Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 326:
“Bảo nói thật mà lại nói linh tinh .”
Tiêu Dương lộ vẻ bất lực, nói thật cô cũng kh tin, kh tin thì cũng chẳng còn cách nào, ôm cô vào lòng, tiếp tục xem phim.
Hoàng Hi Dung rõ ràng kh còn tâm trạng xem phim: “Tiêu Dương, còn nhớ tên trộm chúng ta bắt được ở chợ kh?”
Tiêu Dương phim: “Nhớ chứ, tên đó chắc giờ đang ‘nhặt xà phòng’ trong trại nhỉ.”
Hoàng Hi Dung trong lòng kh đồng tình. Tội trộm cắp kh thành khung hình phạt linh hoạt, trừ khi tiền án. M ngày nay cô lái xe qu đây hai lần th một bóng khá giống tên trộm đó, nhưng Hoàng Hi Dung kh định nói với Tiêu Dương.
Tiêu Dương sắp ra nước ngoài, cô kh muốn làm thêm lo lắng. Hơn nữa, cô cũng kh thể xác nhận bóng đó rốt cuộc tên trộm kia hay kh.
Hoàng Hi Dung bỗng nhiên im lặng, Tiêu Dương th hơi lạ, cúi đầu Hoàng Hi Dung đang nằm trên đùi :
“ em đột nhiên hỏi chuyện này? Chẳng lẽ em lại gặp tên đó à?”
Hoàng Hi Dung lắc đầu: “Kh , chỉ là em nghe nói nước ngoài khá hỗn loạn, em lo lại bốc đồng, rước rắc rối vào ....”
Tiêu Dương bật cười: “Trong mắt em là cái đồ gây chuyện hả? Ít nhất cũng là ôn tồn nhã nhặn, c tử phong lưu mà. Miễn là m gã Tây kh trêu chọc thì sẽ kh rắc rối gì đâu.”
Tiêu Dương đồng hồ trong phòng khách, cười gian: “Thời gian còn sớm, hay là ‘giải tỏa’ trước , đỡ đến đó lại quá bốc đồng....”
Khuôn mặt xinh đẹp của Hoàng Hi Dung lập tức đỏ bừng: “Đây chính là sự ôn tồn nhã nhặn của đó hả?”
Tiêu Dương một tay ấn Hoàng Hi Dung xuống sofa: “Hì hì, là ý nói động tác ôn tồn nhã nhặn cơ.”
“Yên tâm , sẽ dịu dàng.....”
Hai nằm trên sofa, Tiêu Dương từ từ lại gần Hoàng Hi Dung đang nhắm mắt, hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại. Kh khí trong phòng đột nhiên tràn ngập mùi vị quyến rũ.
Hoàng Hi Dung mở đôi mắt đẹp, ngầm hiểu truyền tín hiệu cho Tiêu Dương, muốn gần gũi với hơn nữa.
Khi cơ thể nhẹ nhàng chạm vào nhau, những xúc chạm quen thuộc, khiến trái tim hai đập nh hơn, cảm giác như dòng ện truyền từ đỉnh đầu xuống tâm hồn.
“Là thời kỳ an toàn ?”
“......Đúng vậy......”
Tiêu Dương nhận được câu trả lời, dịu dàng dùng lực mạnh hơn để cho cô sự vỗ về.
Mỗi lần chạm vào, đều như những tia lửa bùng lên.
Sau những phút giây nồng nhiệt, khuôn mặt Hoàng Hi Dung đỏ bừng, cô vuốt ve n.g.ự.c Tiêu Dương, trách yêu:
“ còn nói là c tử phong lưu, rõ ràng là một tên dã man! Chẳng dịu dàng chút nào cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-326.html.]
Tiêu Dương cười, vuốt ve mái tóc mượt mà của Hoàng Hi Dung, khẽ hôn lên vầng trán trơn láng của cô.
Vừa định nói, ện thoại trong túi áo đặt dưới đất rung lên.
Hoàng Hi Dung kéo chăn ngồi dậy, bảo Tiêu Dương nghe ện thoại.
Tiêu Dương cúi đứng dậy nhặt quần lên, cẩn thận chỉ l ra một góc ện thoại, quay lưng lại để tránh Hoàng Hi Dung th màn hình.
Phát hiện kh là số quen thuộc, mà là một số lạ, thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Dương bắt máy: “Alo, xin chào.”
“Chào tổng giám đốc Tiêu, là tài xế đến đón ngài, họ Hồng. Khoảng mười phút nữa sẽ đến chỗ ở của ngài. Biển số xe là xxxxx.”
“Được, chú Hồng, nếu chú đến trước thì đợi một lát, dọn đồ xong sẽ xuống ngay.”
“Vâng, tổng giám đốc Tiêu, lái một chiếc Alphard màu đen, khi đó ngài chú ý một chút.”
Hoàng Hi Dung nghe th tiếng ện thoại, tâm trạng lập tức trùng xuống:
“ tắm trước , em đẩy vali của ra, tiện thể xem còn thiếu thứ gì kh.”
Tiêu Dương kéo tay Hoàng Hi Dung: “Em đã dọn ba lần mà! Đừng bận tâm nữa, chúng ta cùng tắm!”
lẽ vì Tiêu Dương một thời gian, cảm giác hụt hẫng như lần chia tay khi Dương Thành tập huấn trước đây cứ dâng lên kh kìm nén được.
Cô mơ mơ màng màng bị Tiêu Dương kéo vào phòng tắm....
Trong phòng tắm, Hoàng Hi Dung cầm b tắm lau cho Tiêu Dương, khẽ thì thầm:
“Tiêu Dương, nói xem chúng ta ở bên nhau kết quả kh?”
Tiêu Dương đang bị vòi hoa sen dội nước dường như kh nghe th câu nói đó của Hoàng Hi Dung.
Tắm xong, Tiêu Dương cầm máy s tóc s tóc, Hoàng Hi Dung mặc áo choàng tắm dọn hành lý cho Tiêu Dương.
Hoàng Hi Dung mở vali trong phòng làm việc, kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, sau đó kéo khóa vali lại, đẩy vali ra phòng khách.
Đợi Tiêu Dương s tóc xong, th một chiếc vali to đùng trong phòng khách, lộ vẻ bất lực:
“Cô Hoàng, em đã bảo mà, đừng làm cái vali to thế này, vali lớn thế này còn làm thủ tục ký gửi, phiền phức lắm. Thiếu gì thì bên đó cũng mua được hết mà.....”
Ban đầu Tiêu Dương muốn nhẹ nhàng, chỉ mang một bộ quần áo thay, một chiếc vali xách tay là được. Nhưng Hoàng Hi Dung kh yên tâm, nhất quyết mang một chiếc vali 28 inch nhét đầy ắp.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hoàng Hi Dung ôm đầu, đưa bàn tay nhỏ ngăn Tiêu Dương nói tiếp, nhíu mày suy nghĩ:
Chưa có bình luận nào cho chương này.