Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 634:
Xuống lầu, dì Phương kéo Hoàng Hi Dung lại, khẽ hỏi ra nghi vấn trong lòng.
Hoàng Hi Dung nghe xong chỉ cười mà kh nói, kh trả lời câu hỏi của dì Phương, một số vấn đề vốn dĩ kh đáp án.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Thời gian đến trưa.
Các giáo viên của trung tâm đào tạo lần lượt đến, đa số các giáo viên đều tự mang cơm, một số giáo viên chuẩn bị gọi đồ ăn ngoài. Tiêu Dương bèn để nhà hàng trà dưới lầu gửi mỗi một suất cơm cho tất cả giáo viên và dì dọn dẹp.
“Cảm ơn chị chủ quán!”
“Cảm ơn Tổng giám đốc Tiêu ạ!!”
Các thầy cô giáo bữa trưa thịnh soạn, ai n đều cười đùa trêu ghẹo cặp trai tài gái sắc Tiêu Dương và Hoàng Hi Dung. Chị Phương cũng cái thiện cảm hơn về Tiêu Dương, ít nhất thì trai trẻ này cũng biết cách đối nhân xử thế.
Văn phòng của Hoàng Hi Dung là nơi cô dùng một . Tiêu Dương kh m khẩu vị: “Hi Dung, đừng gắp đồ ăn cho , kh ăn nổi.”
Hôm nay, Tiêu Dương đã một vòng qu hai tầng lầu của trung tâm đào tạo. Về mặt giảng dạy thì kh ý kiến gì, nhưng riêng về chuyện ăn uống thì vẫn thể cải thiện tốt hơn.
“Hi Dung, sau này giáo viên và bộ phận hành chính của trung tâm sẽ ngày càng nhiều, thời gian học cũng sẽ kéo dài hơn. Cả học sinh lẫn phụ đều thể nhu cầu. Theo , hay là cải tạo một phòng học thành nhà ăn chuyên dụng. đã xem thực đơn, chất lượng món ăn và tình hình vệ sinh của quán ăn dưới lầu, đều khá tốt. Sau này thể hợp tác lâu dài với họ để họ cung cấp suất ăn. vừa trò chuyện một chút với quản lý của họ, giá cũng kh đắt, nếu đặt theo suất ăn tập thể từ mười phần trở lên, một suất cơm kèm một đồ uống chỉ mười tám tệ.”
“Nhà ăn ư? Bây giờ đâu cần thiết. Cơ quan mỗi m giáo viên, phụ học sinh cũng sẽ kh ăn ở đây. Nếu thật sự muốn ăn thì họ xuống lầu tìm nhà hàng nào đó thôi. Chuyện này đợi sau này cần thì hẵng tính, dù tầng ba, tầng bốn cũng đang trống, nếu thật sự cần thì lúc đó lại thuê của chủ nhà.”
Phản ứng đầu tiên của Hoàng Hi Dung là nếu sau này cung cấp bữa ăn sẽ phát sinh nhiều rắc rối, ví dụ như an toàn thực phẩm, ví dụ như khác thể cho rằng cô muốn trục lợi từ đó, ví dụ như khẩu vị mỗi khác nhau, thể kh thích món ăn của quán ăn đó.
Vì Hoàng Hi Dung đã ý kiến riêng về chuyện này, Tiêu Dương kh nói thêm nữa mà chuyển sang chủ đề khác: “Được thôi. À này, buổi chiều m em lên lớp, lát nữa cũng đến c ty một chuyến. Chiều nay sẽ hai cô gái đến, khi đó họ sẽ ở bên em, em kh cần lo lắng về vấn đề an toàn nữa.”
Hoàng Hi Dung “ừm” một tiếng, ở bên cạnh thì đúng là nỗi lo về mặt an toàn sẽ giảm phần nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-634.html.]
“Cô Hoàng! Con đến !”
Tiêu Dương vừa dứt lời, cửa văn phòng đã bị một đứa trẻ nghịch ngợm đạp tung, thằng bé khoảng chín mười tuổi, lao thẳng vào lòng Hoàng Hi Dung, ôm chặt l eo cô kh bu.
“Cô Hoàng! Con nhớ cô lắm!”
Hoàng Hi Dung đặt đũa xuống, cười xoa đầu thằng bé nghịch ngợm: “Kh hôm qua mới gặp ... Bài tập hôm qua làm xong chưa? Cô Trần nói dạo này con ngoan lắm đó nha~”
Tiêu Dương phụ nữ của bị một đứa trẻ ôm chặt, mắt trợn trừng, lửa giận bốc lên, đứng dậy túm cổ áo thằng bé nghịch ngợm, xách bổng nó lên.
“Này này này! Nhóc con! Mày làm cái gì đ, lớn mà còn ôm ôm ấp ấp cô giáo! Giáo viên ở trường dạy mày nam nữ thụ thụ bất thân kh?!”
Bố của Hoàng Hạo Vũ là Hoàng Minh làm việc ở Cục Tuyên truyền Bằng Thành, mẹ là Trương Hà làm ở đài truyền hình, cả hai đều là lãnh đạo. Từ nhỏ thằng bé đã được bà nuôi dưỡng, nâng niu cẩn thận. thể nói, từ khi sinh ra đến nay, Hoàng Hạo Vũ chưa bao giờ bị đối xử thô bạo đến vậy.
Hoàng Hạo Vũ bị Tiêu Dương nhấc bổng lên kh trung, tay chân đạp loạn xạ, vẫy vùng như một chú chó con đang cố gắng bơi trong nước.
“Ơ? Chú là ai?!”
Tiêu Dương cười nham hiểm: “He he! Chú là bạn trai của cô Hoàng!”
Hoàng Hạo Vũ sững , mắt láo liên Tiêu Dương lắc đầu nguầy nguậy: “Con kh tin! Con kh tin cô Hoàng lại để chú làm bạn trai cô đâu! Chú xấu thế! Cô Hoàng mà vừa mắt chú được?! Đồ mặt dày!”
Đứa nhỏ này nói chuyện hung dữ thật!
Mặt Tiêu Dương vốn dĩ đã kh trắng lắm, nghe xong lời của thằng bé, giờ lại càng đen hơn.
Hoàng Hi Dung nghe lời Hoàng Hạo Vũ nói mà bật cười khúc khích, che miệng, hiếm khi th Tiêu Dương bị bẽ mặt.
Tiêu Dương sụ mặt xuống, tức đến mức mũi thở ra khói, trẻ con bây giờ lớn lên trong môi trường gì thế này, thật là quá đáng: “Tao xấu à? Nhóc con, mày kh xem mày tr thảm hại đến mức nào , bố mẹ mày nói với mày là xấu thì đừng ra ngoài dọa kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.