Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn
Chương 498: Rốt Cuộc Ai Mới Là Người Nhà Ngoại?
Chẳng Cố Trạch Dã đã về Thâm Thành ? Giờ này đáng lẽ đang bay trên trời chứ, lại thể "dịch chuyển tức thời" đến tận đây được?
Cô tự hỏi nếu giả vờ kh quen biết, liệu Cố Trạch Dã hiểu ý mà kh tiến lại chào hỏi hay kh.
"Về à." Thế nhưng kh đợi cô kịp hành động, Cố Trạch Dã đã chủ động bước tới, còn thản nhiên đón l túi nilon đựng thức ăn từ tay cô.
Tô Diệp: "..." Đúng là chặn đứng mọi đường lui của .
" chưa bay?" Cô hạ thấp giọng hỏi.
Cố Trạch Dã đáp: " bỏ quên một món đồ quan trọng ở khách sạn, quay về l nên bị trễ chuyến bay, đành đổi sang chuyến buổi tối để về cùng em luôn cho tiện."
Tô Diệp vẫn giữ thái độ nghi ngờ, nhưng kh tiện vạch trần trước mặt thầy Đàm, đành giới thiệu: "Thầy Đàm, đây là Cố Trạch Dã."
Họ Cố? Thầy Đàm lập tức nhớ tới chồng cũ họ Cố của cô, kh nhịn được mà đ.á.n.h giá kỹ vài lần.
Gương mặt này, kh thể nói là ổn, mà là quá sức ưu tú. Chiều cao này, kh thể nói là cao, mà là cực kỳ cao. Vừa ngoại hình, vừa vóc dáng, lại trẻ trung nhiều tiền, rốt cuộc con bé này còn kh hài lòng ở ểm nào chứ?
Thầy Đàm ném cho Tô Diệp một cái kiểu "đúng là kh biết trân trọng", cười niềm nở chào hỏi Cố Trạch Dã: "Đến à, ngoài trời lạnh lắm, , vào nhà ngồi chơi."
"Vào nhà... thì chắc thôi ạ." Tô Diệp đưa mắt ra hiệu cho Cố Trạch Dã.
Cố Trạch Dã "ngoan ngoãn" gật đầu: "Vâng, thầy Đàm, em kh lên qu rầy đâu ạ." Tô Diệp: " ở trong xe đợi em."
Tô Diệp vừa định gật đầu, thầy Đàm đã giơ tay vỗ bộp một phát vào lưng cô: "Cái con bé này nói gì thế hả? Trời lạnh thế này mà bắt ta ở trong xe chờ, em kh sợ ta c.h.ế.t rét à?" Nói xong thầy liền kéo tay Cố Trạch Dã: "Đừng nghe nó, , vào nhà ngồi."
Thế là Cố Trạch Dã "khó từ chối thịnh tình" mà bị thầy Đàm kéo vào trong.
Tô Diệp: "..." Chẳng chính miệng ta nói sẽ ở trong xe đợi ? nói hồi nào chứ?
Thầy Đàm ơi, rốt cuộc thầy là thầy giáo của ai vậy?
Tô Diệp hậm hực phía sau, vừa vào cửa đã bị sai pha trà cho Cố Trạch Dã. Cô lại hậm hực vào bếp bưng một tách trà ra.
"Tiểu Cố, nào, uống trà ." Thầy Đàm đối với Cố Trạch Dã vô cùng nhiệt tình.
Cố Trạch Dã nói lời cảm ơn mở nắp tách trà. Thầy Đàm vừa ngửi th mùi đã biết kh ổn, liền ngăn lại, quay đầu hỏi Tô Diệp: "Em dùng trà ở hộp nào thế?"
Tô Diệp ra hiệu: "Thì cái hộp sắt lớn đằng kia đ ạ."
"Ôi trời!" Thầy Đàm kêu lên: "Đó là trà thầy mua về để luộc trứng, lại đem pha cho khách uống được? Hộp Long Tỉnh để ngay bên cạnh em kh th?"
"Em kh th thật mà." Tô Diệp lắc đầu, cười hì hì hỏi Cố Trạch Dã: "Cố tổng chắc kh chê đâu nhỉ?"
"Kh , trà gì cũng uống được." Cố Trạch Dã dù chê cũng chẳng dám nói, để chứng minh kh chê, lập tức uống một ngụm lớn.
Thầy Đàm thầm nghĩ: Tiểu Cố này thực sự kh tồi, chẳng chút kiêu kỳ nào của giàu cả, duyệt!
Thầy càng hài lòng với Cố Trạch Dã hơn, cười nói: "Trưa nay ở lại ăn cơm nhé, thầy gói sủi cảo nhân dưa chua cho em nếm thử, Tô Diệp ngày trước nghiện món này lắm."
"Để em giúp thầy một tay." Cố Trạch Dã vội đặt tách trà xuống.
"Em cũng biết gói sủi cảo cơ à?" Thầy Đàm ngạc nhiên. Cố Trạch Dã khiêm tốn: "Em biết chút ít, thể phụ giúp thầy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-498-rot-cuoc-ai-moi-la-nguoi-nha-ngoai.html.]
"Được, vậy em phụ trách băm thịt, thầy nhào bột, còn Tô Diệp rửa rau." Thầy Đàm chẳng coi là ngoài, phân c nhiệm vụ ngay lập tức.
Thầy Đàm ra ban c l dưa chua, Tô Diệp dẫn Cố Trạch Dã vào bếp, cuối cùng cũng cơ hội tra hỏi: " cố ý đúng kh?" "Cố ý gì cơ?" Tô Diệp lườm : "Còn giả vờ." Cố Trạch Dã nhếch môi: "Ừm, cố ý đ."
