Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Song Sinh Như Mộng, Hậu Vị Như Cờ

Chương 6:

Chương trước Chương sau

Khi những lá cây bạch quả bắt đầu rụng đầy sân, hội săn b.ắ.n mùa thu cũng sắp diễn ra. Châu Thuấn bảo đây là thịnh yến của võ tướng và khuyên ta nên mong đợi một chút. Ta nghi ngờ đang mỉa mai vì ta chẳng biết cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Thế là ta lại tiếp tục trò "tuyệt giao" bằng cách dẫm gót giày khi kh .

Một ngày nọ, Ninh c c báo Châu Thuấn đang đợi ta ở chuồng ngựa. Dưới ánh mắt giám sát của Thái hậu, ta kh thể từ chối. Ở đó, ta th một con hắc mã cực kỳ kiêu ngạo, nó chỉ quấn quýt bên Châu Thuấn mà né tránh ta. cười bảo ngựa tốt mới biết nhận chủ và định tặng nó cho ta. Nhưng dặn ngày hội săn kh được cưỡi con này, vì cưỡi ngựa của chẳng khác nào biến thành bia sống cho kẻ thù. Ta th lý nên đã chọn một con ngựa bình thường nhất.

Đến ngày hội săn, ta đã học thuộc lòng cách cưỡi ngựa khiến Châu Thuấn vô cùng kinh ngạc. Ta đắc ý khoe với Thái hậu, bà khen ta đúng là con nhà t, kh làm hổ d cha . Bà còn tặng ta nhiều kỵ trang rực rỡ và ta cũng kh quên mang theo toàn bộ số thịt khô của Trương ma ma làm.

Đến lúc sắp khởi hành, ta mới ngỡ ngàng nhận ra Thái hậu kh cùng với đoàn. Sốt sắng, ta chạy thẳng đến cung của bà để hỏi cho ra lẽ.

Thế nhưng, Trương ma ma đã đứng chặn ngay trước cửa nội ện, nhất quyết kh cho ta vào trong. Bà khẽ giải thích rằng, năm xưa Thái hậu và Tiên đế đã nảy sinh tình cảm và đính ước ngay tại hội săn này. lẽ vì sợ chạm vào những ký ức cũ mà bà chọn ở lại. Hiểu ý, ta cũng thức thời mà lặng lẽ rời .

Vì Châu Thuấn bận cưỡi ngựa dẫn đầu đoàn quân, còn Thái hậu lại kh , nên một ta nghiễm nhiên độc chiếm chiếc xe ngựa siêu cấp xa hoa kia. Thế nhưng, đường xá xa xôi, lúc tới được bãi săn quốc gia, xương cốt ta đã rã rời, mệt đến mức chẳng muốn nhấc chân.

Vừa xuống xe, ta liền chạy thẳng về phía Châu Thuấn. đang đứng trò chuyện cùng một tốp dăm ba , th ta đến gần, nh chóng giao việc cho họ quay sang ta.

Ta thở hổn hển hỏi:

– Ngài ở lều nào?

Châu Thuấn đưa tay chỉ về một phía. Ta định bụng sẽ chọn ngay cái lều sát cạnh đó, nhưng đột nhiên nghĩ lại, liền hỏi:

– Vậy còn ta, ta ở lều nào?

thản nhiên đáp:

– Ngươi ở cái lều ngay bên cạnh kia kìa.

Th ta đứng im kh nói gì, nhướng mày hỏi:

thế? Còn chuyện gì nữa à?

Ta suy nghĩ một lát ngập ngừng bảo:

– Ta thể đổi sang cái lều bên cạnh của bên cạnh của bên cạnh lều ngài được kh? Còn cái lều sát vách ngài , tốt nhất là nên bố trí m vị đại cao thủ vào đó .

Châu Thuấn nghe xong liền hừ lạnh một tiếng:

– Đúng là đồ nhát gan, chẳng chút chí khí nào!

Nói đoạn, tiến tới trước mặt ta, chỉ tay một vòng vào các lều xung qu bảo:

– Cái kia, cái kia, và cả cái kia nữa, toàn bộ đều là cao thủ bảo vệ đ. Đã vừa lòng ngươi chưa?

Nghe vậy, ta lập tức mặt mày hớn hở:

– Được được! Vậy ta nghỉ ngơi trước đây. Ngồi xe ngựa làm ta mệt lả cả , lần sau đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng kh thèm đến nữa.

Ta đã nói mà, hội săn này vốn chẳng gì thú vị để mong đợi cả.

Ta ngồi ở vị trí ngay phía dưới Châu Thuấn, các tiểu tướng của nhận lệnh hăm hở thúc ngựa lao vào rừng sâu. Sau đó là một khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng. Th Châu Thuấn vẫn giữ vẻ mặt ềm tĩnh đến lạ, ta khẽ ghé tai hỏi nhỏ:

– Ngài kh th buồn chán ?

chỉ lạnh nhạt liếc ta một cái thay cho câu trả lời.

Lát sau, mọi bắt đầu lục tục trở về. Khi thời gian quy định sắp hết, tất cả các nhóm đều đã mặt đ đủ. Trong số đó, một tiểu tướng che kín mặt, số lượng con mồi mà săn được nhiều đến mức mắt thường cũng th vượt xa những khác. Ta thầm nghĩ, vị trí quán quân hôm nay chắc c thuộc về .

Đúng như dự đoán, chỉ một lát sau đã mang lá cờ nhỏ tượng trưng cho vinh quang trao vào tay . Lúc ta định đứng dậy về lều nghỉ ngơi để dành sức cho bữa tiệc thịt nướng và rượu ngon buổi tối, thì tùy tùng bên cạnh vị tiểu tướng che mặt kia bất ngờ lên tiếng:

– Khởi bẩm Hoàng thượng, tất cả con mồi của đại nhân nhà ta đều muốn tặng cho Thẩm tiểu thư. Ngay cả phần thưởng của cuộc săn hôm nay, đại nhân cũng muốn tặng lại cho nàng .

