Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam

Chương 254:

Chương trước Chương sau

Tiêu Dương mừng rỡ: “Đạo diễn Vương! Hay đó! Vậy thì c tác chuẩn bị ban đầu thể bắt đầu trước!”

Vương Kim: “Sếp Tiêu, phim ‘Đá Cuồng Loạn’ chúng ta dự định quay ở Vụ Đô. Còn ‘Quán Bar’ thì chúng ta dự định quay ở Bằng Thành.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

đã bàn bạc với Lâm Hạo một chút, dự định sẽ quay ‘Quán Bar’ ở Bằng Thành trước.”

“Một thời gian nữa chúng sẽ về Bằng Thành, Sếp Tiêu, xem khi nào thời gian, gặp mặt m này một chút nhé?”

Tiêu Dương lịch: “Được thôi, khi nào m đến thì liên hệ với .”

Vương Kim: “Khoan đã! Sếp Tiêu, chúc mừng Giáng Sinh!”

Tiêu Dương cười: “Đạo diễn Vương, chúc mừng Giáng Sinh.”

Hoàng Hi Dung cũng kh ngủ được nữa, cô dậy làm bữa sáng, Tiêu Dương đánh răng xong trong phòng vệ sinh ra phòng khách.

Trên bàn sữa, bánh mì và trứng ốp la.

Trên bàn ăn còn những quả táo Tiêu Dương đã đặt ở đó từ hôm qua.

“Hi Dung, lần sau nếu kh trả lời tin n của em, thì em đừng đợi nữa.”

Tiêu Dương cầm cốc uống sữa, kh thể rõ biểu cảm trên mặt .

Hoàng Hi Dung khựng lại một chút, nặn ra một nụ cười: “Được thôi. Lần sau kh trả lời tin n, em sẽ kh đợi ăn cơm nữa.”

Tiêu Dương đặt cốc lên bàn, cúi đầu ăn trứng: “Hôm nay em kế hoạch gì kh? Hôm nay là Giáng Sinh mà.”

Hoàng Hi Dung: “Hôm nay kh thứ sáu ? tan học kh qua đây à?”

Tiêu Dương nhét hết trứng ốp la vào miệng: “Tan học hôm nay, m trong ký túc xá nói muốn chơi, em muốn cùng kh?”

Hoàng Hi Dung lắc đầu: “M , em cũng kh quen họ. Chơi xong về sớm nhé.”

Tiêu Dương ăn xong bữa sáng, ra khỏi cửa, Hoàng Hi Dung tiễn đến tận cửa thang máy.

Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, Tiêu Dương hít sâu một hơi.

Bây giờ cứ như một cái cân kh đều trọng lượng, cố gắng duy trì sự cân bằng, nhưng hình như khó.

Trở lại lớp học.

Trịnh Hạo giáo sư, thì thầm bên cạnh Tiêu Dương:

“Hôm nay Giáng Sinh, lại là thứ sáu, mai kh học, tối nay quẩy kh?”

Tiêu Dương chút lơ đãng: “Lại quán bar à?”

Trịnh Hạo cười khẩy: “Sợ à? Lo lại bị Chu Dĩnh tóm được ? Lần này tụi hát! Câu lạc bộ mới mở, đảm bảo hoành tráng, đảm bảo trang nghiêm!”

Tiêu Dương lắc đầu: “Kh kh , chán lắm. kh thích hát hò.”

Trịnh Hạo khoác vai Tiêu Dương: “Lão Tứ, thế này chán lắm nha, tụi đều hết, mỗi là độc đáo vậy ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-254.html.]

Tiêu Dương kh hiểu: “Còn ai nữa, Lão Đại, Lão Tam cũng ?”

Đoạn Hồng Bác gật đầu: “Lâm Thiên Thiên cứ nhất định kéo đón Giáng Sinh gì đó, dù cũng kh chỗ nào chơi, xem thử cho biết.”

Mỗi lần những nơi như thế này đều xảy ra vấn đề, Tiêu Dương chút kh yên tâm: “ sạch sẽ kh? Đừng lại gây chuyện gì nữa đ.”

Trịnh Hạo đương nhiên nói: “Tất nhiên ! Chỗ đó là do em của bố mở, tuyệt đối an toàn! Đảm bảo kh bị lên hot search đâu!”

Tiêu Dương gửi một tin n cho Chu Dĩnh: “Tối nay muốn hát kh?”

Chu Dĩnh nh chóng trả lời: “Kh được đâu , em đã hứa tối nay mua sắm với Mạc Phi , bọn em hẹn lâu .”

Tiêu Dương: “What? Hôm qua em đâu nói vậy. Chẳng em nói Giáng Sinh muốn ở bên ? kh quan trọng nhất của em à?”

Chu Dĩnh: “o(╥﹏╥)o Em quên mất, vừa nãy Mạc Phi còn đang nói với em chuyện này, hay là em hỏi Mạc Phi xem thể đổi ngày mua sắm kh.”

Tiêu Dương: “Thôi. Em đừng đến nữa, m chục cô gái đang đợi , em đến kh thể ‘tung hoành’ được.”

Chu Dĩnh: “Tiêu Dương! muốn c.h.ế.t à, còn muốn ‘thể hiện’ thế nào nữa?”

Tiêu Dương tắt ện thoại, kh trả lời nữa.

lẽ là vì Giáng Sinh.

Bình thường Đoạn Hồng Bác sẽ kh cùng Lâm Thiên Thiên, nhưng hôm nay ta lại đưa Lâm Thiên Thiên cùng m trong ký túc xá ăn ở căng tin trường.

Chung Mạn Ngọc cũng ăn cùng m đó, còn ngồi cạnh nữa.

Điều này khiến Tiêu Dương khó chịu.

“Lão Nhị, đổi chỗ với nhé, đã hỏi một đại sư, nói ngồi ở hướng Tây.”

Tiêu Dương bưng khay cơm đổi chỗ với Trịnh Hạo.

Trịnh Hạo vui vẻ ngồi cạnh Chung Mạn Ngọc, Chung Mạn Ngọc kh hề phản ứng, chỉ lo ăn cơm của .

Tiêu Dương cặm cụi ăn cơm, ện thoại trong túi rung lên, mở ra xem, là tin n của Trịnh Hạo gửi tới.

“Tối nay muốn rủ Chung Mạn Ngọc hát kh?”

Điên à, Tiêu Dương cạn lời, ngồi đối diện mà cần gì n tin?

cứ rủ . Cô thì kh .”

Gửi tin n xong, Tiêu Dương đứng dậy, bưng khay cơm, đặt vào chỗ thu gom.

Đi đến chỗ vắng vẻ, vừa định châm thuốc, ện thoại trong túi lại đổ chu.

Tiêu Dương tưởng là Trịnh Hạo, kh thèm , bắt máy với vẻ sốt ruột:

“Alo, hết chưa vậy, đã bảo cô thì kh !”

Đầu dây bên kia giọng ồm ồm: “Cái gì? Đi đâu?”

Tiêu Dương đầy dấu hỏi: “ là ai?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...