Sổ Tay Dưỡng Lão Nơi Hậu Cung Của Kế Hậu
Chương 4:
13
Sáng hôm sau Hoàng đế rời , ta bóng lưng mà rơi vào trầm tư.
Sau đó, ta quay sang dặn Ngôn Thu: "Mau truyền một vị thái y tính tình cẩn trọng, kín kẽ tới đây."
Lão thái y kính cẩn bắt mạch cho ta: "Nương nương thân thể khang kiện, chỉ cần tĩnh tâm ều dưỡng, ắt hẳn kh lâu nữa sẽ sớm mang long thai."
Ta hờ hững ậm ừ một tiếng: "Ngươi làm việc ở Thái y viện bao năm cũng thuộc hàng lão làng , Tiên hoàng hậu... từng m.a.n.g t.h.a.i bao giờ chưa?"
Thái y khựng lại giây lát, nhưng kh đáp.
Ta bật cười nhạt: " cũng đã xa , nói hay kh thì khác gì nhau đâu?"
Lão cúi đầu thấp giọng bẩm báo: "Tiên hoàng hậu nương nương... thể chất vốn yếu ớt, kh thích hợp cho việc sinh nở, đã m lần thụ t.h.a.i nhưng đều kh giữ được."
Chẳng là vì làm việc đến lao lực hay !
Ta bỗng nhớ tới bức chân dung của nàng treo trong Thái miếu. Đó là một khuôn mặt mỏng m, yếu ớt nhưng vô cùng kiều diễm. Nàng hẳn đã sống những tháng ngày cực khổ lắm.
Ta bất chợt nhận ra lý do vì Hoàng đế lại đồng ý cho một kẻ xuất thân hèn kém, tài năng mờ nhạt đến mức gần như vô hình như ta lọt vào d sách ứng cử viên cho ngôi vị Hoàng hậu. lẽ nhắm trúng cái xuất thân thôn dã, thân thể cường tráng, ăn no ngủ kỹ của ta.
Nhưng lẽ nào thực sự kh hề hay biết Từ Mộng Quân sức khỏe yếu ớt đến thế? Lẽ nào căn bệnh bộc phát của Từ Mộng Quân quả thực vô phương cứu chữa?
Ta hoảng hốt dập tắt ngay dòng suy nghĩ đang len lỏi trong đầu.
những chuyện trên đời này tuyệt đối kh được phép quá sâu vào. Càng đào sâu thì đêm càng mất ngủ. Ta kh muốn chuốc họa vào thân.
Ta lầm rầm khấn vái thắp cho Từ Mộng Quân nén nhang, cầu nguyện kiếp sau nàng đừng sống quá mệt mỏi nữa. Ngoài việc đó ra, ta cũng chẳng thể làm gì hơn.
Ta lại ngồi thẫn thờ. O quý nhân - tức Hoàng O - thận trọng bưng trà bước vào. Vừa th ta, nàng đã định quỳ sụp xuống.
Ta ngơ ngác kh hiểu gì: "Làm cái gì vậy?"
Nàng cúi gầm mặt: "Nô tỳ làm nương nương mất mặt ."
Ta đưa tay nựng yêu má nàng : "Con bé ngốc này, m chuyện nam nữ ân ái này làm chúng ta khống chế được? Mau đứng lên ."
Giọng nàng rầu rĩ: "Nô tỳ rõ ràng may mắn gặp được chủ t.ử tốt như nương nương, chịu bao ơn huệ của , vậy mà lại chẳng thể làm nương nương nở mày nở mặt."
Ta toan kéo nàng đứng lên, nhưng nàng càng nói càng nức nở. Ta đành phì cười trêu chọc: "Ngươi mà muốn báo đáp ta thật thì đẻ cho ta một đứa trẻ để ta bế bồng cho vui ."
O quý nhân lúc này mới phá lên cười xuyên qua làn nước mắt: "Nương nương!"
Thiết nghĩ chắc đầu óc ta cũng vấn đề thật .
14
Ta đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để vừa nối dõi mà kh chịu đau đớn. Đức phi hiến kế: "Hay nương nương xin nhận nuôi một đứa trẻ từ lúc lọt lòng, nuôi dưỡng từ nhỏ thì ắt hẳn nó sẽ thân thiết với thôi."
