu kh?"
Ta chỉ mong con bé lớn lên đừng hiền lành dễ bị bắt nạt như Từ Mộng Quân là được. Ta khẽ cưng nựng má con bé: "Mau, gọi cô cô con."
Con bé "a a" hai tiếng, thế là coi như xí xóa.
Vào khoảnh khắc xuân tận hạ chí, Hoàng đế dẫn phi tần hậu cung đến ngôi chùa hoàng gia ngoại ô kinh thành ngoạn cảnh, bái Phật. Khương quý tần phấn khích ra mặt, dọc đường cứ bô bô cười nói rôm rả, thi thoảng lại vồ vập l lòng ta: "Nương nương, đằng kia kìa!"
Thực tình thì cảnh non nước ngoại ô qu quẩn lại cũng chỉ ngần , chẳng gì đặc sắc. Nhưng ta vẫn giữ nụ cười đúng mực: "Cũng khá đ."
Nàng ta cứ thế vô tình chen lấn Đức phi để được sánh vai cùng ta. Suốt cả buổi, nàng ta bám riết l ta kh rời nửa bước, lăng xăng sắp xếp mọi bái Phật, chơi đu tiên, tới cả việc thuyền dạo hồ.
"Nương nương th chỗ này vừa mắt kh?" Chiếc thuyền nhỏ tròng trành, vừa bước lên thuyền nàng ta lập tức đuổi hết kẻ khác xuống, chỉ giữ lại một ta và một nữ phu thuyền.
Vừa leo lên thuyền, bụng dạ ta đã biểu tình, đầu óc quay cuồng, buồn nôn đến phát bực. Nghe nàng ta hỏi han giả lả, ta đành ráng gượng cười đáp trả: "Cũng khá."
Đột nhiên nàng ta im bặt. Lúc nàng ta cất tiếng lần nữa, giọng ệu chợt trở nên sắc lạnh rợn : "Dĩ nhiên , xuất thân quê mùa thôn dã như nương nương thì đến m nơi bần hàn này mới th thân thuộc được."
Ta ngoảnh đầu trừng mắt nàng ta. Bóng chiều tà nhạt nhòa đổ xuống khuôn mặt Khương quý tần, xen lẫn những tia nắng hắt qua vòm cây soi rõ sự tàn nhẫn, thâm độc ẩn giấu trong mắt nàng ta.
"Thì ra ngươi vốn mang thù oán với bản cung từ lâu." Ta bình tĩnh dằn giọng: " ngươi lại dám làm vậy? Ai xúi giục ngươi?"
Chiếc thuyền con bồng bềnh giữa dòng nước kh một bóng bám theo, bên cạnh lại là ả lái đò chẳng rõ địch ta. Chỉ bằng chút mưu hèn kế bẩn của Khương quý tần chắc c kh thể dựng lên vở tuồng này.
Nàng ta đứng phắt dậy, từ trên cao chót vót phóng tầm mắt khinh miệt xuống ta: "Vốn dĩ tần cũng chẳng gan làm chuyện tày đình này. Nhưng chính nương nương đã dạy cái đạo lý kh vì trời tru đất diệt. Tính mạng tần kh chỉ nằm trong tay nương nương mà còn nằm trong tay Hoàng thượng. Một khi đã đường lui an toàn, mắc mớ gì tiếp tục chịu đựng sự chèn ép của nương nương nữa?"
Ta giận quá hóa cười: "Ta dạy ngươi á? Ta chăm sóc ngươi kh chu đáo chỗ nào?"
Nàng ta nghiến răng ken két, ánh mắt vằn lên tia uất hận: "Cùng là mang thai, ngày trước ai cũng được đón vào Phượng Tê cung, được rúc vào lòng Hoàng thượng, vừa được ân sủng vừa được tôn vinh. Vậy cớ đến lượt thì lại cấm cản? Dựa vào cái gì chứ!"
Từ Mộng Quân, mở to mắt ra mà xem cái tiền lệ tuyệt vời mà nàng để lại này!
Nàng ta bỗng nhiên cười gằn: "Một ả đàn bà nhà quê thô lỗ như ngươi mà cũng dám đè đầu cưỡi cổ ta ."
Ta nàng ta lên cơn ên bèn mỉa mai: "Ngươi cũng chỉ là đứa con gái của một tiểu quan thất phẩm thôi mà? Đừng ch.ó chê mèo lắm l."
