Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 253:
Ăn liền tù tì hai tiếng đồng hồ.
Tiêu Dương rút thẻ đen Centurion ra th toán, đưa chìa khóa xe Mercedes cho nhân viên phục vụ, bảo họ lái xe ra cửa.
Chu Dĩnh khoác tay Tiêu Dương đứng chờ xe ở cửa.
Tần Mộng Nghiên và đàn kia cũng lần lượt bước ra khỏi nhà hàng.
Tần Mộng Nghiên th Tiêu Dương đứng ở cửa, trong lòng giật , vừa định mở lời.
Xe đã tới cửa, Tiêu Dương nắm tay Chu Dĩnh lên xe, từ đầu đến cuối kh liếc Tần Mộng Nghiên một cái, khởi động xe, phóng mất hút.
“Vừa nãy chị Mộng Nghiên định chào đ, kh th ?”
Tiêu Dương tập trung lái xe, vờ như kh biết: “Vậy ? kh th.”
Chu Dĩnh ra đường, chút ngượng ngùng: “Chúng ta về khách sạn nhé?”
Tiêu Dương còn kế hoạch khác, bình tĩnh nói: “Mai còn học mà, cuối tuần .”
Vừa nói xong lại đổi lời: “Cuối tuần cũng kh được, cuối tuần đã hứa với Trịnh Hạo là sẽ chơi với một chuyến.”
Chu Dĩnh quen Trịnh Hạo: “M đâu?”
Tiêu Dương nửa thật nửa đùa: “Đi tán gái ở học viện nghệ thuật, nó nhát quá nên rủ cùng.”
Chu Dĩnh Tiêu Dương đang lái xe: “Em cũng muốn ! Em muốn xem tán gái thế nào.”
Tiêu Dương giật : “ đùa thôi! Là chuyện khác mà, đàn làm việc, con gái theo làm gì.”
Chu Dĩnh bĩu môi, cũng kh cãi lời Tiêu Dương, im lặng kh nói gì.
Xe nh chóng đến dưới ký túc xá nữ của Đại học Bằng Thành.
“Em lên , mai là Giáng Sinh, tan học chúng ta ăn cơm cùng nhau.”
Chu Dĩnh ôm Tiêu Dương: “Tiêu Dương, hôm nay là ngày em vui nhất. Hứa với em, đừng rời xa em nữa.”
Tiêu Dương vỗ vỗ lưng Chu Dĩnh: “ hứa với em.”
Chu Dĩnh lên lầu, Tiêu Dương lùi xe, rời khỏi khuôn viên Đại học Bằng Thành, lái đến một cửa hàng trái cây.
“Ông chủ, cho mười cân táo!”
Ông chủ cửa hàng trái cây nghe xong mừng rỡ, nhiệt tình đóng gói táo cho Tiêu Dương.
Tiêu Dương đến cửa hàng, chiếc Mercedes G của .
Trong lòng một cảm giác kỳ lạ.
M ngày nay chiếc xe này đều do Chu Dĩnh lái, mặc dù ở nhà hàng cô cứ khăng khăng nói sẽ thấu hiểu .
Nhưng mà cô nhóc này kh lắp thiết bị định vị trên xe chứ!
Nhớ lại chuyện xảy ra ở c viên giải trí ngày xưa vẫn còn rành rành trước mắt!
Kh thể vấp ngã hai lần ở cùng một chỗ.
Tiêu Dương xách táo, vẻ mặt lúc sáng lúc tối, đặt táo sang một bên.
nằm sấp xuống đất xem gầm xe thiết bị định vị hay kh.
Tối đen như mực, chẳng th gì cả.....
Điện thoại trong túi Tiêu Dương vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-253.html.]
liếc màn hình, là Tần Mộng Nghiên.
Tần Mộng Nghiên nói nhỏ: “ tiện nghe ện thoại kh?”
Tiêu Dương đứng dậy, phủi đất trên :
“Tiện mà, em nói .”
“Em muốn giải thích với , hôm nay đó là.....”
Tiêu Dương cười hì hì: “Giải thích với làm gì, Tần Mộng Nghiên, chúng ta là bạn bè, ý là hôm nay dẫn gái ăn cơm cũng giải thích với em à?”
Đầu dây bên kia im lặng.
“Thôi được , gì rảnh nói chuyện sau, bây giờ đang bận.”
Nói xong, Tiêu Dương cúp ện thoại, nhặt táo ở bên cạnh lên, ném vào cốp xe.
Vì lo xe thiết bị định vị.
Tiêu Dương đậu xe ở bãi đậu xe của trường, kh dám đậu dưới lầu nơi Hoàng Hi Dung ở.
chọn vài quả táo tr được được từ mười cân táo trong cốp xe, bỏ vào một túi nhỏ.
Xách túi về nhà Hoàng Hi Dung.
Mở cửa nhà, tivi trong phòng khách đang bật, trên bàn đầy ắp món ăn.
Hoàng Hi Dung đã ngủ trong bộ đồ ngủ.
Tiêu Dương đến ghế sofa, tắt tivi, cúi nhẹ nhàng bế cô về phòng.
Động tác nhẹ nhàng khiến Hoàng Hi Dung tỉnh giấc: “ về à?”
Tiêu Dương hôn lên má Hoàng Hi Dung:
“Ừ, về , em ngủ , dọn dẹp là được.”
Tiêu Dương bước ra khỏi phòng, những món ăn trên bàn, thở dài, đổ tất cả vào thùng rác.
l táo từ túi nhỏ ra, đặt lên bàn ăn.
Ngước đồng hồ trong phòng khách, đã qua nửa đêm mười hai giờ.
“Chúc mừng Giáng Sinh.”
--- Chương 157: Khi nào thì học quyền? ---
Buổi sáng, ện thoại ở đầu giường Tiêu Dương liên tục rung, Hoàng Hi Dung nhẹ nhàng đẩy Tiêu Dương, bảo nghe ện thoại.
“Tiêu Dương, ện thoại của kìa, nghe máy .”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiêu Dương hé mắt, cầm ện thoại lên, th là Vương Kim gọi đến.
lại nhắm mắt, giọng ệu thiếu kiên nhẫn:
“Đạo diễn Vương, biết bây giờ là m giờ kh, cần gọi ện cho sớm vậy kh? chuyện gì kh thể gửi email à?”
Giọng Vương Kim lộ rõ sự phấn khích: “Sếp Tiêu, xong ! Xong hết !”
Tiêu Dương ngồi dậy trên giường: “Xong hết là xong cái gì?”
Vương Kim cố gắng giữ bình tĩnh: “Lâm Hạo, Vương Bác, và cả Từ Chinh.... tất cả hợp đồng của những mà nói với , đã xử lý xong hết !”
Dạo này Tiêu Dương bận, nhưng vẫn giữ liên lạc qua email với Vương Kim. Trước đó Lâm Hạo, Vương Bác đã ký hợp đồng với Kim Tinh Entertainment.
Bây giờ ý của Vương Kim là hợp đồng của tất cả những khác cũng đã được giải quyết xong!
Chưa có bình luận nào cho chương này.