O quý nhân và Liên quý nhân l ch giơ tay xin phát biểu: "Nương nương, chọn tần ! Chọn !"
Ta xua tay bảo rằng ta chỉ thích ngắm nghía trêu đùa m đứa con nít lúc chúng sạch sẽ, thơm tho, vâng lời thôi, chứ ta hoàn toàn kh muốn làm mẹ của chúng. Mà cũng chẳng thiết tha gì làm cha của chúng.
Đứa trẻ mà kh gần gũi với cha ruột thì nếu kh vì sợ hãi cũng là vì oán hận, trường hợp tốt nhất cũng chỉ là lạnh nhạt xa cách. Ta chỉ muốn làm một vị "Hoàng hậu cô cô" nhàn hạ.
Đương nhiên ta kh dại gì bô bô cái suy nghĩ này với Hoàng đế, bởi ta thừa biết đang khao khát một đích t.ử đến phát ên .
Thế nên, cái buổi sáng ta nôn khan dữ dội , còn kích động tột độ hơn cả ta.
"Mau truyền thái y! Hoàng hậu hỉ !"
Ta buột miệng c.h.ử.i thề một câu. Đây là câu c.h.ử.i đổng mà tên lang băm lang bạt tứ phương dạy cho ta ngày trước.
Sau khi thái y xác nhận ta mang thai, Hoàng đế mừng rỡ ra mặt: "Đây nhất định sẽ là đích t.ử của trẫm! Hoàng hậu, nàng hãy dưỡng t.h.a.i cho tốt để sinh hạ hoàng nhi, đứa bé này nhất định sẽ th minh đĩnh ngộ, là một đứa trẻ hiếu thuận."
Con còn chưa chui ra mà ta đã nợ một đứa con trai th minh hiếu thảo đ. Cái cảm giác m.a.n.g t.h.a.i mà như tự dưng bị gán thêm đống nợ này thật sự vô cùng tồi tệ.
Thế nên ta thẳng tay đuổi cổ Hoàng đế ra ngoài.
Tâm trí ta trở nên u ám và vặn vẹo, ta ên cuồng trù ẻo đám phi tần còn lại trong cung mau mau chóng chóng t.h.a.i . Đã phúc cùng hưởng, họa thì cũng chia đều chứ!
Ta vừa quạt phành phạch vừa lầm bầm rủa xả. Dù đã qua tiết Tam phục từ đời nảo đời nào mà ta vẫn th nóng bức ngột ngạt. Ngôn Thu ra sức can ngăn: "Nương nương dùng ít đá lạnh thôi, e rằng khí lạnh thấm vào sẽ tổn hại t.h.a.i nhi."
Ta bực bội càu nhàu: " ngươi kh sợ nóng quá sẽ làm tổn hại đến nương nương nhà ngươi hả?"
Ngôn Thu phì cười: "Nữ nhân vốn yếu đuối, nhưng khi làm mẹ thì lại vô cùng mạnh mẽ. Chút đỉnh nóng nực này thì bõ bèn gì đâu thưa nương nương?"
Cái gì mà bõ bèn! Ta sợ đủ thứ trên đời này chứ. Ta kh những sợ nóng, mà còn sợ lạnh, sợ đau, sợ bị bỏng. Con ta sợ cái gì thì một kẻ m.a.n.g t.h.a.i như ta đều sợ hết.
Cái eo của ta đau đến mức đứng thẳng kh nổi, chỉ biết nhờ Vân Tước xoa bóp liên tục.
đám phi tần đó vẫn chưa chịu m.a.n.g t.h.a.i nhỉ? Ta hậm hực uất ức nghĩ thầm. Đã vậy thì ta cho bưng cơ man nào là trang sức lụa là tới thưởng thêm cho m tần phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tay-duong-lao-noi-hau-cung-cua-ke-hau/chuong-4.html.]
Cố lên m thím! Cái khổ này thể để một bổn cung gánh được!
15
lẽ những lời trù ẻo ngày đêm của ta linh ứng, O quý nhân và Liên quý nhân thay nhau được bắt ra hỉ mạch. Cung đình vắng bóng trẻ con ngày nào giờ đây tấp nập tin vui. Hoàng đế ta bằng ánh mắt đầy sùng bái, tôn sùng ta như hiện thân của Quan Âm Tống T.ử vậy.