Nàng ta lờ lời mỉa mai của ta, quay ngoắt , lợi dụng sự che c của ả lái đò phi phốc sang một chiếc thuyền con khác lẩn trốn. Ta đang vật vã vì say sóng cộng thêm sự cản trở của ả lái đò nên bị nhốt chặt trong khoang thuyền.
Nếu là ta của ngày xưa, thân hình vạm vỡ sức khỏe hơn thì dăm ba cái trò này ta dư sức xử đẹp cả hai ả trong vòng một nốt nhạc. Khốn nỗi từ khi sinh xong, sức lực của ta sa sút tr th.
"Cái đồ ác độc, ngươi chẳng bằng một góc Từ Mộng Quân!" Nàng ta để lại một câu c.h.ử.i đổng cuối cùng lủi mất.
Nực cười thật, thế ngươi cũng tự nhận tốt đẹp chắc? Ta thở hắt ra một tiếng.
Mặt trời sắp khuất núi . Nếu ta kh quay về đúng giờ, cái ghế Hoàng hậu này coi như đứt. Mà cho dù lết được thân tàn về đến nơi, chắc c ta cũng sẽ bị gán cho cái tội d tư th.
Hóa ra đây chính là bài học nhãn tiền mà Hoàng đế muốn dạy cho ta.
19
Cơn say sóng hành hạ khiến ta ói mật x mật vàng, miệng thì c.h.ử.i rủa ỏm tỏi.
Màn đêm bu xuống, bóng tối dần bao trùm l kh gian. Khó khăn lắm ta mới cạy được cánh cửa khoang thuyền. Nhưng giữa màn đêm đen kịt, ta chỉ th qu là những tán lá sen x rờn rợn , chẳng biết thuyền đang trôi dạt về phương nào.
" ai kh?" Ta vắt kiệt sức bình sinh gào thét.
Đêm càng về khuya, cảnh vật tĩnh mịch đến rợn , một bóng chim cũng chẳng . Trong lòng ta dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả. Mọi toan tính cuối cùng cũng đổ s đổ biển, như dã tràng xe cát. Cổ họng ta đau rát sau một trận nôn mửa vật vã lại thêm hò hét cả nửa ngày.
Thôi vậy. Ta gào thêm một tiếng l lệ cuối cùng bu thõng ngồi phịch xuống, bắt đầu toan tính chuyện hậu sự.
Đức phi chắc c sẽ nuôi dưỡng con gái ta t.ử tế. Nàng ắt hẳn cũng sẽ chiếu cố chăm sóc Vân Tước và Ngôn Thu đàng hoàng. O quý tần và Liên quý tần giờ đã yên vị ở vị trí chủ tử, nửa đời sau kh lo cơm áo gạo tiền.
Chỉ hận một nỗi cái tên súc sinh đáng c.h.ế.t nhất lại vẫn còn nhởn nhơ sống sót. Ta khạc ra một bãi nước bọt mang theo toàn bộ uất hận.
"... ai kh..."
Giữa kh gian im lìm như tờ, đôi tai con bỗng chốc trở nên thính nhạy lạ thường. Mừng rỡ như bắt được vàng, ta bật nhoài hẳn ra ngoài gào lên: "Ở đây!"
"Cứu ta với!"
Vừa dứt lời, một cơn ớn lạnh bỗng chạy dọc sống lưng. Lỡ như kẻ tới cứu lại là đồng bọn của Khương quý tần thì ? Ta hốt hoảng đảo mắt lục lọi khắp khoang thuyền, nhưng xui xẻo thay, trên thuyền ngay cả một tấc sắt phòng thân cũng chẳng .
"Ôi trời, vị nương nương nào đây? nương nương lại lưu lạc ở chốn này?"
Một giọng nói già nua cất lên. Đó là một cung nhân luống tuổi, mặc đồ lái đò, tay xách chiếc đèn lồng hình cá. Khi ánh đèn leo lét rọi rõ y phục trên ta, bà ngớ mất một lúc, cung kính dập đầu tạ ơn: "Hóa ra là Hoàng hậu nương nương!"
Ta thều thào hỏi: " nước kh?"
Bà vội vã đưa ta túi nước sạch, miệng lẩm bẩm thao thao bất tuyệt: "Tạ ơn những món quà tiết lễ nương nương ban thưởng hàng năm. Nhờ ân huệ của mà nô tỳ mới..."
