Sống Lại Một Kiếp,Ta Thực Sự Không Còn Yêu Huynh Nữa
Ta và Văn Chu vốn là phu thê một kiếp.
Trong lòng chàng, từ đầu đến cuối vẫn luôn có một người không thể nói thành lời.
Trước lúc lâm chung, chàng mới thẳng thắn với ta:
“Sở dĩ cưới ta, chẳng qua vì không nỡ nhìn đứa muội muội mà chàng xem như ruột thịt phải bị đày đến vùng đất khổ hàn chịu cảnh phong sương.”
Nếu có kiếp sau, chàng muốn ích kỷ một lần, chỉ nghe theo tiếng lòng mình.
Di nguyện ấy của chàng… đã thành.
Ta mang theo ký ức trùng sinh, từ chối lời mời cùng chàng đi xem hội hoa đăng.
Đêm hoa đăng năm ấy, chàng đối với Trần Ngọc Dao chỉ một ánh nhìn liền khắc sâu cả đời.
Nếu không vì phải đưa takẻ vô ý trẹo chânđến y quán, chàng đã không đến muộn một bước, bỏ lỡ cơ duyên gặp gỡ nàng.
Một bước chậm, liền chậm cả đời.
Lần này, ta sẽ không còn chắn ngang giữa chàng và Trần Ngọc Dao nữa. Chỉ mong chàng… có thể như nguyện mà thôi.
Chưa có bình luận nào.