Ta nghe thao thao bất tuyệt khen ngợi mà chẳng màng để tâm. Dạo này ta chẳng đêm nào ngon giấc. Ngồi thì chợp mắt được đôi chút, hễ ngả lưng xuống giường là trằn trọc thâu đêm. Định bụng ra ngoài tản bộ thư giãn gân cốt, nhưng lại được vài bước đã th xương cốt rã rời như cọ xát vào nhau đau ếng.
Tướng phủ lại đệ thẻ bài, lần này đưa nhà tiến cung để chăm sóc ta. Nghe đâu mẫu thân xót thương ta lắm, sợ ta vò võ một giữa chốn thâm cung. Nhưng ta chỉ th bà ta đang chê cái cáo mệnh tam phẩm mà ta kiếm về cho bà ta hơi thấp thì đúng hơn.
Ta phẩy tay với Ngôn Thu: "Kh rảnh tiếp."
Ta đang cực khổ c.h.ế.t sống lại đây này. Ta thừa hiểu cái đạo lý muốn được sống sung sướng, bình yên thì con ta đôi khi cũng nếm chút vị đắng của gian nan thử thách. Nhưng cái sự này quả thực đắng nghét kh nuốt nổi!
Ta c.ắ.n chặt răng nín nhịn những cơn đau quặn thắt từng cơn ở bụng, môi dưới tứa cả máu.
"Nương nương, cố gắng thêm chút nữa thôi!"
Giọng nói ấm áp của Đức phi văng vẳng bên tai ta như vọng lại từ một nơi xa: "Mau ngậm miếng sâm vào, thái y bảo vẫn còn một lúc nữa mới sinh được."
Ta thở dốc từng hồi, trong cơn tuyệt vọng bấu chặt l tay nàng : "Nương..."
Bàn tay Đức phi hơi sững lại. Sau đó ta nghe th giọng nói dịu dàng của nàng đáp lời: "Ừ, ta ở đây."
Ta nhắm nghiền mắt lại, mặc kệ cho mồ hôi và nước mắt hòa quyện đầm đìa trên khuôn mặt.
Đầu óc ta miên man nghĩ tới những lời chúc tụng vang dội khắp hậu cung vào cái ngày thái y chẩn ra hỉ mạch. Chúc mừng ta vì cái gì cơ chứ? Chúc mừng ta chuẩn bị dấn thân vào một cuộc vượt cạn thập t.ử nhất sinh, sống kh bằng c.h.ế.t này ? Đứa bé này vốn dĩ đâu sự lựa chọn của ta? Cái giá đắt đỏ này thật sự đáng giá kh?
Ta thều thào hỏi Đức phi bằng giọng run rẩy: "Lúc ngươi sinh nở, đau thế này kh?"
Nàng ân cần dùng khăn lau mồ hôi đầm đìa trên trán ta: "Đau lắm, nhưng lại ngập tràn hạnh phúc. Bởi kể từ khoảnh khắc , đã thêm một cô con gái ngoan hiền."
Ta gục đầu lên vai nàng , chẳng buồn lên tiếng nữa. Nàng khao khát được chào đón một sinh linh bé bỏng, cùng chung huyết mạch với đến thế, vậy nên sự đau đớn đó đối với nàng bỗng chốc trở nên ý nghĩa.
Thế còn ta thì ?
Một cơn đau xé ruột xé gan ập tới làm ta kh còn tâm trí đâu mà suy nghĩ vẩn vơ nữa, chỉ biết vô thức gồng rặn theo bản năng của cơ thể.
"Nương nương sinh ! Chúc mừng nương nương! Chúc..."
Tiếng chúc mừng vừa cất lên đã khựng lại. Ta tự hiểu ngay, ra là c chúa.
Thế cũng tốt. Ta kiệt sức lịm .
16
Đến lúc ta tỉnh dậy, Hoàng đế đã thượng triều. Theo như những gì ta biết về , thực ra đây chính là cách bày tỏ sự bất mãn.
Ta cũng chả biết hậm hực cái nỗi gì. ngồi mát ăn bát vàng, chẳng chịu đau đớn mà cũng thêm con gái. Cho dù khao khát con trai đến m thì chẳng trong bụng O quý nhân và Liên quý nhân vẫn còn hai mụn t.h.a.i để ngóng tr đó .
