Song Sinh Như Mộng, Hậu Vị Như Cờ
Chương 8:
Ta bướng bỉnh đáp:
– Chuyện này kh giống nhau!
– Kh giống chỗ nào? – hỏi vặn lại.
Ta khăng khăng là kh giống, thế là dỗi kh ăn chân thỏ nữa, đuổi ta để duyệt tấu chương. Lúc ra ngoài, ta còn cẩn thận mỉm cười chào vị c c bên một tiếng, làm sợ hãi quỳ sụp xuống, khiến ta cũng giật b.ắ.n mà chạy biến.
Những ngày sau đó, ta vui vẻ cưỡi Lôi Lịch rong đuổi trong rừng. Hoàn Hoàn săn được nhiều thỏ, ta những con thỏ bị trúng tên mà cảm thán: "C.h.ế.t cả ...".
Thực ra ta chỉ sợ thỏ c.h.ế.t lâu quá sẽ ảnh hưởng đến mùi vị khi chế biến, nhưng Hoàn Hoàn lại tưởng ta muốn nuôi thỏ sống nên định bắt cho ta. Ta vội giải thích là ta chỉ thích ăn thỏ chua cay mà thôi. Thế là từ đó, ngày nào ta cũng chân thỏ đủ mọi hương vị để thưởng thức, và tất nhiên kh quên chia phần cho Châu Thuấn, còn bày đặt đúng quy củ sai c c th truyền, làm Ninh c c cứ ngỡ sắp bị thất sủng đến nơi.
Một buổi trưa vì ăn quá nhiều nên bụng dạ ta hơi khó chịu. Ta định cùng Hoàn Hoàn ra bãi cỏ sau lều dạo, nhưng nàng lại bị vị nam t.ử cùng gọi việc. Ta đành lững thững một , vừa ra khỏi cửa đã gặp ngay Châu Thuấn. đòi cùng ta để tiêu thực, chẳng nói chẳng rằng dắt ta tới trước mặt Lôi Lịch. Ta bảo kh muốn cưỡi ngựa, định quay đầu bỏ thì đột nhiên th lưng nhẹ bẫng – ta đã bị nhấc bổng lên ngựa.
Ngựa sải bước chạy nh, ta lo lắng hỏi liệu đ.á.n.h tg được Hoàn Hoàn kh. bảo kh biết, nhưng chắc c lúc này ta gọi thì nàng cũng chẳng nghe th đâu. Ta thức thời ngậm miệng.
Chạy được một lúc lâu, chúng ta dừng lại trước một sườn núi nở đầy hoa dại rực rỡ sắc màu. Châu Thuấn hào hứng hỏi ta th đẹp kh. Nhưng lúc này dạ dày ta đang cuộn trào, kh nhịn được nữa mà nôn thốc nôn tháo.
Châu Thuấn im lặng vỗ lưng cho ta. Nôn xong ta th nhẹ nhõm hẳn, liền quay sang trách biết ta ăn no mà còn lôi cưỡi ngựa. hỏi ta còn mệt kh, nghiến răng bảo rằng nửa đời sau của chắc chẳng bao giờ dám tạo "kinh hỉ" cho ta nữa.
Khi ta rủ dạo, sắc mặt mới dịu lại. Nhưng vừa buộc ngựa xong thì một cơn mưa như trút nước bất ngờ ập đến. Cuối cùng, hai chúng ta ướt như chuột lột trở về do trại. Mộ ma ma cuống quýt lo cho ta vì sợ nhiễm lạnh. Khi ta đã thay đồ xong xuôi bước ra ngoài thì th Châu Thuấn vẫn đang ngồi đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/song-sinh-nhu-mong-hau-vi-nhu-co/chuong-8.html.]
đẩy bát c gừng về phía ta:
– Lại đây uống .
Ta vốn ghét cay ghét đắng mùi gừng nên từ chối, bảo khỏe lắm kh cần uống. liền dùng chiêu cũ:
– Kh uống thì về cung vào ện Thịnh D chép sách.
Ta đành ngậm ngùi chịu khuất phục. Uống xong bát c gừng, lại đưa thêm một bát nữa. Ta định mặc cả thì bảo đó là t.h.u.ố.c tiêu hóa, tại ta ăn uống kh biết ều độ nên mới đáng đời. Dưới ánh mắt giám sát của , ta đành uống nốt bát t.h.u.ố.c đắng ngắt kia mới hài lòng rời .
Ngày hôm sau, ta phát sốt thật. Mộ ma ma định tìm thái y nhưng ta ngăn lại. Ta nghĩ hôm nay là ngày hồi cung, nếu thái y đến và Châu Thuấn biết chuyện thì chắc c sẽ hoãn việc khởi hành. Việc hồi cung đã được sắp xếp từ lâu, Châu Thuấn lại là tâm ểm của mọi sự chú ý, kh thể vì ta mà làm hỏng đại sự. Ta l cớ là đã quá nhớ Thái hậu nên muốn về ngay. Th ta kiên quyết, Mộ ma ma đành thở dài đồng ý.
Lúc xuất phát, các quan viên và tiểu tướng đều quỳ lạy tiễn đưa. Từ trên xe ngựa, ta lập tức nhận ra Hoàn Hoàn giữa đám đ. Dáng nàng luôn thẳng tắp, ánh mắt đầy kiên định.
Ma ma trong cung luôn dạy ta đứng thẳng lưng, nhưng ta luôn th mệt mỏi. Ta từng hỏi Hoàn Hoàn liệu nàng th mệt kh, nàng chỉ mỉm cười lắc đầu. Châu Thuấn bảo ta rằng Hoàn Hoàn là một tiểu tướng tiếng tăm ở biên quan. còn cảm thán, nếu Hoàn Hoàn là nam t.ử thì nhà họ Thẩm lại thêm một vị tướng quân thiếu niên tài ba.
Ta kiêu hãnh đáp lại :
– Nàng là nữ tử, nhưng nàng vẫn thể làm được tất cả những ều đó.
Những gì Hoàn Hoàn muốn làm, nàng nhất định sẽ làm được!
Ta đứng từ xa vẫy tay chào nàng, nàng cũng mỉm cười ta đầy ấm áp. Sự trưởng thành thật sự là một ều kỳ diệu. Ta ngồi trên xe ngựa, quay trở về hoàng cung để tiếp tục làm một Thẩm Đường Châu khuê các, còn Hoàn Hoàn sẽ ngược hướng về phía biên quan để làm một Thẩm Duy Nhất can trường. Trong lòng ta lúc này bình lặng đến lạ, kh hề l một gợn sóng buồn thương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.