Ta đầu óc rối tinh rối mù: "Quà tiết lễ gì cơ?"
Bà cười hiền từ: "Quý nhân hay quên thật. Năm Minh Đức thứ hai, đến đây lễ Phật, th đám chống sào như bọn nô tỳ vất vả cực nhọc nên đã đặc biệt ban cho một khoản ngân lượng hỗ trợ c việc. Khoản tiền đó vẫn được phát đều đặn hàng năm."
Tay ta khẽ run lên bần bật. Ta gả vào hoàng thất là vào năm Minh Đức thứ tư. Vị Hoàng hậu mà bà nhắc tới vốn dĩ kh là ta.
Mà là Từ Mộng Quân.
Ta thèm khát nốc ừng ực dòng nước bạc hà the mát, lòng trào dâng một nỗi chua xót, hổ thẹn tột cùng.
Trước đây, ta luôn khinh thường Từ Mộng Quân. Dù kh nói ra miệng, nhưng trong thâm tâm ta luôn dè bỉu sự lương thiện lỗi thời, cái tâm bồ tát ban phát lòng thương hại vô tội vạ của nàng. Ta cho rằng nàng quá ngốc nghếch, đã dung túng cho những kẻ rắp tâm hãm hại . Ta hận nàng lại chẳng rèn sắt thành thép.
Ta tự đắc cho là kẻ th minh xuất chúng, nh ninh chỉ cần lo thân là thể bình an vô sự trong cái chốn thâm cung đầy rẫy hiểm ác này. Nhưng dạo một vòng sinh t.ử mới ngộ ra, mạng sống của ta cuối cùng lại được cứu rỗi nhờ chính cái lòng tốt "thừa thãi" của Từ Mộng Quân.
Rốt cuộc, ta đang sống thay nàng ? Đang xả giận thay nàng ?
Biết đâu nàng vốn dĩ chẳng màng tới những chuyện ân oán tình thù đó. Nàng đơn thuần là một tốt, chỉ cần sống kh thẹn với lòng là quá đủ đối với nàng .
Liệu nàng... thực sự c.h.ế.t vì bệnh kh?
20
Mặt hồ này vốn th thương mọi ngả.
Ta tháo sạch sành s trâm ngọc, trang sức trên tóc dúi vào tay vị cung nhân già nọ. Dưới sự yểm trợ của bà , ta an toàn lủi về đội ngũ.
Đức phi đang rướn cổ ngóng tr, nét mặt xám ngoét. Chỉ đến khi th bóng dáng ta, nàng mới thở phào nhẹ nhõm được đôi chút: "Rốt cuộc nương nương đã đâu..."
Ta xiết c.h.ặ.t t.a.y nàng ra hiệu im lặng, thong dong tiến lại gần Hoàng đế.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
rũ mắt ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười ẩn ý: " Hoàng hậu lại nhếch nhác đến mức này?"
Ta khẽ khựng lại giây lát, nở một nụ cười vâng thuận tột độ: "Trên đường tới đây, thần bị vướng bận chút chuyện, xin bệ hạ lượng thứ."
Ánh mắt dò xét của lướt dọc khuôn mặt ta một hồi. Th ta vẫn ngoan ngoãn rũ mắt, hạ trong tư thế khúm núm bèn cất lời: "Thôi bỏ , nàng bình an trở về là tốt ."
Ta hành lễ thật sâu: "Đa tạ bệ hạ."
Đoạn ta xoay , an tọa ngay ngắn ở vị trí bên dưới . Ta đảo mắt lướt một vòng biểu cảm của đám phi tần. Việc ta biến mất dạng lâu đến mức này thì đố ai dám cho rằng đây chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Đứa thì tỏ vẻ sốt sắng lo âu, đứa thì bàng quan dửng dưng, đứa lại hiếu kỳ hóng hớt.
Duy chỉ khuôn mặt Khương quý tần là tái mét, cắt kh hột máu. Ta mỉm cười thân thiện với nàng ta. Vài vị phi tần nhạy bén dường như đã đ.á.n.h hơi được mùi nguy hiểm đang rình rập.
Nhưng ta chẳng thốt ra nửa lời. Sau khi trở về cung, ta cũng chẳng thèm ban lệnh trừng phạt Khương quý tần.