Đức phi an ủi ta: "Bệ hạ lúc nào cũng muốn một đích tử, thế mới vẹn toàn thập toàn thập mỹ."
Ta cười khẩy trong bụng. Nghe đồn đàn dưới nhân gian th nương t.ử sinh con xong giành nhau hầu cữ nhiều lắm, chứ chưa từng nghe đồn hễ sinh con xong là thiên hạ thái bình. Con gái ta rõ ràng xinh xắn đáng yêu nhường kia cơ mà.
Vừa nghĩ bụng thế xong thì tiểu c chúa mếu máo khóc ré lên. Hết đáng yêu . Ta vội vã đưa mắt ra hiệu cho cung nữ bế phắt nó ra ngoài.
Ngôn Thu xót xa đón l đứa trẻ, hờn dỗi trách móc: "Nương nương chẳng dỗ dành tiểu c chúa gì cả."
Vân Tước im bặt, hồi lâu sau mới lí nhí: "Nhỡ đâu O quý nhân với Liên quý nhân sinh hoàng t.ử thì làm bây giờ?"
Ta hờ hững bu một câu: "Thì cứ ban cho cái d nghĩa con nuôi, sau đó đứa nào về nhà đứa n, con ai n nuôi thôi."
Vân Tước mặt sưng mày sỉa: "Nô tỳ là đang lo lắng cho nương nương đ! Bệ hạ ngóng tr nương nương hạ sinh hoàng t.ử nhất, lỡ như làm khó nương nương thì biết làm ?"
Nàng kh hổ d là cái loa phát th chuyện bao đồng số một hậu cung. Quả nhiên lần sau Hoàng đế ghé thăm ta, sắc mặt cứ hầm hầm lầm lì, mũi chẳng ra mũi, mắt chẳng ra mắt. cúi c chúa bu một tiếng thở dài thườn thượt: "Thôi thì dung mạo cũng th tú..."
Ta giương đôi mắt chân thành tột độ : "Bệ hạ tuổi đời còn trẻ, thực sự muốn đích t.ử ngay lúc này ? Chẳng lẽ bệ hạ kh e sợ gì ư?"
Hoàng đế ngớ trố mắt ta. Ta thì cứ mạnh miệng nói hươu nói vượn: "Bệ hạ còn chưa đến tuổi nhi lập (30 tuổi). Nếu bây giờ đã hoàng tử, tới lúc bệ hạ ngũ tuần thì đích t.ử đã trưởng thành y hệt bệ hạ hiện tại. Chẳng lúc sẽ..." Ta bỏ lửng câu nói, làm bộ lo lắng sốt sắng chằm chằm.
Hoàng đế nín thinh kh đáp. Nhưng qua nét mặt đăm chiêu, ta biết đang chìm vào mớ suy nghĩ sâu xa.
"Hoàng hậu à, trong đầu nàng lúc nào cũng chứa đầy những ý tưởng kỳ quái." Cuối cùng bu một câu như vậy.
Và từ đó về sau, kh còn tỏ thái độ bất mãn với việc ta sinh c chúa nữa. lẽ trong thâm tâm vẫn hậm hực đ, nhưng những lời thao túng của ta đã tạm thời làm chùn bước. Chút tình cảm ấm áp len lỏi giữa hai ta vào cái đêm mặn nồng kia giờ đây đã tan biến như bong bóng xà phòng.
Hai ta lại trở về trạng thái tương kính như tân.
trò chuyện với ta đều tuân thủ nguyên tắc giới hạn trong những chuyện Hoàng hậu cần biết, ngoài ra hai ta hoàn toàn chẳng tiếng nói chung nào.
Bề ngoài vào vẻ chúng ta là một đôi bích nhân xứng lứa vừa đôi. ều ta th nhàm chán vô vị, còn thì khinh bỉ sự thô kệch quê mùa của ta.
Ở đời, các cuộc hôn nhân đến cuối cùng cũng rơi vào cái ngõ cụt này thôi. Chỉ là ta và đã đường tắt, đốt cháy giai đoạn của 20 năm mặn nồng ban đầu mà thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.