Động tác đứng dậy của ta bỗng chốc cứng đờ. Ta tò mò kỹ vị tiểu tướng kia, vóc tr kh khác ta là m, đang đứng sừng sững trong bộ hắc y. Vì khoảng cách hơi xa nên ta kh rõ mặt, chỉ cảm th khí chất của này vô cùng kiên cường và khí phách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-sinh-nhu-mong-hau-vi-nhu-co/chuong-6.html.]

Châu Thuấn ta với ánh mắt đầy thâm ý, khẽ nói:

– Chuẩn tấu.

Sau đó, ta ngơ ngác nhận l một con chủy thủ từ tay Châu Thuấn. Ái chà, hóa ra giải thưởng hôm nay là một con d.a.o găm vô cùng tinh xảo và sắc lẹm.

Ta lén hỏi nhỏ Châu Thuấn:

– Con chủy thủ này... đáng tiền kh ngài?

lại tặng cho ta thêm một cái lườm cháy máy.

Khi sập tối, yến hội ngoài trời được tổ chức vô cùng náo nhiệt. Các đầu bếp bận rộn nướng thịt thơm nức mũi, trên bàn bày biện đủ loại rượu ngon. Ta đưa mắt quét qua toàn trường, định bụng tìm một góc khuất nào đó để chuyên tâm ăn uống mà kh bị ai chú ý.

Thế nhưng, khi ta vừa dắt Mộ ma ma định tiến về vị trí đã chọn, thì cổ tay đột nhiên bị một kéo lại. đó đang đứng đối mặt với ta, vóc dáng tương đồng với ta một cách kỳ lạ. Ta lên tiếng cảm ơn vì phần thưởng đã tặng lúc nãy. kh nói lời nào, chỉ ta đăm đăm. Ta bối rối hỏi xem chuyện gì, liền sang bên cạnh. Nam t.ử kia lập tức thay lời:

– Đại nhân nhà ta muốn hỏi, con chủy thủ vừa tiểu thư thích kh?

Ta cười đáp là thích, bởi chẳng lý lẽ nào nhận quà của khác lại chê bai cả.

Ngay khoảnh khắc đó, ta th đôi mắt đen láy của bỗng sáng rực lên. Khi ta còn chưa kịp phản ứng, đã đột ngột nắm chặt l tay ta, mười ngón đan xen, kéo ta chạy nh ra phía ngoài.

Thật kỳ lạ làm , dù ta và Hoàn Hoàn đã mười năm kh gặp, nhưng ngay khoảnh khắc mười ngón tay chạm nhau, ta đã lập tức nhận ra nàng. Nàng chính là Hoàn Hoàn của ta.

Nàng kéo ta đến một nơi tương đối yên tĩnh, nhưng từ đây vẫn thể quan sát được ánh lửa bập bùng của yến hội. Hóa ra, vị tướng quân dũng mãnh, oai phong trên trường săn ban nãy chính là Hoàn Hoàn.

Ta run run gọi khẽ:

– Hoàn Hoàn?

Nàng gỡ chiếc khăn che mặt xuống, ta mỉm cười. th khuôn mặt giống hệt đang mỉm cười rạng rỡ, nước mắt ta bỗng trào ra. Th ta khóc, Hoàn Hoàn cuống cuồng cả lên. Với khí chất mạnh mẽ như thế, tr nàng thật sự kh giống dễ rơi lệ chút nào.

Ta kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt như muốn bù đắp mười năm xa cách, nhẹ nhàng vỗ về cho nàng bình tâm lại – c việc này ta vốn đã vô cùng thuần thục từ thuở nhỏ.

Sau khi ngừng khóc, đôi mắt nàng vẫn đỏ hoe, vẻ mặt nôn nóng như muốn nói ều gì đó nhưng lại kh thể thốt ra lời. Ta bảo nàng đừng vội, nàng lại nắm tay dắt ta trở về yến hội.

Nàng tìm đến nam t.ử cùng lúc nãy, chỉ chỉ vào cổ họng . đó thở dài nói với ta:

– Hồi Thẩm tiểu thư, đại nhân hiện giờ kh thể nói chuyện được.

Ta thảng thốt hỏi:

– Hoàn Hoàn làm vậy?

đáp:

– Chỉ là bị bệnh một chút thôi, sẽ sớm bình phục.

Ta lo lắng gặng hỏi xem nàng bị bệnh gì, đau lắm kh, khiến Hoàn Hoàn vừa mới bình tĩnh lại đôi mắt đã lại đỏ hoe. Thôi được , ta tốt nhất nên im miệng thì hơn.

Nàng mỉm cười lắc đầu, đưa tay xoa xoa bụng ta. Ta đoán ý:

muốn hỏi ta đã đói chưa đúng kh?

Nàng gật đầu cái rụp. Ta thừa nhận là đã đói ngấu. Ta lại đưa mắt tìm chỗ ngồi, nhưng ngặt nỗi lúc này chỉ còn trống vị trí ngay bên cạnh Châu Thuấn.

Ninh c c th ta liền vẫy tay gọi. Ta kéo Hoàn Hoàn qua, hai chúng ta cùng hành lễ với Châu Thuấn. ta bằng ánh mắt lạ lẫm bảo:

– Thật hiếm th ngươi nghiêm chỉnh thế này, ngồi xuống !

Hoàn Hoàn ân cần cắt thịt dê cho ta, nhưng Châu Thuấn lại dội ngay một gáo nước lạnh:

– Nàng kh thích ăn thịt dê đâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...