Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 324:
Bước ra khỏi cửa khách sạn, Tiêu Dương đưa tay vẫy taxi, đột nhiên nhớ ra ều gì, Tiêu Dương rút ra một chiếc thẻ phụ Centurion Black Card khác, đưa cho Tần Mộng Nghiên:
"Trong thời gian này em cứ lái chiếc xe đó của , thời gian thì chọn một chiếc xe, hạn mức trong vòng năm triệu, em cứ tùy ý chọn."
Tần Mộng Nghiên chằm chằm Tiêu Dương: “ ý gì?”
Tiêu Dương mở cửa sau taxi: “Kh gì cả, kh thích em ngồi xe của đàn khác!”
--- Chương 199: Yêu là cuộc phiêu lưu lớn nhất đời em ---
Xe taxi dừng dưới lầu khu nhà của Hoàng Hi Dung.
Tiêu Dương thang máy lên lầu, vừa định mở cửa thì chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.
l ện thoại ra, xóa toàn bộ lịch sử cuộc gọi và tin n, còn đổi tên liên lạc của Châu Dĩnh. L chìa khóa mở cửa, căn phòng tối om, chỉ ánh đèn lờ mờ từ đường phố lọt vào.
Hoàng Hi Dung nghe th tiếng động ở cửa: “Tiêu Dương, về à?”
Tiêu Dương cúi đầu thay giày, kh ngờ nhẹ nhàng như vậy mà cũng làm Hoàng Hi Dung thức giấc:
“ về , uống chút rượu, em ngủ , ngủ sofa là được.”
Tiêu Dương cởi áo khoác, nằm xuống sofa, tắt ện thoại, chìm vào giấc ngủ sâu trong men say.
Hoàng Hi Dung khoác áo ngủ bước ra khỏi phòng ngủ, ánh sáng lờ mờ chiếu vào Tiêu Dương đang ngủ say. Cô mỉm cười, l chăn từ phòng ra, nhẹ nhàng đắp lên .
lẽ vì đã uống chút rượu, giấc này Tiêu Dương ngủ say.....
Nắng ấm mùa đ Nam Việt dịu dàng trải trên sàn phòng khách. Tiêu Dương ngửi th mùi cơm thơm thoang thoảng, mở mắt, quay đầu vào bếp.
bóng dáng Hoàng Hi Dung đang bận rộn trong bếp, một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng .
Ngồi dậy, Tiêu Dương ngẩng đầu đồng hồ trong phòng khách, đã gần trưa.
Tiêu Dương đến cửa bếp, cười nói: “Cô Hoàng, ngủ đến trưa mà em cũng kh gọi dậy?”
Hoàng Hi Dung: “Em gọi mà, tại uống nhiều rượu quá, gọi mãi kh dậy.”
Nói xong, cô chỉ tay ra bàn ngoài: “Cơm chưa làm xong nh thế đâu, nếu đói thì uống tạm cháo em nấu buổi sáng .”
Tiêu Dương lắc đầu: “Thôi, vừa dậy cũng chưa ăn được. tắm cái đã, lát nữa ăn cơm trưa.”
ra ban c, mở ện thoại lên, phát hiện m tin n cuộc gọi nhỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-324.html.]
Tiêu Dương lười biếng kh thèm quan tâm, soạn một tin n chép dán, chọn những trong d bạ và gửi hàng loạt.
“Tối qua ện thoại hết pin, việc gì thì n tin nhé.”
Vừa gửi tin n xong, ện thoại của Hà Mỹ Na đã gọi đến.
“Trời ơi, cuối cùng cũng mở máy. Máy bay hôm nay, vậy mà lại tắt ện thoại.”
Tiêu Dương: “Kh máy bay buổi tối , vội gì chứ.”
Hà Mỹ Na: “Vậy thì em cũng hỏi đang ở đâu để đón chứ.”
Tiêu Dương báo vị trí cho Hà Mỹ Na, Hà Mỹ Na đáp: “Được , ba giờ chiều, tài xế sẽ đến đón .”
Cúp ện thoại, vào phòng tắm, tắm xong cảm th sảng khoái.
tràn đầy năng lượng bước ra khỏi phòng tắm, vừa lau tóc vừa mở TV.
Quả nhiên, bản tin thời sự đưa tin về một cuộc xung đột vũ trang nhỏ bùng nổ ở Indonesia, nhưng kh sâu vào chi tiết về hai mỏ niken lớn nhất Indonesia bị ảnh hưởng bởi cuộc xung đột này.
Chủ yếu vẫn là giới thiệu về các phe phái và yêu sách của lực lượng chống chính phủ, cũng như ảnh hưởng đối với Hoa tại địa phương, và th tin liệu tổ chức chuyến bay thuê bao đón Hoa về nước hay kh.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Mọi chuyện chút vượt ngoài trí nhớ kiếp trước, Tiêu Dương đã kh còn nhớ rõ quá trình phát triển cụ thể của sự việc, nhưng đại thể mạch truyện và các mốc thời gian vẫn khá trùng khớp với hiện tại.
Tiêu Dương tắt TV, trở về phòng làm việc, bắt đầu thu dọn máy tính xách tay và một số tài liệu. phát hiện trên kệ sách một đống tài liệu về ngành giáo dục phụ đạo, cùng một chồng báo cáo kiểm tra môi trường.
Hoàng Hi Dung bưng món ăn lên bàn. Tiêu Dương vừa nãy còn đang xem TV đã kh th đâu, cô đến phòng làm việc thì th đang xem tài liệu của .
“ này, cứ mãi kh bỏ được cái thói lén xem đồ của em thế hả.”
Lời trách yêu của Hoàng Hi Dung khiến Tiêu Dương giật , quay đầu lại cười hì hì:
“ đây chẳng là quan tâm em , xem thử dạo này em tiến triển đến đâu .”
Hoàng Hi Dung cởi tạp dề: “Hiện tại em th m chỗ này khá ổn, đang định nói với đây, hay chiều nay chúng ta xem thử nhé?”
Tiêu Dương xách một chiếc vali nhỏ ra hiệu cho Hoàng Hi Dung: “Chiều nay lẽ kh thể cùng em được, đang định nói chuyện này với em, sẽ ra nước ngoài một thời gian.”
Đôi mắt đẹp của Hoàng Hi Dung ngập tràn sự kinh ngạc: “Tại ? lại đột ngột vậy?”
Tiêu Dương bước đến gần Hoàng Hi Dung, nhẹ nhàng đẩy cô về phía bàn ăn: “Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện nhé.”
Hoàng Hi Dung ngồi vào ghế ăn, Tiêu Dương hỏi: “ đâu? Đi bao lâu?”
Kh muốn Hoàng Hi Dung lo lắng, Tiêu Dương kể vắn tắt mọi chuyện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.