Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 497: Kiểu Quen Thuộc Từng Làm Vợ Chồng
Mùng ba Tết, cả nhóm leo Trường Thành, lại thêm một ngày chơi đùa ên cuồng.
Mùng bốn Tết, Đường Kh Th bay sang Hương Cảng đến nhà họ Hoa, Hà Dực Thành về quê, Tạ Trường Tuế tháp tùng Dư Xác về quê vợ, Ninh Nghiên và Cố Trạch Dã cùng nhau về Thâm Thành, còn Tô Diệp định thăm thầy giáo cũ mới quay về sau.
Sau khi tiễn đám Cố Trạch Dã tại cổng khách sạn, Tô Diệp xách theo những phần quà đã chuẩn bị sẵn, bắt xe đến nhà thầy giáo.
Gõ cửa nhà thầy, khi thầy Đàm th cô thì kinh ngạc vô cùng, mất vài giây mới dám nhận : "Tô Diệp?"
"Thầy Đàm, chúc mừng năm mới, em đến chúc Tết thầy đây ạ." Tô Diệp mỉm cười chúc Tết.
Lúc này thầy Đàm mới chắc c là cô, vội vàng mời vào nhà: "Vào , mau vào ! kh gọi ện trước một tiếng, lỡ thầy kh nhà thì ."
"Em muốn dành cho thầy một bất ngờ mà." Tô Diệp bước vào trong, qu một lượt cười nói: "Nhà thầy Đàm chẳng thay đổi chút nào cả."
"Khéo cho em vẫn còn nhớ nhà thầy tr thế nào." Thầy Đàm l đôi dép lê cho cô thay.
Tô Diệp cúi đầu , vẫn là đôi dép ngày trước cô hay , sống mũi kh khỏi cay cay: "Thầy vẫn còn giữ dép của em ạ."
Thầy Đàm hừ nhẹ: "Thầy đâu giống ai đó, là quên luôn, bao nhiêu năm trời chẳng thèm tới thăm thầy."
Biết sai, Tô Diệp đặt đồ xuống liền chạy lại làm nũng: "Em xin lỗi mà thầy Đàm. M năm nay em thực sự chút thân bất do kỷ, thầy đại nhân đại lượng đừng giận em. Thầy đ.á.n.h em mắng em thế nào cũng được, chỉ xin thầy đừng giận nhé."
Thầy Đàm lập tức mềm lòng, vỗ một phát vào cánh tay đang ôm l của cô: "Lớn chừng này còn giở trò ăn vạ."
"Hì hì." Tô Diệp mặt dày nói: "Dù lớn bao nhiêu thì trước mặt thầy em vẫn là trẻ con thôi."
"Cái con bé này." Thầy Đàm cười ấn nhẹ vào trán cô, vẻ mặt đầy sự bất lực.
Tô Diệp biết đã vượt qua cửa ải, kéo thầy Đàm ngồi xuống sofa như ở nhà , còn dùng lực nhún nhún hai cái: "Ừm, ngay cả sofa cũng vẫn là bộ cũ."
Thầy Đàm th cô vẫn thích nhún sofa chơi như ngày xưa thì kh nhịn được cười: "Đúng là chẳng thay đổi tí nào."
"Kh thể nào." Tô Diệp xoa xoa mặt: "Lúc ra khỏi nhà em đã soi gương kỹ lắm , rõ ràng là xinh hơn trước mà. thầy kh rõ kh, thầy kỹ lại xem nào." Cô đưa sát mặt vào mặt thầy Đàm.
"Ha ha ha!" Thầy Đàm bị cô chọc cho cười ngặt nghẽo, đưa tay bấu nhẹ vào má cô: "Cái mặt từng lên đêm hội mùa xuân khác, dày hơn hẳn đ."
"Thầy th em ạ?" Tô Diệp gãi đầu hơi ngại ngùng: "Năm nay em chỉ múa phụ họa cho ta thôi." Kh tiết mục riêng nên cô cũng kh dám khoe.
"Phụ họa thì chứ, học trò của thầy được lên đêm hội mùa xuân múa phụ họa thầy cũng th tự hào. Hơn nữa, ở đài truyền hình Bắc Kinh đó đâu còn là phụ họa nữa. Thầy th em trên tivi mà vui kh tả xiết, thầy biết em nhất định sẽ thành c mà, chỉ là chuyện sớm muộn thôi." Thầy Đàm nói với vẻ đầy tự hào.
Tô Diệp được khen thì cười hì hì: "Kh chút thành tựu nào em cũng chẳng dám đến gặp thầy."
Năm đó khi chưa tốt nghiệp, thầy Đàm đã giúp cô được một suất trong đoàn múa Bắc Kinh, lẽ ra cô đã đạt được thành tựu như hôm nay từ sớm . Nhưng vì đoàn múa Mộng Khởi mà cô đã từ bỏ, lúc đó thầy Đàm mắng cô là đồ cứng đầu, đồ lừa bướng, sớm muộn gì cũng hối hận.
Hối hận thì cô chưa từng, nhưng lúc sự nghiệp còn mờ mịt, cô đúng là kh mặt mũi nào đến gặp ân sư.
"Đồ lừa bướng!" Thầy Đàm ấn mạnh vào trán cô: "Cứng đầu cứng cổ, hèn chi chịu khổ."
