Sống Lại Chỉ Muốn Làm Đại Mĩ Nam
Chương 635:
Hoàng Hạo Vũ nổi trận lôi đình, bị Tiêu Dương nắm chặt, ra sức giãy giụa: “Chú mới xấu! Chú xấu hơn con! Đồ quái vật xấu xí! Chú bu con ra! Chú bu con ra!!”
“Chú mà kh bu con ra, con sẽ bảo bố con cho chú biết tay!”
Tiêu Dương thích thú, bu Hoàng Hạo Vũ ra, cười ha hả: “Được thôi, chú cho mày cơ hội tìm , mày bảo bố mày cho chú biết tay .”
Hoàng Hạo Vũ vừa chạm đất đã chỉ vào Tiêu Dương, dậm dậm chân: “Hừ! Đồ xấu xí! Chú đợi đ, bố con vẫn chưa , lát nữa chú xem!”
Nói xong, thằng bé ba chân bốn cẳng quay chạy xuống lầu, tìm phụ chống lưng.
Hoàng Hi Dung thở dài, bất lực nói: “Tiêu Dương, em biết nói gì về bây giờ. lại cứ như đứa trẻ chưa lớn vậy, nói xem, so đo với một đứa nhỏ làm gì chứ?”
Tiêu Dương cười: “Ha ha ha, th thằng nhóc này khá thú vị, trêu nó một chút thôi mà. Vả lại, lớn thế mà còn ôm ôm ấp ấp em, đâu trẻ con hai ba tuổi.”
“Cô Hoàng, em cũng là em bé mà, em cũng cần được ôm ấp yêu thương....”
--- Chương 376: Ông bố nghiêm khắc ---
Tiêu Dương, một đàn mạnh mẽ, lại làm nũng, lao vào vòng tay yêu thương của Hoàng Hi Dung, đầu kh ngừng cọ cọ vào n.g.ự.c cô. Hoàng Hi Dung cưng chiều xoa đầu Tiêu Dương, vẻ mặt chút bất lực.
những lúc cô th Tiêu Dương trưởng thành, lý trí, suy nghĩ, ngoại trừ đôi khi hơi bốc đồng một chút. Lại những lúc cô th gã này cứ như đứa trẻ chưa lớn, ví dụ như hôm qua, trốn trong tủ quần áo hơn hai tiếng đồng hồ, đội một chiếc tất lụa định trêu chọc cô.
Vừa lại cãi nhau với một đứa trẻ, thật khiến ta đau đầu.
Tiêu Dương bu Hoàng Hi Dung ra, hai trò chuyện một lúc, đợi mãi kh th Hoàng Hạo Vũ gọi phụ lên. Tiêu Dương đồng hồ, lát nữa vội về c ty họp, thế là cùng Hoàng Hi Dung xuống lầu.
Hai xuống lầu, đúng lúc th Hoàng Hạo Vũ đang đứng ở cổng bị bố của là Hoàng Minh răn dạy.
“Hoàng Hạo Vũ, bố đã nói với con bao nhiêu lần , bây giờ con kh còn học lớp một, lớp hai nữa. Dù là với bạn bè hay với giáo viên, con cũng cư xử lịch sự! Con thích cô Hoàng thì thể thể hiện bằng cách học tập tốt, bằng kết quả thi cử tốt. Một đứa con trai mà cứ ôm ôm ấp ấp cô giáo thì ra thể thống gì! Với lại, ều quan trọng nhất khi làm là kh được nói dối!”
“Con kh nói dối! Rõ ràng là cái gã đó đã xách con lên trước! Còn nói con xấu! Nói con tr thảm hại! bố kh tin con?”
“Con xem bình thường con đã thể hiện như thế nào, làm bố tin con được? Vả lại, dù thật là nói con nữa, thì chắc c cũng là vì con quá nghịch ngợm, kh ai tự dưng lại nói con đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-lai-chi-muon-lam-dai-mi-nam/chuong-635.html.]
“Bố kh tin con! Bố lúc nào cũng kh tin lời con nói!”
“Hoàng Hạo Vũ, con nói dối kh một lần hai lần. Trước đây bố tin con, kết quả thì ? Con nói cho bố biết kết quả là gì , bố đã nói bao nhiêu lần , ều quan trọng nhất khi làm là trung thực, con học giỏi hay kh kh quan trọng, quan trọng là một phẩm chất đạo đức tốt...”
Hoàng Minh vẫn tiếp tục giáo dục Hoàng Hạo Vũ, thao thao bất tuyệt. Vẻ mặt Hoàng Hạo Vũ vô cùng tủi thân, nước mắt rưng rưng, cuối cùng kh kìm được nữa, òa lên khóc!
“Con kh cần bố! Bố kh bố con! Con muốn tìm bà nội!”
Hoàng Hạo Vũ giận dỗi nói xong, ba chân bốn cẳng chạy mất!
Nghe cuộc đối thoại của hai cha con, Tiêu Dương gãi đầu, vẻ mặt chút bối rối, hình như chuyện này cũng trách nhiệm.
Hoàng Hi Dung th vậy, thầm kêu kh ổn, vội vàng kéo Tiêu Dương: “Tiêu Dương! Mau kéo Hạo Vũ về , gần đây toàn là đường lớn! Nguy hiểm lắm!”
Tiêu Dương cất bước chạy theo Hoàng Hạo Vũ.
“Này! Nhóc con! Đứng lại cho chú!”
“Đồ xấu xí!”
“Ơ?! Mày còn dám mắng chú à?!”
Một lớn một nhỏ rượt đuổi nhau trên đường. Đừng tưởng Hoàng Hạo Vũ nhỏ bé, nó chạy nh lắm, Tiêu Dương cố hết sức đuổi theo, rượt một quãng đường dài mới tóm được Hoàng Hạo Vũ, túm cổ áo, lại nhấc bổng nó lên.
“Thằng nhóc này chạy cũng ghê đ!”
Hoàng Hạo Vũ đ.ấ.m đá Tiêu Dương túi bụi, nhưng tiếc là chân ngắn tay ngắn, chỉ là c cốc. Tiêu Dương cười hì hì: “Thôi được , bên bố mày chú sẽ nói chuyện, nói là mày kh nói dối, được chưa!”
“Đồ mèo khóc chuột giả nhân giả nghĩa!”
“Ơ?! Thằng nhóc này học lớp m ?! Mà còn biết dùng thành ngữ à?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Đồ nhà quê! Đây là tục ngữ!!”
Tiêu Dương đang đuổi theo Hoàng Hạo Vũ, Hoàng Hi Dung quay sang Hoàng Minh vẻ mặt đầy xin lỗi: “Bố Hạo Vũ, chuyện hôm nay thật sự xin lỗi. Là bạn trai cháu trêu đùa với Hạo Vũ thôi, Hạo Vũ kh hề nói dối. Thành thật xin lỗi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.