Dẫu vậy, những lời đồn thổi ác ý vẫn lan nh như dịch bệnh khắp hậu cung. Trong buổi thỉnh an sáng, Phúc chiêu nghi mỉa mai rành rọt: "Đáng sợ nhất là loại tiểu nhân hai mặt ném đá giấu tay." Tần quý tần cũng nhàn nhã nhấp ngụm trà phụ họa: "Tỷ tỷ bớt lời , cẩn thận ch.ó hoang vểnh tai nghe th lại nhảy xổng ra c.ắ.n tỷ một phát đ."
Bọn họ một trái một ngồi kẹp Khương quý tần vào giữa, kẻ xướng họa vô cùng nhịp nhàng. Chắc c Đức phi cũng chẳng để nàng ta được sống yên ổn.
Nhưng tâm trí ta lại đang xoay qu những mưu đồ khác. Muốn yên bề hưởng thụ cuộc sống an nhàn sung túc, chỉ dựa vào sự nỗ lực của một ta e là kh đủ. Lũ sâu bọ như Khương quý tần nhiều vô số kể, diệt cỏ thì nhổ tận gốc, ngăn nước thì chặn tận nguồn.
21
Hoàng đế cực kỳ ưng bụng với thái độ ngoan ngoãn phục tùng của ta dạo gần đây.
khen: "Dạo này nàng cũng ra dáng Tiên hoàng hậu đ."
Ta chỉ mỉm cười mím chặt môi, lặng thinh kh đáp.
lại cười hỉ hả: "Hai ta cùng sinh thêm một đích t.ử nữa ."
Sinh cái khỉ gió, ta còn cái kèn đám ma cho ngươi đây này!
Nhưng ngoài mặt ta vẫn ngước lên đầy âu yếm, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, thần cũng đang mong mỏi lắm đây. Mời bệ hạ dùng trà."
đón l chén trà nhấp một ngụm, chậc lưỡi cảm thán: "Hồi nàng m.a.n.g t.h.a.i Tứ c chúa, miệng lúc nào cũng càu nhàu oán thán."
Ngày trước, ta lang bạt kỳ hồ đem bạch quả lượm được đổi l tiền tiêu vặt của một vị lang băm. Cũng chính bà đã truyền dạy cho ta cơ man nào là những câu c.h.ử.i rủa cay độc.
Ta đăm đăm Hoàng đế nuốt trọn ngụm trà, bất giác nở một nụ cười thật tâm nhất từ trước tới nay. "Oán thán vốn dĩ là chuyện vô bổ nhất." Ta nói.
Nếu bất mãn với ều gì, cách tốt nhất là giải quyết triệt để nguyên nhân gây ra nó. Trước đây ta cứ ảo tưởng rằng nhún nhường, nhẫn nhịn sẽ đổi l cuộc sống thái bình, an ổn. Cũng may ta sớm nhận ra chân lý. Sau chuyến bái Phật trở về, ta đã thấm thía nỗi nhục này tận xương tủy.
Dăm ba cái hạng như Khương quý tần thì nhằm nhò gì, gã Hoàng đế đứng lù lù trước mặt ta đây mới chính là ngọn ác. Dẫu đích thân ra tay hay kh thì chính là kẻ đẩy Từ Mộng Quân vào cửa tử.
Ta mang ơn Từ Mộng Quân, nhưng ta kh bao giờ thể học theo tấm lòng bao dung vĩ đại của nàng. Suy cho cùng, ta chỉ là một kẻ hẹp hòi và ích kỷ.
Ta dịu dàng thỏ thẻ: "Dạo này tiết trời oi ả quá. Thần nghĩ cũng sắp đến ngày giỗ của Tiên hoàng hậu nên đã tự chủ trương trích một khoản phụ cấp chống nóng phát cho toàn bộ thái giám và cung nữ trong cung."
Nhưng ta muốn khác mãi khắc ghi c ơn của nàng. những tấm lòng tốt chẳng cần đáp đền, ta kh cố tình làm tốt, ta chỉ đơn thuần muốn báo ân Từ Mộng Quân mà thôi.
Hoàng đế làm như nghễnh ngãng, chỉ đặt chén trà xuống bàn, nhíu mày khó chịu: "M ngày nay trẫm cứ th miệng đắng ngắt, chẳng nếm ra mùi vị gì."