"Em biết ngay mà." Tô Diệp lại lườm: "Lại còn ở trước mặt thầy Đàm đóng vai đáng thương, đúng là Heart-boy ( trai tâm cơ)!"
Cố Trạch Dã cười sâu hơn, ghé sát tai cô: "Kh cố ý đâu, thật sự là bỏ quên một món đồ quan trọng." "Món gì?" Tô Diệp hỏi đến cùng, ra vẻ nếu kh nói được là đang lừa .
Cố Trạch Dã đứng thẳng , tầm mắt xuống dưới: "Ở ngay trong túi quần đây, em tự thò tay vào mà xem."
Tô Diệp theo ánh mắt xuống túi quần, kh l thì tò mò, mà l thì... lại dễ chạm những chỗ kh nên chạm. Thật là... phân vân quá .
Cố Trạch Dã th cô lưỡng lự liền hào phóng nói: "Chỗ nào của mà em chưa chạm qua chứ, l ."
Tai Tô Diệp đỏ bừng, vội vàng giãn khoảng cách với , mạnh miệng: "Em chẳng thèm tò mò món đó là cái gì đâu."
"Thật sự kh tò mò ?" Nửa thân dưới Cố Trạch Dã kh động, nhưng nửa thân trên lại nghiêng về phía cô, giọng nói mang theo sự quyến rũ đầy ma mị: "Em nói xem, thứ gì mà nhỏ thế nhưng lại quan trọng đến vậy nhỉ?"
"Kh biết kh biết kh biết! Em kh biết cũng kh muốn biết, thể đứng xa em ra một chút kh!" Đầu Tô Diệp lắc như trống bỏi.
"Em kh muốn biết chuyện gì thế?" Thầy Đàm vừa bước vào đã nghe th Tô Diệp nói vậy.
Tô Diệp chột dạ suýt nhảy dựng lên, cuống cuồng đẩy thân hình đang nghiêng qua của Cố Trạch Dã về chỗ cũ. Vì đẩy mạnh nên làm lảo đảo, suýt thì cắm đầu vào bồn rửa rau.
"Em làm cái gì thế hả?" Thầy Đàm quát cô: "Kh thể dịu dàng một chút , suýt chút nữa là đẩy ngã Tiểu Cố ."
"Kh đâu thầy Đàm, là do em đứng kh vững thôi." Cố Trạch Dã ôm hết lỗi về .
"Em đừng bao che cho nó, thầy rõ mồn một ." Thầy Đàm bỏ dưa chua vào bồn, lườm Tô Diệp một cái cháy mặt.
Tô Diệp: Oan uổng quá bao đại nhân! Rõ ràng là Cố Trạch Dã động thủ trước, bị mắng lại là cô chứ? "Thầy Đàm, rốt cuộc thầy là thầy giáo của ai vậy?" cái gì cũng bênh ngoài thế này. Nếu là chồng hiện tại cô cũng cam lòng, nhưng đây là chồng cũ cơ mà!
"Thầy bênh lẽ chứ kh bênh thân." Thầy Đàm chỉ vào bồn nước: "Mau rửa dưa chua ."
Đối với cô thì hung dữ, đối với Cố Trạch Dã thì dịu dàng như mẹ hiền. Tô Diệp uất ức rửa rau, thừa lúc thầy kh chú ý liền lườm nguýt Cố Trạch Dã một cái thật sắc. Cố Trạch Dã cười thầm kh thành tiếng, đặt miếng thịt đã rửa sạch lên thớt, hỏi thầy Đàm: "Cần băm nhỏ mức nào ạ?"
"Kh cần nát quá đâu, nát quá ăn kh ngon." Thầy Đàm đang nhào bột, th kh đeo tạp dề liền sai bảo Tô Diệp: "Đeo tạp dề cho Tiểu Cố ."
Tô Diệp đang rửa rau: "???" Em cũng đang bận mà! Cô quay đầu hất cằm: "Tạp dề ở sau cánh cửa, tự đeo ."
"Tay đầy mỡ thế kia thì đeo kiểu gì? Em đeo cho ta một cái thì mệt c.h.ế.t em chắc?" Kh đợi Cố Trạch Dã rửa tay, thầy Đàm đã trừng mắt với cô.
Tô Diệp cam chịu . Cô đã rõ mồn một, hôm nay lòng thầy Đàm đã lệch hẳn về một phía. Để bớt bị mắng, cô lau tay l tạp dề, kiễng chân quàng qua cổ Cố Trạch Dã, còn nhân cơ hội vỗ một phát vào đầu để trả thù: "Cúi đầu xuống, kh việc gì mà mọc cao thế kh biết."
Cố Trạch Dã ngoan ngoãn phối hợp cúi đầu, kh biết là vô tình hay cố ý, bất ngờ hạ thấp xuống, suýt nữa thì hôn lên mặt cô. Hơi thở Tô Diệp nghẽn lại, hoảng hốt lùi bước, làm đổ nhào cái thùng rác phía sau.
Rầm!
Thầy Đàm đang nhào bột quay lưng lại liền vô thức ngoảnh đầu. "Xin lỗi thầy, em sơ ý đá trúng." Cố Trạch Dã cúi dựng thùng rác lên. Thầy Đàm cười dặn dò: "Cẩn thận nhé, thùng rác bẩn đ." Nói xong lại quay nhào bột tiếp.
Tô Diệp: Trời ơi thầy hai bộ mặt thật ? Đối với cô thì nghiêm giọng gắt gỏng, đối với Cố Trạch Dã thì ôn tồn nhã nhặn.
Rốt cuộc ai mới là nhà ngoại của cô đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.