Nghe tiếng mắng quen thuộc, Tô Diệp cảm th vô cùng thân thiết, mặt dày nói: "Lâu lắm em kh nghe thầy mắng, thầy mắng thêm vài câu nữa ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-497-kieu-quen-thuoc-tung-lam-vo-chong.html.]
"Cái đồ tiện cốt đầu (xương cốt thấp hèn) nhà em." Thầy Đàm hừ lạnh: "Thầy đâu rảnh rỗi mà phí sức lực đó."
Tô Diệp cười ngây ngô, tựa đầu vào vai thầy Đàm: "Thầy ơi, em nhớ thầy lắm."
Thầy Đàm đối với cô kh chỉ là thầy giáo mà còn là thân. Sau khi tình cờ biết mẹ cô sống thực vật nhiều năm, thầy thường mượn đủ mọi lý do để gọi cô đến nhà ăn cơm, giặt quần áo cho cô, chăm sóc khi cô ốm, nấu mì trường thọ vào ngày sinh nhật, và thu nhận cô vào đêm giao thừa khi cô kh muốn về nhà để gói sủi cảo cho cô ăn.
"Cái đồ kh lương tâm nhà em, m năm đầu còn tin tức, còn biết đến thăm thầy. Nhưng m năm trước đột nhiên bặt vô âm tín, thầy... thầy còn tưởng em c.h.ế.t . Đồ kh lương tâm, sống sờ sờ ra đó mà kh biết gọi một cú ện thoại , gọi một cú ện thoại khó khăn thế à, đồ kh lương tâm." Thầy Đàm vừa nói vừa rơi nước mắt, tức giận đ.ấ.m vào cô nhưng lại kh nỡ dùng lực.
Tô Diệp cũng rơi nước mắt theo: "Em xin lỗi thầy, em sợ thầy lo lắng nên kh dám cho thầy biết." Lúc đó tương lai mịt mờ, cô dám để thầy lo theo.
"Em kh nói thì thầy kh lo chắc, cái con bé c.h.ế.t tiệt kh lương tâm này." Thầy Đàm giơ tay định đ.á.n.h tiếp nhưng nắm đ.ấ.m cuối cùng vẫn kh nỡ hạ xuống, liền rút khăn gi lau mặt cho cô: "Thôi bỏ , chuyện gì qua cũng đã qua , th em bây giờ vẫn ổn là thầy yên tâm ."
Tô Diệp cũng l khăn gi lau mặt cho thầy, hai khuôn mặt khóc lấm lem của đối phương lại kh nhịn được mà bật cười.
Hai thầy trò nhiều năm kh gặp nên vô vàn chuyện để nói. Chuyện trò một hồi tự nhiên chuyển sang vấn đề hôn nhân, thầy Đàm hỏi: "Em thực sự ly hôn với cái họ Cố gì đó à?"
Tô Diệp gật đầu: "Ly hôn thì làm giả được thầy."
"Tại chứ? ta ngoại tình à?" Thầy Đàm hỏi.
"Kh ạ, là một tốt." Tô Diệp lắc đầu.
"Vậy là... em ngoại tình?" Thầy Đàm lo lắng hỏi.
"Cũng kh luôn." Tô Diệp dở khóc dở cười: "Cả hai tụi em đều kh ngoại tình, thầy nghĩ đâu vậy."
"Vậy thì vì mà ly hôn?" Thầy Đàm mờ mịt.
"Nguyên nhân phức tạp lắm ạ, thôi đừng nói chuyện của em nữa, nói chuyện thầy , thầy vẫn ở một à?" Tô Diệp xua tay hỏi về đời sống tình cảm của thầy Đàm.
Thầy Đàm lườm cô một cái: "Hỏi cái gì thế hả, thầy từng này tuổi còn tìm ai nữa."
" lại kh được chứ, thầy đâu già, vòng eo nhỏ n này xem, còn thon hơn cả eo em đ." Tô Diệp làm bộ định cấu vào eo thầy.
"Đi , thật là kh biết lớn nhỏ gì cả." Thầy Đàm gạt cái "móng vuốt" của cô ra, cười hỏi: "Trưa nay muốn ăn gì?"
"Chắc c là sủi cảo nhân dưa chua ạ." Tô Diệp trả lời kh cần suy nghĩ.
phương Bắc yêu sủi cảo, quê thầy Đàm ở Đ Bắc nên cực kỳ thích món này, nhất là nhân dưa chua. Tô Diệp lúc đầu ăn kh quen mùi dưa chua, sau này ăn nhiều thành nghiện, thích một cách đầy ma mị, nhưng cô chỉ thích ăn sủi cảo do chính tay thầy Đàm gói.
"Xem cái tiền đồ của em kìa, chẳng qua chỉ là sủi cảo nhân dưa chua, hôm nay cho em ăn cho thỏa thuê. Đi, ra ngoài mua thịt." Thầy Đàm phấn khởi kéo cô ra khỏi cửa.
Hai thầy trò một chuyến ra chợ, mua ít thịt ba chỉ và rau. Lúc quay về, ở ngay dưới chân tòa chung cư, họ th một lẽ ra kh thể xuất hiện ở đây.
Tô Diệp dụi mắt thật mạnh, khẽ hỏi thầy Đàm: "Thầy th một đàn mặc áo phao đen đằng kia kh?"
"Th , em quen à?" Thầy Đàm gật đầu.
Tô Diệp: "..."
Cô kh chỉ quen, mà còn cực kỳ quen thuộc, kiểu quen thuộc đã từng làm vợ chồng với nhau .
Chưa có bình luận nào cho chương này.