Lão lang băm năm xưa vì mến tính cách l lợi, chăm chỉ của ta nên trước lúc từ biệt đã dúi vào tay ta một bài t.h.u.ố.c bí truyền.
"Lỡ sau này con gả cho nhầm , thứ này ắt sẽ lúc dùng tới." Bà nháy mắt tinh nghịch với ta.
"Hiệu nghiệm lắm đ."
Sức khỏe Hoàng đế bắt đầu suy kiệt từng ngày. Thái y ra vào tấp nập nhưng cũng đành bó tay, chỉ chẩn đoán là do thời tiết nóng bức gây suy nhược, vào thu ắt sẽ tự khỏi. Còn ta thì đã trút được gánh nặng, vĩnh viễn kh còn nơm nớp lo sợ cảnh bị ép uổng m.a.n.g t.h.a.i nữa.
Hoàng đế ngáp dài một cái: "Trẫm mệt mỏi quá, chợp mắt một lát đây."
Ta khép nép vâng dạ, dặn dò cung nhân khiêng thêm chậu băng vào tẩm ện. Cầm chiếc chăn mỏng tang trên tay, ta chằm chằm Hoàng đế đang chìm sâu vào giấc ngủ, vứt phịch chiếc chăn sang một bên, tuyệt nhiên kh màng đắp cho .
Mặc xác chứ.
Ta bu ngồi bần thần bên mép giường, đưa mắt những chiếc lá ngoài song cửa đang ngả màu úa đỏ.
Kh biết mùa thu năm sau, ta đã được thăng chức lên làm Thái hậu chưa nhỉ?
Ngoại truyện của Đức phi
1
Ngày Hoàng đế băng hà, ta loáng thoáng bắt gặp nụ cười bí hiểm lướt qua trên gương mặt nàng .
Hoặc cũng thể nàng vốn dĩ chẳng buồn che giấu.
Ta vội đưa khăn tay lên che miệng khẽ ho khan một tiếng. Nàng lập tức hạ khóe môi xuống, bắt đầu rặn ra những tiếng nấc nghẹn ngào. Ta cũng cuống cuồng gục đầu xuống.
Triệu Tri Ý lúc nào cũng làm ta buồn cười. Đêm Trung thu năm đó, nàng giữ ta lại ngắm trăng. Uống ngà ngà say chút rượu trái cây, đôi mắt nàng lờ đờ mơ màng: "Triệu Tri Ý cái nỗi gì. Ngày trước ở thôn trang, ta toàn gọi ta là A Đào tiểu nương t.ử thôi."
A Đào.
Từ đó về sau, thỉnh thoảng ta cũng nũng nịu gọi nàng là A Đào. Nàng đáp lời nh thoăn thoắt, cười tít mắt hỏi lại: "Thế ngươi nhũ d kh?"
Ta sững một nhịp: "Ngày trước Mộng Quân hay gọi ta là Tiểu Ngọc."
Lúc ta mới ngỡ ngàng nhận ra, đã lâu lắm ta kh còn nhớ tới Từ Mộng Quân. Ngày đầu mới chập chững bước vào chốn hậu cung, nghe d Từ Mộng Quân làm Hoàng hậu, trong lòng ta khấp khởi mừng thầm. Nếu là nàng, ta chắc c sẽ kh bị ai o ép, bắt nạt. Nàng là thiện lương nhất thế gian.
Hai ta vốn quen biết nhau từ thời thiếu nữ. Cứ hễ buổi tiệc trà, ngắm hoa nào quy tụ các tiểu thư khuê các đất kinh kỳ là ta lại tình cờ chạm mặt nàng. Qua lại vài lần thì cũng nhẵn mặt nhau.
Nàng say đắm hoa mẫu đơn, đam mê hội họa và yêu thích hương vị trà nhài. Thỉnh thoảng vô tình chạm mắt nhau, nàng lại nở nụ cười ngọt lịm với ta, nụ cười dường như cũng thoang thoảng hương nhài th khiết.
Khốn nỗi, Hoàng đế lại say mê trà Long Tỉnh.
Từ ngày tiến cung, ta chưa từng th nàng nhấp một ngụm trà yêu thích nào nữa. Ngày xưa, nàng luôn tươi cười rạng rỡ gọi ta: "Tiểu Ngọc." Về sau, nàng luôn giữ chất giọng dịu dàng, chừng mực gọi ta: "Đức phi."
cảnh nàng bị o ép, ta kh nhẫn nhịn nổi mà bu lời cãi lại Thái hậu.
