Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 325:
“Hi Dung, chuyện này quan trọng đối với , nhất định .”
Lòng Hoàng Hi Dung chợt trống rỗng: “Theo lời nói thì đến khi nào về cũng kh chắc c ?”
Tiêu Dương gật đầu: “Đúng vậy, bây giờ bản thân cũng kh biết khi nào mới xong việc.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hoàng Hi Dung im lặng, kh hỏi thêm.
Tiêu Dương l ra một chiếc thẻ từ túi, đây là thẻ lương hàng tháng từ c ty Thủy Tinh và Mộc Tinh.
Đúng vậy, Tiêu Dương là chủ nhưng cũng nhận lương, dù hai c ty này đều là c ty cổ phần, trả lương là chuyện bình thường.
Những kiểu lương chỉ một đồng đó là dành cho các tổng giám đốc c ty niêm yết, trong tay họ cổ phiếu và cổ tức hàng năm kh biết bao nhiêu tỷ, nhận chút lương đó chẳng ý nghĩa gì.
Đối ngoại mà nói lương chỉ tượng trưng một đồng, nghe cũng hay.
Tiêu Dương đặt thẻ ngân hàng lên bàn ăn: “Trong này chắc khoảng hơn mười vạn tệ, mật khẩu là ngày sinh của em....”
Hoàng Hi Dung lắc đầu: “Tiền lần trước đưa em còn chưa dùng hết, bình thường cũng kh chỗ nào cần dùng tiền cả. ra nước ngoài cần tiền, cầm lại .”
Số tiền trong chiếc thẻ này Tiêu Dương chưa từng đụng đến. Lúc này, việc giao chiếc thẻ cho Hoàng Hi Dung mang một ý nghĩa khác.
ý nghĩa như là giao nộp tiền lương vậy.
Tiêu Dương cười nói: “Em e là vẫn chưa rõ dự án lần này lớn đến mức nào đâu, số tiền này đối với chẳng tác dụng gì cả.”
Hoàng Hi Dung vẫn kiên quyết lắc đầu: “Em kh thể nhận tiền của nữa, nếu kh em sẽ tự xem thường chính mất......”
Tiêu Dương cười ngắt lời: “Tiền thuê địa ểm đào tạo cần chứ? Làm quảng cáo cần chứ? Thuê cần chứ? Tiền sửa chữa cần chứ?”
“Số tiền này ước chừng còn chẳng đủ xoay sở đâu, em cứ cầm l . Tiền cần th toán em cứ trả trước, gần đến Tết , tiền thuê nhà hay gì đó em đợi sau Tết hãy bàn.”
Hoàng Hi Dung: “Đúng vậy, bây giờ đã gần Tết , tiền nào cần trả đâu, mọi việc đều đợi sau Tết, tiền này em kh thể nhận.”
Tiêu Dương động não, đổi sang một hướng khác: “Em th thế này được kh, em cứ coi đây là tiền đầu tư của , vậy thì được chứ?”
Hoàng Hi Dung còn định nói gì đó, Tiêu Dương đã đổi sắc mặt trở nên nghiêm túc:
“Nếu giữa chúng ta còn tr cãi kh ngừng vì chuyện này, sẽ cảm th em khách sáo với đ. Chúng ta đã nói thế nào trước khi ở bên nhau?”
Tiêu Dương ít khi dùng giọng ệu cứng rắn như vậy trước mặt Hoàng Hi Dung.
Hoàng Hi Dung thở dài trong lòng, cúi đầu kh nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-325.html.]
Tiêu Dương nhận ra giọng ệu vừa của kh tốt, đổi giọng, khẽ cười: “Nếu chuyện ở London lần này kh xử lý tốt, thì mọi nỗ lực trong thời gian này đều sẽ đổ s đổ bể. Thậm chí còn nợ nần chồng chất, lẽ em sẽ cả đời cùng trả nợ, em muốn kh?”
Hoàng Hi Dung ngẩng đầu lên, nghiêm túc gật đầu: “Em nguyện ý.”
Tiêu Dương tò mò: “ th lạ quá, em kh khuyên ? Em kh th hành động của mạo hiểm ? đang l toàn bộ gia sản của ra đánh cược đ.”
Hoàng Hi Dung nở một nụ cười quyến rũ: “Falling in love with you is my greatest adventure.”
Tiêu Dương bật cười ha hả: “Vẫn là cô Hoàng tầm cao hơn!”
--- Chương 200: Ý nghĩa của sự phấn đấu ---
Tiêu Dương chuyển ện thoại sang chế độ im lặng, cùng Hoàng Hi Dung lặng lẽ nằm trên sofa xem bộ phim hài lãng mạn 《Love Actually》 vừa mới ra mắt năm nay.
Lợi ích khi xem phim cùng giáo viên tiếng là ở chỗ này.
Bộ phim này vừa ra mắt chưa lâu, DVD đều là hàng lậu từ Hương Cảng tuồn vào, chưa bản dịch tiếng Trung, hai vừa hay xem bản gốc tiếng .
Bộ phim này kiếp trước Tiêu Dương chưa từng xem, vui vẻ xem say sưa. Một vài từ lóng vẫn là Tiêu Dương giải thích ý nghĩa cho Hoàng Hi Dung.
Hoàng Hi Dung tò mò: “Tiêu Dương, giỏi tiếng từ bao giờ thế?”
Tiêu Dương cười ha ha: “Hồi đó đã nói với em là thay đổi nhiều ở ký túc xá của em , mà em cứ kh tin.”
Nhớ lại những tháng ngày xưa cũ, đôi mắt đẹp của Hoàng Hi Dung lộ ra một tia dịu dàng.
Hoàng Hi Dung gạt bàn tay của Tiêu Dương đang nghịch ngợm trên n.g.ự.c ra, vào tình tiết trong phim:
“ bắt đầu thích em từ khi nào?”
Tiêu Dương nói bừa: “Năm nhất cấp ba!”
Hoàng Hi Dung ngồi bật dậy, đôi mắt đẹp Tiêu Dương đầy vẻ kh thể tin được: “Thật hay giả đ?!”
Tiêu Dương cười hì hì: “Nửa thật nửa giả thôi.”
Hoàng Hi Dung hiếm hoi làm nũng: “Vậy nói thật , rốt cuộc là khi nào.”
Tiêu Dương nhớ lại cảnh tượng đêm đó cứu Hoàng Hi Dung trong khách sạn, và bức ảnh cô ngã trong vũng m.á.u bị làm mờ trên báo kiếp trước.
đã thề rằng kiếp này sẽ kh để cô rời lần nữa: “Thật sự là từ kiếp trước đến kiếp này. Trong lòng luôn em.”
Những lời tình tứ kiểu này Hoàng Hi Dung nghe Tiêu Dương nói nhiều , cô bỗng cảm th mất hứng:
Chưa có bình luận nào cho chương này.