Song Sinh Như Mộng, Hậu Vị Như Cờ
Chương 5:
Ngày hôm sau, ta đến học đường từ sớm và phát hiện đã thêm một cái bàn nữa. Một cô nương lạ mặt đang ngồi ở đó. Đã quá lâu kh được gặp lạ, ta hớn hở chạy lại hỏi nàng là ai.
Nàng ta với vẻ mặt đầy vẻ kh kiên nhẫn, hỏi ngược lại:
– Ngươi chính là Thẩm Đường Châu?
– Đúng vậy! – Mắt ta sáng rực lên đáp.
– Ngươi chính là Hoàng hậu tương lai ?
Ta vừa định phản bác thì phu t.ử đã bước vào. gõ bàn nhắc nhở:
– Ăn nói cẩn thận.
Phu t.ử yêu cầu chúng ta ổn định chỗ ngồi, bắt đầu bài giảng về chủ đề "Cẩn ngôn". Cô nương bên cạnh hừ nhẹ một tiếng trong khi phu t.ử thao thao bất tuyệt.
Vừa tan học, ta chạy thục mạng đến Thành Minh Điện. Ta muốn biết cô nương thú vị học cùng là tiểu thư nhà ai, và cách nh nhất đương nhiên là hỏi Châu Thuấn. Th Ninh c c ra hiệu Thái hậu kh ở đây, ta mới yên tâm x vào. Chưa kịp mở miệng, Châu Thuấn đã nói:
– Nàng tên Triệu Dụ, lớn hơn ngươi một tuổi, là ái nữ của Viện trưởng Hàn Lâm Viện. Mẫu hậu tìm nàng đến để học cùng ngươi cho bạn.
Ta kinh ngạc hỏi:
– biết ta định hỏi chuyện này?
Châu Thuấn đặt sớ xuống, ngẩng đầu ta:
– Ngươi đoán xem?
Ta thầm nghĩ, chắc c là một tên ngốc nên mới biết!
Buổi tối, khi dùng bữa cùng Thái hậu, bà hỏi ta cảm th Triệu tiểu thư thế nào. Ta đáp là tốt, bà liền mỉm cười:
– Con th vui là tốt .
Ngày hôm sau, ta lại hào hứng đến học đường. Ta đến sớm, nhưng nàng còn đến sớm hơn cả ta.
– ngươi lại tới sớm thế? – Ta tò mò hỏi.
– Vì nhà xa nên sớm, chẳng lẽ ngươi nghĩ là do ta ham học ? – Nàng đáp tỉnh bơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-sinh-nhu-mong-hau-vi-nhu-co/chuong-5.html.]
Quả thực lý. Đợi mãi phu t.ử vẫn chưa tới, nàng tiến lại gần hỏi ta quen thuộc hoàng cung này kh. Ta gật đầu, dù cũng đã ở đây bao nhiêu năm . Nàng tặc lưỡi:
– tr ngươi giống đồ ngốc thế nhỉ?
Ta chưa kịp phản ứng vì bị c kích bất ngờ, nàng lại tiếp lời:
– Bỏ , ngươi biết chỗ nào chơi vui kh? Chắc c là ngươi cũng th cung này chẳng gì vui đúng kh?
Ta tán thưởng nàng vì sự tinh tế. Nàng bảo nương nàng kể Ngự Hoa Viên đẹp, giục ta dẫn xem. Triệu Dụ quả là nữ t.ử hiếu động nhất mà ta từng gặp. Mặc kệ lời can ngăn về giờ học, nàng tự tin bảo cách. Nàng viết một mảnh gi để lại trên bàn phu tử: "Phu tử, Thẩm Đường Châu đau bụng, ta đưa nàng tìm đại phu", kéo ta chuồn ra cửa h.
Đến Ngự Hoa Viên, ta bảo chẳng gì chơi vui cả, nhưng nàng lại kéo ta vào một khu rừng hẻo lánh:
– Đó là tại ngươi kh biết chơi thôi.
Nàng chỉ vào một tổ chim trên cây, khẳng định chắc c trứng. Dù cả hai đều kh biết trèo cây, nhưng nàng bảo đã từng th khác trèo nên chắc c làm được. Thế là nàng dùng một tư thế vô cùng xâu xí để leo lên.
Trời dần tối, Triệu Dụ kẹt trên cành cây cao, ôm thân cây khóc nức nở vì kh biết xuống thế nào. Ta ở dưới đất cũng cuống cuồng khóc theo. Nàng bảo ta tìm cứu. Ta sợ kinh động đến Thái hậu nên định bảo nàng nhảy xuống để ta đỡ, nhưng nàng mắng ta kh tâm.
Cuối cùng, ta chạy tìm Châu Thuấn. Th ta khóc đỏ cả mắt, vội vàng theo ta đến khu rừng. Châu Thuấn ra hiệu cho một bóng đen bí ẩn (thị vệ) bay lên đưa Triệu Dụ xuống. Ngay lúc đó, Thái hậu cũng vừa tới. Châu Thuấn nh trí bịa ra lý do xem hoa lạ để bao che cho chúng ta. Thái hậu kh nghi ngờ gì, chỉ dặn dò rời .
Trên đường về, ta thú nhận với Châu Thuấn chuyện đào trứng chim. lại mắng ta ngu xuẩn, ấu trĩ. Nhưng khi về đến cửa tẩm ện, xoa đầu ta và hứa rằng ngày mai Triệu Dụ vẫn sẽ đến. Châu Thuấn chưa bao giờ lừa ta cả.
Chúng ta đã cùng nhau gây ra kh ít rắc rối, và lần nào Châu Thuấn cũng là đứng ra dọn dẹp. và Triệu Dụ cũng dần trở nên quen thuộc hơn. lần l chiếc trâm quý từ chỗ Thái hậu tặng cho Triệu Dụ khiến bà nổi giận. Ta đứng ra làm nũng, bảo rằng đã đồng ý cho tặng thì bà mới nguôi ngoai. Thực tế, cũng đã hỏi qua ý kiến của ta từ trước đó .
Triệu Dụ ở bên ta suốt ba năm, đột ngột nàng kh tới nữa. Thái hậu bảo nàng đã đến tuổi ở nhà chuẩn bị gả chồng. Ta buồn lắm, khi định chuyển túi thơm nàng nhờ gửi cho Châu Thuấn thì bị Thái hậu ngăn lại và phạt chép sách.
Lúc này, Châu Thuấn đã mười sáu tuổi và chính thức nắm thực quyền. Mối quan hệ giữa và Thái hậu ngày càng căng thẳng, họ cãi nhau thường xuyên đến mức ta chủ động lánh mặt. Ta kh còn đến Thịnh D Điện nữa, nhưng lại bị Thái hậu ép học cách quản lý hậu cung.
Một buổi hoàng hôn, ta gặp lại Châu Thuấn sau nhiều ngày kh th bóng dáng. Chúng ta cùng dạo trên con đường quen thuộc. Ta buồn bã hỏi :
– nói xem, vì cha lại kh tin tưởng cha ta? nghĩ cha ta sẽ phản quốc kh?
im lặng hồi lâu hỏi lại:
– Thẩm Đường Châu, ngươi muốn đứng bên cạnh ta kh?
– Kh muốn. – Ta đáp dứt khoát.
trầm mặc lâu, chỉ khẽ nói một tiếng "Được" và quay lưng bước . Ta còn bao nhiêu ều muốn nói về nỗi nhớ nương, nhớ Hoàn Hoàn, về những quy củ cung đình gò bó, nhưng bóng dáng đã xa dần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.