"Đức phi, ngươi nói xằng bậy gì thế? Việc hầu bệnh vốn dĩ là chức trách của bản cung."
"Hoàng hậu biết ều hiểu chuyện bao nhiêu, thì Đức phi lại nhỏ nhen hẹp hòi b nhiêu."
Ta đành l sự im lặng để che lấp nỗi uất ức trong lòng. Con gái nhỏ ngốc nghếch dùng đôi tay mũm mĩm vụng về lau hàng nước mắt của ta: "Mẫu phi đừng khóc nha."
Ta cũng chẳng hiểu cớ lại rơi nước mắt nữa. Nhưng dẫu vậy, những lần sau ta vẫn kiên quyết đứng ra tr luận bảo vệ nàng.
2
Trong khi đó, Triệu Tri Ý lại là một kẻ hung hãn, dữ dằn tột độ.
Nàng nhướn cặp l mày th tú lên, quát lớn: "Giữ bọn ngươi lại thì làm được cái tích sự gì? Đúng là một đám phế vật!" Làn da nàng mịn màng như bơ sữa, đuôi mắt hơi xếch lên, đôi mắt đen láy tròn xoe.
Từ ngày nàng xuất hiện, ta chẳng còn nuốt cục tức nào vào bụng nữa.
Ta luôn th nàng và Từ Mộng Quân là hai thái cực hoàn toàn đối lập. Nàng coi Thái hậu như kh khí, đối phó với Hoàng đế bằng thái độ cho lệ. Sự hiện diện của nàng trong cái chốn thâm cung này tựa hồ như một tên thổ phỉ x nhầm chỗ.
"Ta là một tên lưu m đ." Nàng ưỡn n.g.ự.c sửa lưng ta. "Ta đến đây là để hưởng phúc cơ mà."
Nàng lột phăng bộ tang phục bằng vải gai thô ráp, để lộ lớp y phục bằng cotton mềm mịn bên trong, thoải mái dang tay dang chân nằm ườn ra sập gỗ, tr hệt như một con mèo đang phơi bụng.
"Chỉ còn bốn ngày nữa là hết thời gian để tang ."
Nguyên nhân cái c.h.ế.t của Hoàng đế là bí mật động trời mà chúng ta cùng ngầm hiểu nhưng tuyệt nhiên kh ai hé răng. Ta chẳng rõ nàng đã giở thủ đoạn gì, nhưng ta dám chắc mười mươi là do nàng nhúng tay vào.
Ta đ.á.n.h tiếng nhắc nhở: "Bốn ngày nữa là ngươi bu rèm nhiếp chính đ."
Nàng cười nhăn nhở: "Sợ cái mốc xì, tới lúc đó tính." Nàng giống như một loài cỏ dại, ngang tàng, bất kham, sức sống mãnh liệt.
Sau này nàng lại vỗ vai ta đúc kết: "Hóa ra cuộc sống tốt đẹp kh chỉ là ăn sung mặc sướng, mà còn là thể sai bảo, đứng trên đầu trên cổ kẻ khác."
Hiếm hoi lắm ta mới mơ th Từ Mộng Quân. Nàng lại diện bộ trang phục thời con gái.
"Tiểu Ngọc, ta nợ ngươi một lời xin lỗi." Nàng thủ thỉ với ta: "Ta biết ngươi luôn coi ta là tri kỷ. Th ngươi bây giờ sống tốt, ta cũng mãn nguyện yên lòng ."
Ta lân la hỏi A Đào, liệu Từ Mộng Quân thực sự coi ta là một bạn hay kh?
Nàng ta bằng ánh mắt sâu thẳm: "Lúc nàng bác bỏ những lời bênh vực của ngươi, lẽ cũng chỉ vì kh muốn ngươi bị liên lụy mà thôi."
Những năm qua, nàng đối xử với mọi xung qu ngày càng rộng lượng. Ai ai cũng tung hô nàng dịu dàng, nhân từ, th tuệ, đoan trang.
Nhưng khi kề cận bên nàng , ta vĩnh viễn kh bao giờ gồng lên tr cãi thay nàng nữa. Nàng đã đủ mạnh mẽ để tự gánh vác tất cả .
Ta khẽ mỉm cười: "Ừm."
(Hết)
Chưa có bình luận nào cho chương này.